Truyện Tình Cảm A love that feel the cold - Chuyện tình mùa đông

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi Duy JB, 25/10/16.

Lượt xem chủ đề : 76

  1. Duy JB

    Duy JB Đồng Sáng Lập © Thành viên BQT Tổng Hội TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    18/8/16
    Bài viết:
    1,406
    Đã được thích:
    673
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Q6
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    Mùa đông ở bang Ken Tucky, tuyết đã rơi nhiều. Sắp đến Noel rồi.

    Tuyết phủ trắng các con phố, trát lên các dãy nhà những lớp trắng như mấy cái bánh kem trong các cửa tiệm.

    Trong công viên, lũ trẻ con thích thú gom từng đụn tuyết đắp thành những thằng người tuyết đủ cỡ lớn nhỏ, với lắm thứ phụ tùng làm mắt, mũi, hai cánh tay hai bên, có con còn có nón nữa.

    Duy chỉ có thằng người tuyết của cậu là đặc biệt nhất : nó không chỉ có nón, có mắt mũi, có hai cánh tay mà còn có khăn choàng nữa. Khăn choàng màu đỏ.

    Cậu – thằng nhóc gốc Châu Á, mái tóc đen mềm mại, thân hình còm nhom trong 4 lớp áo nhìn cứ như con gấu ú *chỉ phần thân thôi* , đội cái nón len màu xanh dương nhạt , trên cổ là cái khăn choàng màu lục – đang mải mê với việc nặng tuyết, chẳng để ý gì chung quanh.

    Ánh nắng dần tàn
    Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều


    Mọi người bắt đầu kéo nhau về. Công viên vắng dần. Chỉ mỗi cậu lom khom một mình với thằng người tuyết dang dở, thi thoảng lại đưa tay phủi đi lớp tuyết đã dày trên đầu. Cậu làm được 7 thằng rồi.

    Bóng đêm dần khoác lên vạn vật cái màu đen huyền hoặc. Thành phố sáng rực ánh đèn. Trong công viên, chỉ có cái ánh đèn đường mờ mờ hắt nhẹ vào. Cậu đang sắp hoàn thành thằng người tuyết thứ 12.

    Tuyết rơi nhiều hơn rồi
    ----------------

    Một cái bóng chầm chậm tiến về phía cậu, cậu ngoái lại nhìn. Một tên con trai dáng cao cao, gầy gầy trong chiếc áo khoác rộng thùng thình trông đến buồn cười. Mái tóc vàng hơi ánh sáng lên trong ánh đèn cùng màu. Đôi mắt màu biển nhìn chăm chăm vào cậu. Nó khiến cậu hơi khó chịu. Cậu ghét có ai đó nhìn mình khi đang làm một việc gì, hơn nữa anh ta lạ hoắc. Lại còn cười cười nữa, trông đểu chết được.

    - Giờ này mà vẫn chưa về sao?

    Chất giọng khan khản khẽ cất lên. Cậu biết anh ta đang hỏi mình, vì trong công viên bây giờ đâu còn ai nữa. Nhưng cậu cũng chẳng trả lời, lại loay hoay ngồi đắp tuyết.

    - Này!

    ~ Im lặng~

    - Nghe tôi nói không vậy?

    ~Im lặng~

    - Cậu không được dạy phép lịch sự tối thiểu hả?

    - Anh lắm mồm quá! Tôi bất lịch sự đấy, rồi sao?

    Cậu bực mình quay lại, mắng thẳng vào cái bản mặt cũng đang tức tối không kém.

    - Cậu… Ai bảo tôi hỏi mà không trả lời !?

    - Quen biết gì đâu mà phải trả lời?

    Cậu lại quẳng cho anh ta một câu như tát nước lạnh vào mặt rồi tiếp tục với công việc nặn tuyết.

    - Sao không về đi? Bố mẹ cậu sẽ lo đấy.

    - Chả ai lo đâu. Không cần anh lo.

    - Sao thế?

    Bắt đầu cảm thấy bực mình với cái tên dở người rỗi hơi này, cậu cáu gắt
    - Shut up! Tôi không mượn anh xen vào! Nhiều chuyện vừa thôi!

    Đến lượt anh cảm thấy bực mình. Thằng nhóc này là ai mà láo vậy chứ? Người ta quan tâm không cám ơn thì thôi, còn dám…

    - Cậu… có tin tôi cho cậu một trận không?

    - Tôi sẽ kiện anh vì hành vi ăn hiếp trẻ con.

    - À há, thế ra cậu là “con nít” à?

