Truyện ngắn Anh Mãi Mãi Yêu Em – by Tiểu_Hồ_li

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi Mr.Bin, 13/11/16.

Lượt xem chủ đề : 308

  1. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,393
    Đã được thích:
    791
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Truyện gay: Anh Mãi Mãi Yêu Em. Tác giả: Tiểu_Hồ_li. Tâm sự của tác giả: nếu là tình yêu thì không phân biệt giới tính, nếu tình yêu của GTTB là bệnh thì thử thuốc chữa là gì, nếu đó là sai lầm tội lỗi thì cho hỏi mức tù là bao nhiêu năm? Một khi hai con người đã cùng chung nhịp đập của con tim thì không có gì ngăn cản họ đến với nhau được nữa !!!

    * Giới thiệu nhân vật ( tác giả viết theo trí tưởng tượng của bản thân, nếu có trùng tên ai xin m.n thứ lỗi ) :

    + Phạm Thành Luân: con trai của một công ty thương mại HG đứng hàng đầu Việt Nam, ngoại hình chuẩn soái ca, thân hình 6 múi, khuôn mặt điển trai với nụ cười hút hồn !!!

    + Nguyễn Khánh Minh: một người hòa đồng, tính tình vui vẻ, sở hữu khuôn mặt dễ thương, làn da trắng, đôi môi hồng khiến ai nhìn là đều muốn hôn, đặc biệt có đôi mắt hút hồn truyền thừa từ mẹ, về gia đình, mẹ tên Thu là chủ một tiệm cơm, còn ba của Minh đã mất sớm !!!

    ** tạm thời là hai nhân vật chính, một số nhân vật Hiếu sẽ giới thiệu sau **

    Bắt đầu câu chuyện:

    Truyện gay: Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 1: Cuộc gặp gỡ định mệnh
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    – Minh đâu … giờ này còn mơ với chả mộng, dậy mau !!! – Tiếng bà Thu từ dưới lầu vang lên.

    – Đợi xíu đi mà mẹ, còn sớm chán !!!

    – Ời thì sớm… 6h 30 chớ mấy con hen .

    – Ờ thì mới có 6h30 … ế ế … 6h30 hạ … Aaaaaaaaa … mẹ chơi kì, muộn rồi, nay đi học bữa đầu mà.

    Khánh Minh vụt dậy sau 3 phút, làm vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải chuốc nhan sắc cũng mất thêm ít phút, cậu vội vàng chạy xuống lầu:

    -Thưa mẹ con đi học !!!

    -Từ đã con… sớm mà – Bà Thu ân cần bảo đứa con mình

    – Sớm gì nữa mẹ, hơn 6h 30 rồi

    – Nhìn đồng hồ cho kĩ, mới 6h thôi

    – Mẹ thiệt tình, thôi con cũng đi đây, ăn sáng rồi vào trường là đủ giờ

    – Ừm, học vui vẻ nha con trai cưng

    Bây giờ là 6h15, Khánh Minh dắt xe ra khỏi nàh bắt đầu đạp xe đến trường, Buổi sáng của biển Nha Trang thật đẹp, tiếng chim hòa chung với tiếng sóng, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt hão. Cậu ghé lại một quán ăn bên đường :

    – Gì Tư ơi cho con 1 tô hủ tiếu ạ – cậu nhí nhảnh gọi gì Tư

    – Có liền con ơi, mà hôm nay là ngày đầu tiên con vô lớp 10 hả ? – Gì Tư nhẹ nhàng hỏi cậu.

    – Dạ, lẹ lẹ nghen Tư 6h 20 rồi á – cậu hối bà trong khi cái bụng đang biểu tình dữ dội.

    – Đây ông thần, ăn lẹ đi rồi đi học – Tư cười hiền

    *** 5 phút sau ***

    – Con gởi tiền Tư ạ – cậu đưa tiền cho gì Tư và bắt đầu lên xe đến trường

    **** Tại trường ****

    – Ôi mình học 10A3 nè ! – cậu đến chỗ thông báo lớp học.

    – Heey cu – Thèn Vũ bạn thân của Minh từ khi còn nhỏ

    – Cu cái đầu cha mày, tao đập cho phát bây giờ

    – Mày đập tao hk biết đập lại à

    – Mày dám sao

    – Sao không dám

    – Thôi bỏ đi, mà mày học lớp nào vậy ???