    - Uh đấy! Thì sao nào?

    Anh thoáng một chút ngạc nhiên, khẽ nhún vai
    - Thế thì thôi, tôi không chấp nhất “con nít”.

    - Nhưng con nít thì chấp nhất người lớn. Xin lỗi tôi đi.

    - Hô! Okie, sorry.

    Nghe cậu bảo thế, anh cũng không muốn gây nữa. Bình thường thì “con nít” chẳng bao giờ tự nhận mình là “con nít” cả, huống hồ trông cậu ít nhất cũng 16,17 tuổi, thế mà dám tự xưng là “con nít” thì … miễn bàn.

    Tuyết vẫn đang rơi

    - Sao không về đi?

    - Mắc gì anh cứ hỏi thế vậy?

    - Vì cậu không về thì tôi không về được.

    Cậu ngớ ra nhìn anh. Cái tên này đang lảm nhảm gì thế? Liên quan gì nhau đâu?

    - Anh bị điên à?

    - Điên gì? – anh nhìn cậu với vẻ mặt ngây thơ… hết biết.

    - Liên quan gì tôi?

    - Tôi đã ở đây từ chiều đến giờ rồi, đợi cậu về tôi mới về.

    - Tôi có quen anh đâu? – cậu vẫn không hiểu gì.

    - Uh, thì không quen. – anh đáp tỉnh rụi.

    - … Đúng là điên thiệt.

    Số cậu hôm nay là số con rệp hay sao nhỉ? Lựa hôm nào không lựa, lại chọn ngay cái ngày xui xẻo có tên điên cứ nói nhảm.
    Cậu lẩm bẩm rồi lại quay mặt lại, đối diện với thằng người tuyết.

    - Cậu nặn được bao nhiêu người tuyết rồi?

    - Tự mà đếm lấy!

    - Hỏi vậy thôi chứ tôi biết mà, đây là người tuyết thứ 12 chứ gì? – anh bước đến, chỉ vào đống tuyết méo mó trước mặt cậu.

    Lúc này thì cậu rất ngạc nhiên, không lẽ anh ta nói thật? Anh ta ở đây từ chiều đến giờ thật sao? Vì ở đây có rất nhiều người tuyết khác mà.

    - … anh… đã ở đây từ lúc tôi bắt đầu nặn thật à?

    - Uh, tôi đã nói rồi mà.

    - … Anh bị vấn đề hả?

    - Cậu chẳng dễ thương chút nào cả, nhóc ạ.

    - Anh đúng là khùng!

    - Xong cái này cậu sẽ về chứ?

    - Tôi không biết! Tùy.

    Cậu khẽ giật mình khi anh ngồi xuống bên cạnh, gom tuyết đắp lên “sản phẩm dang dở” của cậu.

    - Tôi sẽ giúp cậu, xong rồi thì về nhé.

    - Làm gì mà cứ kêu tôi về hoài vậy? – cậu nhíu mày.

    - Nếu cậu không về thì tôi không về được.

    - Nếu tôi chết rét ở đây anh cũng ở chắc? – cảm thấy hơi bực mình.

    - Uh! – anh vẫn đáp tỉnh rụi.

    - Đủ rồi đấy! Anh biến giùm tôi đi!

    - Không! Tôi muốn chờ cậu.

    - Chờ tôi làm gì?

    - Cùng về. – anh cười.

    Cậu thật sự nổi nóng với tên này, điên hay sao nhỉ? Lạ huơ lạ hoắc mà cứ đòi ở lại chờ, bảo chết cũng được mới hay chứ.

    Mà suy đi nghĩ lại, cũng đến lúc cậu phải về rồi. Cái bụng cậu đang biểu tình nhiệt liệt và cả hai bàn tay đã lạnh cóng.

    Cậu sẽ về tắm nước nóng, ăn một bữa cơm ngon lành

    Một mình.

    Đột nhiên, cậu hỏi anh
    - Thế anh thì sao?

    - Gì cơ? – anh đang vỗ vỗ vào phần bụng thằng người tuyết, quay sang trả lời cậu.

    - Gia đình anh không lo sao?

    - Tôi thế này còn phải cần bố mẹ lo sao? – anh cười – tôi đâu phải “con nít” nữa.

    - Ờ…

    Cũng đúng, khuôn mặt đẹp của anh trông khá già dặn. Có lẽ anh sống một mình.
    ----------

    Nhờ sự giúp đỡ của anh, “tác phẩm” của cậu đã hoàn thành. Nó to nhất trong tất cả 12 thằng người tuyết cậu đã nặn. Nhìn nó với một vẻ mặt thích thú, cậu mỉm cười với anh

    - Dù chúng ta không quen nhau nhưng tôi rất vui vì anh đã giúp. Cám ơn nhiều.

    - Cậu thế này trông dễ thương hơn nhiều đấy, nhóc. – anh xoa đầu cậu.

    - Quá khen. Giờ về chung nhé ?

    - Dĩ nhiên. Đó là mục đích của tôi mà. - Anh lại cười.
    ----------

    Tuyết lúc này đã đóng thành lớp dày, phủ trắng khắp nơi. Có vẻ đi về sẽ hơi khó khăn đây, nhưng cậu không than vãn, dù gì cậu cũng đã biết trước sẽ như thế.

    - Cậu tên là gì? – anh đá vào một đụn tuyết to dưới chân.

    - Light. – cậu cố xoay trở khi chân mình bị kẹt lại trong tuyết.

    - Light? Tên lạ nhỉ?

    - Tên tiếng Anh tôi dịch ra. Còn anh?

    - Zack. Cậu là người châu Á à?

    - Uh, còn anh?

    - Tôi là người Anh.

    - Ra thế. *gật gù*
    -----------------

    Bố mẹ cậu mua cho cậu một căn nhà riêng, đó là yêu cầu của cậu. Chứ ở nhà mà bố mẹ không có nhà thì thà ra ở ngoài để được tự do thoải mái còn hay hơn. Bản thân hiểu rõ như thế sẽ rất buồn và cô đơn, nhưng cậu vẫn chọn. Từ bé vốn đã thế rồi còn gì.

    Anh đi cùng cậu đến tận nhà. Trước khi đóng cửa lại, cậu hỏi với theo anh
    - Ngày mai sẽ gặp nhau chứ?

    - Tôi sẽ chờ cậu.

    - Uh, hẹn ngày mai nhé!

    Cậu đóng cửa lại, trong lòng cảm thấy có gì đó là lạ. Đã lâu cậu không biết đến nó.
    Rất ấm áp.

    Bên ngoài, tuyết vẫn đang rơi.

    =====================================

    Những ngày sau, hôm nào cậu cũng ra công viên để gặp anh. Dần dần, cậu đã không còn cảm thấy cô đơn, cậu luôn có anh ở cạnh. Ăn tối, cậu cũng ăn cùng anh. Lần đầu tiên trong đời cậu cảm nhận được sự quan tâm từ người khác.

    Dần dần, anh trở nên đặc biệt với cậu. Nhưng cậu không nghĩ anh sẽ đáp lại. Cậu sợ anh cho mình là thứ bệnh hoạn gì đấy.

    Đến khi…
    ---------

    Hôm nay, anh lại cùng cậu ngồi nặn tuyết. Còn hai ngày nữa là đến Noel, cậu đã cùng anh trang trí cho cây thông ở nhà, và sẽ cùng anh đón Noel năm nay với món bánh Pudding ngon lành cùng một ít bánh kẹo và một ít rượu trái cây.

    Cậu nói huyên thuyên với anh về dự định ngày hôm đó một cách vui vẻ. Anh nhìn cậu mỉm cười rồi nhẹ nhàng ôm lấy cậu, đặt lên môi cậu một nụ hôn. Cậu mở tròn mắt.

    Một lúc sau, anh buông cậu ra và mỉm cười
    - Anh yêu em.

    Lần đầu tiên cậu nghe người ta tỏ tình với mình, lại là một tên con trai mới hay. Nhưng… chẳng phải đấy là điều cậu mong muốn đấy sao?

    Cậu vòng tay ôm nhẹ lấy anh, dụi đầu vào cổ anh
    - Me too.

    Noel năm nay sẽ không còn lạnh nữa.

    ~Đêm Noel~



    Tối nay, bố mẹ cậu bận việc ở nước ngoài, không về được. Dù gì cậu cũng đã biết trước, hơn nữa, nhờ thế cậu mới được đón giáng sinh cùng anh chứ.



    Cậu đem chai rượu ra khui. Anh nhíu mày nhìn cậu


    - Con nít không được uống rượu.



    - Nhẹ hều mà, có gì đâu. – cậu nhe răng cười.



    - Lát nữa xỉn thì coi chừng anh. – anh nở nụ cười gian manh hết cỡ.