    – 10A3, còn mày ?

    – Tao ám mày đến cuối đời, tao cx 10A3

    – Ố đệch, thôi lên lớp !

    Hai đứa cứ vừa đi vừa cưỡi giỡn, không biết rằng có một chàng trai đang say đắm nhìn một trong hai người họ, đó là Luân, trong đầu cậu đang có suy nghĩ mông luân*** ôi sao cái em kia dễ thương quá nhỉ, da trắng, môi hồng nữa chớ, còn đôi mắt nữa, nhìn là muốn yêu rồi, ý hx lớp 10A3 hạ, ôi mình cũng học 10A3, có cơ hội rồi đây ( định cua người ta chứ giề ) ***

    Hai người Vũ và Minh cũng đã đến lớp, ôi chu choa mạ quơi, cái lớp gì mà rần rần như cái ổ bồ chao, hk biết nó quen nhau từ trước hay sao mà đứa nào cũng nói chuyện xốn xáo.

    – À nhon xê ô hai bạn, hân hạnh được làm quen – một bạn gái xinh đẹp bước đến.

    – Xa bô ni cáp, cáp cáp cáp, hân hạnh biết bạn – Minh vui vẻ chào đáp lại

    – Mình tên là Nguyễn Ngọc Loan

    – Mình tên là Nguyễn Khánh Minh, còn cái thằng đang đứng như trời trồng mắt không động đạy kia là Nguyễn Hoàng Vũ

    – Hai bạn học trường nào vậy ?

    – Tụi mình học trường Nguyễn Bỉnh Khiêm, còn bạn ?

    – Mình học trường Trần Hưng Đạo, à hai bạn ngồi đằng kia nhé * chỉ chỉ *

    – Uk, mơn bạn – Lúc này thì Vũ vẫn còn say đắm nhìn Loan ( mê gái vậy choa ) nên Minh đành lôi Vũ đến chỗ Loan chỉ, ôi chao, toàn bạn cũ, tụi nó vội vã ngồi xuống mà tám chuyện trên trời dưới đất sau gần 3 tháng không gặp nhau.

    ~~~~~~ TÙNG ! TÙNG ! TÙNG ~~~~~~

    Cuối cùng cũng vào lớp, cô giáo chủ nhiệm cx đã vào nhưng sự náo nhiệt của cả lớp vẫn chưa ngui hẳn.

    – Chào các em, cô tên là Nguyễn Thị Kim Hồng và cô sẽ chủ nhiệm lớp ta trong 3 năm học này, mong các em hợp tác tốt với cô nha !!!

    *** Cả lớp vỗ tay rần rần ***

    Bỗng có một người bước vào lớp, tiếng vỗ tay vụt tắt, cô giáo cũng chẳng trách móc mà chỉ nhìn rồi lắc đầu:
     
  2. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,393
    Đã được thích:
    791
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 2: Hắn ta
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    – Em vào đi, giới thiệu với các em, bạn ấy là Phạm Thành Luân, Luân em ngồi chỗ bạn đó nghen ** chỉ chỉ **

    Cậu ta bước đến chỗ ngồi, đó là cạnh Minh, bây giờ Minh vẫn chưa hết ngơ ngác trước vẻ đẹp của cậu lãng tử này. Bỗng cậu ta lên tiếng:

    – Này nhìn cái gì hả ??

    – Ơ… ơ tôi có nhìn gì đâu, cái cha này vô duyên ( rõ ràng là nhìn hắn mà)

    – Hơ ** nhếch mép **… tôi biết tôi đẹp, khỏi nhìn nữa

    – Đẹp cái mà lẹp xẹp… gướm

    Cậu ta không nói gì, gầm mặt xuống bàn hình như là ngủ, trong đầu vẫn hắn vẫn suy nghĩ mông luân: ** không biết mới đầu như vậy được hk ta, khó xử quá nhỉ, thôi để sau tính tiếp **

    – Bây giờ cô điểm danh nha !!! – cô giáo lên tiếng

    Cả lớp đồng thanh trừ hắn ra: – vâng ạ

    – Nguyễn Ngọc Loan

    – Dạ có

    – Nguyễn Hoàng Vũ

    – Dạ có

    – Nguyễn Khánh Minh

    – Dạ có

    – Phạm Thành Luân

    – ………………

    – Nguyễn Văn Duy

    – Dạ có

    ~~ cô vẫn tiếp tục ~~~

    – Con người gì mà kì lạ vậy ta, cô gọi tên cũng không trả lời, chọc hắn một vố xem sao- Nó nghĩ trong đầu vài chiêu trò để chọc hắn ( phá thấy sợ )

    Nó khẽ lay lay người hắn, hắn ngóc đầu dậy:

    – Gì vậy, để yên cho tôi ngủ !!!