    - Eh, em chưa phải “người lớn”, không được làm bậy. *xua tay*



    Anh ôm chầm lấy cậu, hôn nhẹ lên vành tai cậu. Mặt cậu đỏ bừng, cảm thấy có một luồng điện chạy dọc theo sống lưng. Cậu cười khẽ rồi nghiêng đầu về phía anh. Hai người hôn nhau một lúc lâu.


    ----------



    Cậu tắt hết đèn trong phòng và đốt nến lên. Anh và cậu ăn bữa tiệc giáng sinh một cách vui vẻ dù chỉ có hai người. Với cậu, thế là đủ lắm rồi.



    - Nhóc, đưa tay đây.



    Anh nói với cậu khi cậu đang ngoạm trong miệng miếng bánh Pudding. Cậu chìa tay cho anh. Anh đeo vào ngón út của cậu một chiếc nhẫn bạc.



    - “Ông già Noel” tặng quà rồi nhé! – anh cười.



    - Thế anh có không? – cậu nhỏm người lên nhìn.



    - Đương nhiên mà.



    Chiếc nhẫn bạc trên ngón tay út của anh. Cậu nhìn và mỉm cười.


    - Không được tháo nó ra à nha.



    - Câu này anh nói mới phải.



    Hôm nay… thật sự rất hạnh phúc.


    --------------



    Cậu uống rượu một cách nhiệt tình, kết quả là… xỉn quắc cần câu. Anh khẽ lắc đầu


    - Thế mà bảo không sao.



    Anh bế cậu vào phòng, đắp chăn cho cậu. Định đi ra ngoài thì bất thình lình, cậu kéo anh ngã xuống giường và hôn tới tấp. Anh biết rõ cậu đang say, nên cố kềm chế và đẩy cậu ra



    - Chính em bảo là không muốn mà?



    - Mặc kệ, đừng để ý! Em yêu anh!



    Một nụ hôn khác lại tiếp diễn, dài hơn và sâu hơn. Anh không thể ngờ khi cậu bị say thì lại… bạo đến thế.



    Cậu luồn tay vào áo anh, vuốt ve khắp người anh. Tay còn lại ghì chặt đầu anh không chịu buông ra. Đến lượt anh cảm thấy hưng phấn.



    Cậu giúp anh tháo bỏ chiếc áo trên người, còn anh thì giật phăng cái áo thun của cậu. Môi anh điên cuồng nuốt lấy môi cậu, lưỡi anh len lỏi vào miệng cậu, tách hai hàm răng của cậu ra và bắt đầu sục sạo trong vòm miệng. Cậu đáp trả anh một cách nhiệt tình.



    Anh rời khỏi môi cậu, bắt đầu lướt xuống cổ, xuống ngực rồi xuống bụng, thô bạo kéo phăng chiếc quần Jeans có dây thắt lưng xuống. Cậu rên lên khe khẽ vì đau. Anh đứng dậy, tháo luôn chiếc quần đang mặc trên người rồi leo lên giường.



    Tay anh vuốt ve làn da trắng nõn của cậu, môi anh hôn dọc cơ thể cậu từ trên xuống. Anh kéo chân cậu lên rồi bắt đầu chiếm trọn lấy cậu. Lúc này, cậu mới giật nảy người



    - Ah! Không! Đừng…



    Bỏ mặc lời van xin, anh xâm chiếm cậu một cách thô bạo. Nước mắt cậu dàn dụa trên má. Dứt người khỏi cậu, anh chồm lên hôn cậu, lau đi những giọt nước mắt. Vòng tay ôm lấy thân hình bé nhỏ, anh khẽ thì thầm



    - Anh yêu em…



    Ngoài trời vô cùng lạnh nhưng trong phòng lại vô cùng ấm áp.
    ----------



    (Sáng hôm sau)



    Cậu mở mắt tỉnh dậy và vô cùng ngạc nhiên khi thấy anh đang ôm cậu cứng ngắc, và… cả hai đều ở trong tình trạng… không có lấy mảnh vải trên người. Đầu óc cậu đủ thông minh để hiểu chuyện. Cậu cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra. Hôm qua cậu đã uống say và anh đã phải đưa cậu vào phòng, tiếp theo…



    Mặt cậu đỏ bừng như trái cà chua chín khi nhớ ra nguyên nhân là do mình. Cậu khẽ cử động một chút, cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cảm giác được có “thứ gì đó” đang ngọ nguậy bên cạnh mình, anh cũng tỉnh giấc, nhìn cậu và mỉm cười



    - Hết làm con nít được rồi.



    - Anh…



    - Eh, đừng đổ lỗi cho anh, đó là do em… dụ dỗ anh.