    – Không thích á, làm gì tui

    – Coi chừng tôi đánh cậu đấy

    – Dám không

    – Cậu ….

    – Hỳ hỳ, thôi thôi, tui chỉ muốn làm quen với ông thui.

    – Không thích

    – Ơ… con người kì lạ, xùy, đồ chảnh cún

    *** Rầm ***, Minh bị đấm một phát vào má, máu bắt đầu chảy từ khóe miệng…

    – Đm mày im đi, tao cấm mày nói như vậy

    Cô giáo chủ nhiệm vội vàng chạy xuống cuối lớp, hàng chục cặp mắt nhìn Minh như vật thể lạ, hắn cũng đã đi ra khỏi lớp…

    – Sao em khờ vậy, em có sao không, đừng chọc Luân có phải lành hơn không

    – Em xin lỗi cô

    – Thôi đi xuống phòng y tế với cô

    – Vâng

    ************** 15 phút sau *****************

    Nó bước vào lớp, tay vẫn ôm mặt, Vũ chạy tới:

    – Mày có sao không vậy ?

    – Không sao, hơi đau tí

    Loan cũng đến trước Minh:

    – Cậu gan thế, ah Luân là đại ca của trường này đó, cậu đụng vào ảnh là không yên thân đâu

    – Ẹc ** cậu tặc lưỡi **, tại mình hk có biết, mà sao gọi ổng bằng “ anh “

    – À.. do anh ấy lớn hơn tụi mình 1 tuổi

    – À…

    Cậu bước về chỗ, thấy chỗ ngồi của hắn vẫn trống trơn, tự nheien cậu cảm thấy có lỗi vô cùng …

    *** Hết buổi *** cả lớp giải tán, mai mới bắt đầu buổi học đầu tiên

    ~~~ Về tới nhà Minh ~~~

    – Con trai tôi sao thế này hả ? Bà Thu hốt hoảng khi thấy con mình như vậy

    – Không sao đâu mà mẹ, con chỉ chọc người ta xíu rồi bị đánh thôi

    – Sao con ngốc vậy, chọc chi người ta rồi mang khổ

    – Con xin lỗi mà, sau này con hk dám nữa

    – Thôi lên phòng thay đồ rồi xuống ăn cơm

    – Vâng thưa mẹ

    ~~~ Nhà của Luân ~~~

    Luân nằm trên giường, suy nghĩ về chuyện lúc ở trường: *** mình lỡ tay mạnh quá rồi, em ấy chảy máu rồi, làm soa đây, haizzz mệt quá đi, khó xử quá *** Cậu suy nghĩ một lúc rồi chìm vào giấc ngủ …

    ~~~ Trở lại nhà Minh ~~~

    Sau khi cơm no, cậu lên phòng, mở laptap, mở bài “Tình Yêu, Xuất Phát “ của TFBoys và lướt FB, ** Tít tít **, Tin nhén từ thèn Vũ

    – Ê mày

    – Gì mày

    – Mày có nick Fb của nhỏ Loan hk ??

    – Ờ có này, mới kết bạn nề

    – Đâu đâu

    – Từ từ, thấy gái là tươm tướp thề

    – Ai như mày, thấy trai đẹp alf cứ ưng phá để nó đánh… Haha

    – Hừ, nick nó nề abc xyz

    – Ừa, mơn mày, chìu nay đi net hen

    – Mày bao trọn gói hạ

    – Ề ề, bổn công tử bao mày, 4h 45 đó nghen, pp

    – Ừa biến

    Lướt FB xong thì nó đánh một giấc tới chiều… * reng reng reng *

    – A nhô – nó nói với giọng ngáy ngủ

    – Nhô cái đầu cha mày, xuống lẹ lên – tiếng thèn Vũ la muốn thủng lỗ nhĩ

    – Rồi rồi, chờ 3 phút

    Sau vài phút chỉnh chu nhan sắc, Minh đi xuống dưới lầu và đi net với Vũ

    ~~~ 6h 30 phút ~~~

    Cậu về nhà, thấy khóa cửa ngoài, lấy chìa khóa trong túi quần, đi vào nhà, từ từ bật đèn, cậu tìm xung quanh nhưng không thấy mẹ cậu đâu, loay hoay mãi mới thấy được tờ giấy trên đầu tủ lạnh : “ Chiều nay mẹ có việc, con ở nhà tắm rửa thay đồ đi rồi lát 7h mẹ qua đón con đi qua nhà bạn mẹ “.

    – Tự nhiên đi đâu hk biết ớ… thôi kệ, đi tắm cái đã …

    Sau 20 phút nằm lì trong phong tắm cậu bước ra ngoài với chiếc quần jean ôm, áo dài tay chấm bi, tóc vuốt keo, sửa soạn đủ thứ, bình thường đã dễ thương bây giờ lại càng dễ thương gấp bội.

    – Cu Minh… ra mở của cho mẹ – bà Thu ở ngoài nói vào.

    – Vâng ạ!!!

    Bà Thu vào nhà, chuẩn bị năm ba phút rồi ra ngoài:

    – Đi thôi con

    – Dạ …

    Sau 15 phút tản bộ ngoài đường thì hai người dừng chân lại trước một căn biệt thự nọ ~~ Ting toong ~~ – Bà Thu bấm chuông cửa

    —————–
     
  3. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,393
    Đã được thích:
    791
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 3: Ý trời chăng
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    Một người phụ nữ trung niên ra mở cửa, nở một nụ cười thân thiện trên môi

    – A… Thu, lâu quá rồi không gặp, cũng đã mười mấy năm rồi nhỉ – Bà Tuyết ( mẹ Luân ) lên tiếng.

    – Hỳ, mười mấy năm mà Tuyết vẫn xinh đẹp vậy – Bà Thu cười chào lại

    – Con Thu xinh quá nhỉ

    – Dạ con chào cô

    – Chào con, thôi mời hai mẹ con vào nhà !

    Bước vào trong sân, Minh bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của ngôi nàh này, bồn hoa cây cảnh, hồ bơi, còn có cả xích đu nữa, trông như một cung điện thu nhỏ. Căn nhà được thiết kế theo kiểu Châu Âu mang một vẻ đẹp sang trọng.

    – Chào lớp trưởng – Bà Thu chào ông Hùng ( ba Luân ) khi thấy ông đang ngồi đọc sách

    – Chào Thu, lâu quá rồi, tôi cũng đâu còn là lớp trưởng nữa đâu

    Bà Thu cx chỉ biết cười nhẹ

    – Cháu chào chú – Minh lễ phép với ông Hùng

    – Chào cháu, hai mẹ con với Tuyết vào nhà dùng cơm luôn

    – Vâng ạ – Minh nhanh miệng đáp lại ( háo ăn thấy sợ )

    Bàn ăn đã bày sẵn, toàn những món thơm ngon, Minh nhìn lóa cả mắt với cái bụng đang biểu tình của mình.

    – À mà con trai hai người đâu, cái thèn hồi nhỏ chơi thân với Minh đấy – Bà Thu hỏi

    – Để Tuyết kêu nó xuống … Luân ơi … xuống ăn cơm đi con, có khách đến này con – tiếng bà Tuyết từ dưới vọng lên.

    **Oái ăm, sao cứ thích đặt con tên Luân nhỉ, sao không đặt tên Minh giống tui nè ** – nó thầm nghĩ

    Từ trên cầu thang bước xuống, một cậu thanh niên, à mà khoan cậu này là tên đánh Minh đây mà.. Hắn nhìn cậu với ánh mắt sắc bén như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy. Minh cuối mặt xuống để né đi ánh mắt của hắn

    – Cháu chào cô ạ- hắn lễ phép chào mẹ cậu

    – Chào cháu

    – Chào cậu – hắn quay sang bên Minh

    – Chào … chào … anh – cậu ấp úng trả lời

    Luân ngồi vào bàn ăn, trong lòng cậu bất chợt có một nìm vui đnag lan tỏa

    – Mời mọi người ăn cơm ạ – Luân mời mọi người dùng cơm

    Trong bữa cơm, cả ba người bà Thu, ông Hùng, bà Tuyết là nói chuyện cười đùa vui vẻ, còn hai người kia đối diện nhau nhưng không biết nói gì, chỉ im lặng nghe người lớn nói chuyện. Bất chợt bà Thu quay sang Luân

    – Con học trường nào vậy Luân

    – Dạ con học trường Phan Bội Châu

    – Vậy là cùng trường với thèn Minh con cô rồi, con học lớp nào ?