    Anh cười, hôn nhẹ lên trán cậu. Mặt cậu đã đỏ lại càng đỏ. Anh vuốt ve tấm lưng mềm mại của cậu và cúi xuống hôn cậu. Cậu vòng tay qua cổ anh và ôm lấy anh.



    Dứt nụ hôn, vòng tay anh xiết chặt lấy cậu, anh im lặng không nói gì. Cậu thấy anh có gì đó là lạ nên hỏi



    - Anh sao thế?



    - Anh…



    - Sao cơ?



    - Ngày mai… anh… phải đi khỏi đây.



    Lời anh nói như tiếng sét bên tai, cậu không còn tin vào tai mình.


    - Tại … tại sao…?



    - Gia đình anh ở bên ấy, anh phải về, có việc.



    - Khi nào anh quay lại đây?



    - Anh không biết, nhưng anh hứa sẽ quay lại. Sẽ nhanh thôi.



    - Em không muốn!



    Cậu hét lên, ánh mắt hoen đỏ. Anh nhìn cậu, cảm thấy rất đau lòng. Anh hôn lên khắp mặt cậu. Giọt nước mắt cậu cố nén đã chảy ra ngoài.



    - Anh hứa sẽ về mà, hãy đợi anh.



    - … anh nói xạo! “Người lớn” là những kẻ thất hứa!



    - Đừng vơ đũa cả nắm. Em phải tin anh chứ!



    - Làm sao tin được?? – cậu đẩy anh ra, xoay mặt đi chỗ khác.



    - Em phải tin cái kẻ đã ở trong công viên suốt mấy tiếng đồng hồ ở nhiệt độ 0 độ C để đợi em cùng về chứ. – anh vòng tay ôm ngang người cậu và kéo cậu lại.



    - ……



    - Thôi mà… - anh hạ giọng nài nỉ.



    - … nhất định sẽ về chứ?



    - Uh, ngoéo tay nè. Ai không giữ lời hứa sẽ phải trả giá.



    - Uh.


    --------------



    Ngày hôm sau, cậu đưa anh ra sân bay. Đứng trong sân bay, cậu vẫn không thôi khóc. Anh xoa đầu cậu vỗ về


    - Đã hứa là sẽ không khóc mà?



    - Bụi vào mắt thôi, ai đâu mà khóc.



    - Chẳng thành thật chút nào. – anh cười, hôn nhẹ lên má cậu – Anh đi nhé.



    - Uh… nhất định phải giữ lời hứa!



    - Nhất định.


    ----------



    (Một năm sau)



    Lại sắp đến Noel, anh vẫn chưa quay lại. Đã mấy tháng rồi, anh không còn liên lạc với cậu nữa. Anh và cậu chỉ liên lạc một chiều, vì anh toàn gọi bằng máy ngoài chứ không cho cậu biết số điện thoại nhà.



    Cậu bắt đầu cảm thấy thất vọng. Lẽ nào anh không giữ lời hứa? Anh đi rồi, sự cô đơn của cậu càng đáng sợ hơn. Hạnh phúc sao ngắn ngủi quá.



    Hôm nay cậu lại đến công viên nặn tuyết, với hy vọng sẽ được gặp lại anh. Nhưng vẫn vô ích. Chẳng thấy anh đâu cả.



    Đến 6h tối, sau khi đã hoàn thành người tuyết thứ 5, cậu bỏ về nhà. Vừa về đến đã nghe tiếng chuông điện thoại reo. Cậu hơi ngạc nhiên, trước giờ có mấy ai gọi điện cho cậu đâu. Lẽ nào là anh?



    Cậu chạy vào, cầm máy lên nghe


    - A lô?



    -

    Cho hỏi có phải cậu là Light không?
    – tiếng một cô gái lạ vang lên trong ống nghe.



    - À vâng… Thế… cô tìm tôi có chuyện gì?



    -

    Tôi gọi điện cho cậu để báo tin…
    – giọng của cô gái trở nên ứ nghẹn –

    … anh Zack, anh trai tôi đã…

    Vô cùng ngạc nhiên khi nghe đến tên anh, cậu hét vào ống nghe


    - Zack? Anh ấy làm sao?



    -

    … anh ấy…chết rồi…
    – bên kia đầu dây có tiếng nấc, giọng đứt quãng.



    Cạch

    Cái điện thoại trên tay cậu rơi xuống đất. Bàng hoàng.



    ”Anh… anh chết rồi…? Anh… đã hứa với em là sẽ quay lại mà?”