    – Dạ 10A3

    – Vậy hai đứa cùng lớp à

    – Dạ

    – Vậy con nhớ theo dõi thèn Minh nhà cô nghen, với lại chơi thân với nó tí, chứ nó cứ biết ăn với ngủ, cô sợ nó bị tự kỉ luôn rồi

    – Mẹ này – Minh vẫn còn áy náy chuyện lúc trước ở lớp

    Ăn cơm xong, ba người lớn ra phòng khách và tiếp tục nói chuyện, còn Luân thì bắt đầu đi lên lầu, bỗng bà Tuyết nói:

    – Luân, con đưa Minh lên phòng chơi đi

    Luân không nói gì, gật đầu nhẹ, còn Minh chỉ biết lủi thủi theo sau cậu đi chầm chậm như mang một gánh nặng trong lòng, chỉ mong sao cái cầu thang này là vô tận, bước mãi cũng không tới, hai người cứ im lặng cho tới khi lên đến phòng. Vừa bước vào phòng thì Luân đã nằm dài trên giường, còn Minh thì ngơ ngác nhìn xung quanh, căn phòng chủ yếu với hai màu đen trắng, vật dụng đều được sắp xếp rất ngăn nắp. Minh ngồi xuống giường, lay nhẹ Luân rồi lên tiếng:

    – Luân à, tui biết tui sai òi, ông tha lỗi cho tui đi mà ** lay lay **

    – Mày cứ thích phá tao khi tao đng ngủ nhỉ ?

    – Thôi mà, tui biết tui sai rồi, ông tha lỗi cho tui đi mà

    – Ờ, tha cx được, làm cho tao ba điều kiện

    – Được, miễn sao vừa sức với tui là được rồi – cậu như trút được gánh nặng mừng rỡ trả lời.

    – Ờ, cũng vừa sức với mày thôi, mà mày đến trường bằng gì ?

    – Tui đi xe đạp

    – Vậy từ ngày mai tao qua đón mày đi

    – Thôi, phiền lắm, tui tự đi là được rồi

    – Đó là điều kiện thứ nhất

    – Hả, con người gì kì cục ậy, đón thì đón vậy

    Luân cười nhẹ, nụ cười đã hút hồn Minh, đầu óc cậu cứ quay cuồng, không biết trời trăng mây gió, cậu cứ nhìn chằm chằm vào Luân, tim cậu hồi hộp và đập nhanh hơn, phải chăng là cậu đã yêu hắn.

    – Minh ơi về thôi con – tiếng bà Thu dưới nhà vọng lên

    – Dạ – cậu như tỉnh giấc mộng, trở về với hiên tại.

    – Thôi về đi, mai tao qua chở, không ra thì ăn đấm nữa nghen – Luân hăm dọa

    – Ơ … ơ… ờ – cậu ấp úng

    Cậu chào tạm biệt Luân rồi chạy thật nhanh xuống cầu thang, trong đầu cậu cứ suy nghĩ về cái cảm giác hồi nãy, còn trên phòng thì có một người đang mừng thầm về chuyện tối nay.

    Hai mẹ con bà Thu chào tạm biệt ông Hùng và bà Tuyết, trên đường về cậu cứ suy nghĩ rồi lại suy nghĩ. Phải chăng cậu đã yêu Luân, phải chăng số phận đã đưa đẩy họ gặp nhau, khiến cho hai con người, hai trái tim phải lệch đi một nhịp đập khi nhìn thấy đối phương. Minh về nhà, chạy lên phòng thay đồ, tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường đãnh một giấc, trong đầu vẫn không khỏi suy nghĩ…

    ~~~ Tại nhà Luân ~~~

    Vẫn còn một con người đang nằm trên giường, đôi môi khẽ nở nụ cười với một suy nghĩ ** em ấy có thích mình không nhỉ, làm sao cho em ấy thích mình đây, haizz da, khó quá đi, thôi ngủ trước đã để mai còn đưa em ấy đi học, còn chuyện gì để sau rồi hãy tính **

    Các bạn đọc có gì xin liên hệ qua Face Book nhak
    https://www.facebook.com/tieuholi2002
     
  4. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,393
    Đã được thích:
    791
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 4: Tình yêu chớm nở
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    ~~~ Sáng hôm sau, lúc 6h ~~~

    Minh đã dậy từ sớm, làm vệ sinh cá nhân rồi thay đồ, xong mọi chuyện thì bây giờ cũng đã 6h20 ( mò thấy sợ ), bỗng ngoài cửa có tiếng chuông ** bing boong **

    – Ra ngay – bà Thu từ trong bếp vọng ra

    Mở cửa ra là một cậu con trai vô cùng đẹp, ngồi sẵn trên chiếc xe SH, trên tay đã cầm sẵn chiếc nón bảo hiểm. Bà Thu cũng rất bất ngờ:

    – Ủa, Luân con đi đâu đây

    – Dạ con qua đón em Minh đi học, cô cho em đi với con nha, cô xinh đẹp – Luân bắt đầu nịnh nọt

    – Minh, xuống đây mẹ biểu – bà Thu vui vẻ gọi Minh khi nhận được lời khen.

    – Có gì hông mẹ

    – Có người tìm con kìa

    – A ! Chào em – Luân hớn hở

    – Em cái quần – cậu nhăn mặt

    – Thôi lên xe anh chở đi 6h 25 rồi đấy

    – Thưa mẹ con đi học – Minh chào mama để đến trường

    – Chào cô cháu đi – Luân lễ phép chào má vợ tương lai

    – Hai đứa đi học vui vẻ nghen – bà Thu nói

    – Dạ – cả hai đồng thanh

    Chiếc xe bắt đầu lăn bánh đều đều, hai người đi trên đường luôn là tâm điểm chú ý của mọi người khi thấy hai con người cực kì đẹp, cực kì dễ thương. Bất chợt Luân rồ ga chạy nhanh khiến cho Minh ôm chặt Luân, cậu ta cười khoái chí.

    – Cười gì mà cười – Minh bực bội trả lời lại

    – Không có gì, biết điều thì lo ôm anh đi nghen nhóc

    – Ôm cái quần

    Luân rồ ga nhanh hơn khiến Minh phải ôm chặt hơn nhắm mắt rồi van xin:

    – Thôi thôi, ông chạy chậm lại đi

    – Ừm, dù sao cx đến nơi rồi – chiếc xe dừng lại tại một quán hủ tiếu bên đường

    – Ể, đến đâu ? – Cậu ngơ ngác nhìn chung quanh một hồi mới nhận ra đây là quán của gì Tư

    – Ủa Minh với Luân đó hả, hai đứa vô ngồi đi – Dì Tư cởi mở nói chuyện với cậu và hắn

    Cậu ngạt nhiên hỏi Luân:

    – Ông cũng biết quán của Tư nê ?

    – Sao hông biết được – Luân trả lời thản nhiên

    – Tư ơi cho con hai tô hủ tiếu, lẹ nghen Tư – Luân gọi

    Sau 5 phút đợi thì hai tô hủ tiếu cx đc bưng ra, hai người im lặng chỉ biết đến ăn và ăn, ** 10 phút sau **

    – Con gửi tiền Tư – Luân nhanh chóng gửi tiền lại cho Tư và tiếp tục đưa Minh đến trường.

    ~~~ Tại trường ~~~

    Luân đã dắt xe vào chỗ để xe, tháo hết nón bảo hiểm rồi bảo:

    – Em lên trên lớp trước đi, xíu nữa anh lên

    – Xùy, ahh –em cái quần, học chung lớp mà bày đẹc – cậu trả lời lại

    – Anh lớn hơn em một tuổi mà

    – Kệ ông chứ, xùy- Nói rồi cậu đi lên lớp

    Luân lắc đầu cười nhẹ

    Sau một hồi tham quan sân trường, Minh đi lên hành lang đến lớp, đang đi thì bỗng nhiên * Bốp *:

    – Ui da, ai vậy – một con người ở đâu ra không biết bỗng chạy đến rồi tán đầu của hắn vô đầu của Minh

    – A, xin lỗi cậu, tôi không cố ý – cậu ta thành thật xin lỗi

    – Ờ… ờ… không sao đâu – Minh chấp nhận lời xin lỗi từ cậu con trai này

    Nhìn kĩ thì cậu con trai này cũng mang một vẻ đẹp rất cuốn hút, với khuôn mặt khá điển trai, đôi mắt sâu với hai con ngươi đen tuyền, hàng chân mày rất rõ nét