    Cúi xuống nhặt điện thoại, cậu lại hỏi


    - … Tại sao?



    -

    … anh ấy bị tai nạn…
    – cô gái vẫn nức nở.



    - Cám ơn cô… đã báo cho tôi biết.



    Nói xong, cậu dập máy. Cảm thấy không còn chút sức lực, hai chân quỵ xuống nền gạch.



    - Anh… anh là đồ dối trá… anh đã hứa với em rồi mà…



    Nước mắt tuôn tràn trên má. Cậu khóc, khóc nức nở, khóc đến khi mệt lả. Gượng đứng dậy đi vào phòng, cậu nhìn lên giường. Tại đây, cậu đã từng… với anh. Bây giờ chỉ còn lại mỗi cậu thôi. Anh không còn nữa… Anh chết rồi…



    Thả mình lên giường, lại tiếp tục khóc. Hôn lên chiếc nhẫn trên ngón tay út. Lạnh ngắt.



    Cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mắt cậu dần nhắm lại.


    ---------



    Ấm quá…

    Cậu mở mắt ra, thấy anh đang nằm bên cạnh. Anh đang ôm cậu. Cậu khẽ mỉm cười. Cay đắng.



    “Đây chỉ là mơ thôi…”

    - Là anh đấy à?



    - Uh. – anh cười.



    - Anh là đồ dối trá…



    - Uh… anh xin lỗi…



    - Anh đã hứa với em rồi mà. Thế mà bây giờ…



    - Bây giờ sao?



    - Bỏ em lại một mình.



    - Anh đang ở đây mà?



    - Em không muốn thất vọng. Đây chỉ là mơ thôi. Em mong là mình sẽ không tỉnh giấc.



    - Ai bảo em đây là mơ? Để anh chứng minh nó là thật nhé!



    Anh nâng cằm cậu lên, hôn cậu điên cuồng. Mắt cậu mở to đến mức tối đa. Cậu đẩy anh ra rồi ngồi bật dậy.



    - Anh… anh còn sống?



    - Uh, còn sống nhăn răng đây. – anh cũng ngồi dậy, nhe răng cười.



    - Anh đã chết rồi mà?



    - Em gái anh diễn hay không? ^__^ Đội trưởng đội kịch đó.



    - Ơ… Là… giả hả?



    - Uh, kế hoạch của anh đó. Dzui hok? – lại cười.



    - Anh… anh là cái thứ…



    Cậu vơ hết gối trên giường, ném tới tấp vào anh. Anh lách người né nhưng vẫn bị trúng một phát. Anh cười rồi chồm đến hôn cậu.



    - Không gọi điện cho em trong mấy tháng qua cũng là kế hoạch của anh ^__^



    - Thế sao anh vào đây được?



    - Em có cho anh chìa khóa dự phòng mà. – vẫn cười toe toét – Anh giữ đúng lời hứa rồi thấy không?



    - Thế… hồi nãy anh xin lỗi cái gì?



    - Xin lỗi vì đã lừa em.



    - Anh… Đồ đáng ghét! Anh đi chết đi!



    - Muốn anh chết phải không?



    - Chết cho rảnh nợ!!! – cậu hét lên.



    - Được thôi, nếu em muốn.



    Quay sang bàn học của cậu, anh với tay lấy con dao rọc giấy trong ống bút kề vào động mạch cổ. Cậu lao đến giật lại.



    - Điên hả???



    - Em muốn anh chết mà? *ngây thơ*



    - Anh…



    Cậu nhào đến, ôm chầm lấy anh, lại khóc tiếp. Anh xoa đầu cậu an ủi.


    - Rồi rồi… anh xin lỗi…



    - Anh chết rồi bỏ em lại cho ai chứ????



    - Xin lỗi… xin lỗi mà…



    - Sau này còn đi nữa không?



    - Không, anh sang đây học luôn ^^ Kiếm được học bổng rồi. Nhưng không có chỗ ở. Cho anh ở đây há? *cười gian*



    - Chịu liền!



    - Phản ứng ngoài mong đợi ^^’ Được rồi, em iu. Buông anh ra đi, ngộp thở quá.



    - Không buông!



    - Giờ không buông phải không?



    - Không!



    - Đừng để anh dùng biện pháp mạnh à.



    - Cứ việc!



    Anh luồn tay vào áo cậu, cậu dụi đầu vào cổ anh.



    Từ nay về sau, bất cứ mùa đông nào cũng không còn lạnh nữa.
     
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):