    ****** giới thiệu với m.n: tên vừa đụng trúng đầu Minh chính là Lê Phong, cậu ta là con của một chủ tịch tập đoàn bất động sản giàu có, sở hữu khuôn mặt đẹp trai, tính tình hiền lành, tốt bụng là một tình địch của Luân sau này *****

    – Cậu tên gì vậy – Phong hỏi

    – Nguyễn Khánh Minh, còn cậu

    – Mình tên Lê Phong, học lớp 10A1

    – Vậy à, mình học 10A3, à mà thôi trễ rồi mình lên lớp đây, pye nha – nói rồi cậu chạy lên trên lớp, cái lớp vẫn xôn xao như ngày hôm trước. Minh bước vào thì thấy Vũ và Loan đang ngôi nói chuyện với nhau, cậu đến gần:

    – Chà, thân mật quá hê

    – Thân cái đầu mày – thèn Vũ phản kháng lại

    – Minh nói kì, bạn bè với nhau thôi mà – Loan ngại ngùng khi nghe Minh nói

    – Ờ, đâu có gì đâu – Minh lại châm chọc

    – Tao đập mày chết à – Vũ nổi giận

    – Thôi thôi- Minh bắt đầu rút lui về chỗ ngồi

    ** Tùng tùng tùng ** trống vào lớp đã điểm, cậu vẫn chưa thấy Luân lên lớp, trong lòng cậu bất chợt nỗi lên sự lo lắng. Sau tiếng trống mọi người thấy Luân đi vào với bộ dạng thật tệ, quần áo xộc xệt, người đầy mồ hôi khác hoàn toàn với bộ dạng đẹp trai phong nhã lúc sáng. Luân bước về chỗ ngồi, Minh ngạc nhiên hỏi:

    – Luân à, ông sao vậy, có chuyện gì à?

    Luân không trả lời, chỉ lắc đầu rồi nằm gục xuống bàn

    *** đầu giờ: lúc Luân đang đóng khóa xe thì có một đám học sinh dẫn đầu là một thằng to con, nhìn mặt rất là khó ưa, bước đến trước mặt Luân nắm cổ áo cậu lên

    – Tao nghe nói mày là đại ca của cái trường này, nay tao tới xem thử đại ca ra sao? – hắn hùng hổ nói

    – …. Luân vẫn im lặng

    – Đm mày câm hả thèn chó

    – Tao cho mày 3 giây 1…2…3 !!!

    Nói rồi Luân túm lấy cổ áo hắn, đấm cho hắn một phát khiến hắn ngã ra đất, miệng đã rỉ máu, mấy tên kia thấy thế cũng xông vào nhưng chỉ vài đòn căn bản là bọn chúng nằm dài ra đất, tên đàn anh kia cũng phải cuối đầu xin lỗi, Luân bỏ đi không thèm quan tâm tới ***

    Đầu giờ chính là tiết Hóa, môn mà Minh cực kì gét và cậu học dở nhất là môn này. Không biết sao mà bà cô cứ gọi Minh, làm cậu bực đến điên người. Tiết học nặng nề trôi qua, Minh bị đứng lên cả chục lần, trả lời sai thì nhiều mà đúng thì ít, nên lần nào cũng bị la. Tiết tiếp theo là tiết Toán, Luân vẫn nằm gục xuống bàn, mặt kệ thầy cô, toán thì Minh học rất giỏi, cậu luôn phát biểu xây dựng bài khiến thầy giáo cũng rất vừa lòng.

    ** Tùng, hết giờ toán, bây giờ là giờ giải lao *, cậu chạy xuống căn tin:

    – Cô ơi lấy con hai chai coca

    – Của con đây – cô bán hàng vui vẻ đưa cho cậu

    – Cô ơi lấy con một chai sting rồi hai chai coca này con tính tiền luôn ạ – Bỗng đâu có một giọng nói quen quen vọng lên, thì ra là Lê Phong

    – Thôi thôi, để tui trả tiền được rồi – Minh nói

    – Coi như tôi xin lỗi cậu vì chuyện đầu buổi – Phong cười với cậu

    Minh không biết nói gì, đành để Phong trả tiền.

    – Minh này, nhà cậu ở đâu vậy – Phong hỏi

    – Ở đường abc xyz đó

    – Ờ nhà mình cũng gần đó nè

    – Ò

    Hai người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ đến cầu thang:

    – Thôi tui lên lớp à, pye Phong nghen

    – Ờ, pye

    Minh lên lớp, thì thấy Luân đang ngồi trên ghế bấm điện thoại, cậu bước đên gần:

    – Luân à, có sao hk vậy ?

    – Hông sao đâu. À mà chớ bộ em lo cho anh hạ – Luân nở một nụ cười tươi

    – Xí ai thèm, nước nè, uống đi – cậu đưa cho Luân một chai coca

    – Cảm ơn em hen

    – Ơn nghĩa gì hông biết nữa ớ

    – Hỳ, tối nay em rãnh hông ?

    – Rãnh, chi vậy

    – Đi chơi với anh

    – Hông biết nữa á, sợ mẹ tui hk cho tui đi thôi à

    – Vậy tối nay anh qua đón em đi chơi, vậy nghen

    – Ờ… ừm

    *** Tùng tùng tùng *** tiếng trống vào lớp lại vang lên

    —————–
     
  5. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,393
    Đã được thích:
    791
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 5: Tình địch
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    3 tiết cuối cùng của buổi học đầu tiên đã kết thúc, Minh đang vội vàng dọn dẹp sách vở, loay hoay một hồi cũng đã xong, cậu quay qua, bất chợt thấy Luân đang nhìn mình say đắm, trên môi vẫn đng ở nụ cười tỏa sáng.

    – Nhìn dữ vậy cha, về thôi

    – Ờ … ờ

    Hai người đi trên hành lang, nói chuyện với nhau về nhiều điều, nhiều thứ. Tình yêu của họ, vẫn chưa ai nói ra nhưng biết đâu rằng hai con tim của họ đang cùng chung một nhịp đập, hai trái tim cô đơn lại đng tiến gần với nhau để sưởi ấm cho nhau, cùng nhau xây dựng hạnh phúc… Hai người đi ra tới cổng thì bỗng nhiên Minh thấy Phong:

    – Ủa Phong cậu chưa về hả

    – Chưa, tớ đang chờ cậu này, lên xe tớ chở về – Cậu chìa chiếc nón bảo hiểm ra cho Minh

    Bất chợt, Luân cầm lấy chiếc nón bảo hiểm vứt sang một bên:

    – Mày là ai mà đòi chở người của tao- Luân tức giận, đôi mắt đã nổi lên những đường gân đỏ

    – Ai nói Minh là người của cậu, cậu ấy là người của tôi – Phong trả lời

    – Đ*t mẹ mày nghen thèn chó

    – Hai người thôi đi, tôi đâu phải món hàng để hai người tranh giành – Minh nổi nóng lên khi thấy hai người họ như vậy

    Đúng lúc đó Vũ cũng đang dắt xe đạp điện ra, Minh leo lên xe Vũ bảo cậu chở đi về, để mặt cho hai người kia vẫn còn đang cãi vã, đôi co…

    – Heey sao thế, có chuyện gì à ? – Vũ hỏi

    – Ừm, hai cái ông đó cứ coi tao như món hàng để giành giật

    – Ờ, mày nên hạnh phúc đi chớ, mày là GTTB mà

    – Tao không biết nữa, xem là hạnh phúc nhưng tao cứ cảm thấy có gì đó làm tao phát sợ, à mà chuyện mày với con Loan, tao thấy mày có cảm tình với nó à

    – Haha xem như mày tinh mắt, tao cưa là chỉ có đổ

    – Thôi thôi ông thần, tao sợ mày rồi

    – Thôi, tới nhà mày rồi,xuống xe đi tao về đây, pye

    – Biến đuy

    – Xùy khỏi đuổi – nói rồi Vũ quanh đầu xe và chạy đi mất

    Minh đi vào nhà, trong người cậu vẫn chưa hết giận, cậu không hiểu sao hai người đó chỉ vì việc đưa cậu về mà lại xảy ra xích mích như thế, lại còn xuýt nữa đánh nhau… cậu tự cảm thấy mọi chuyện là do mình, lòng cậu bất chợt thoáng buồn. Cậu thay đồ, tắm rửa xong rồi thì lên giường, cậu chợt như phát hiện ra điều gì đó bất thường

    – Ủa ủa, mẹ đâu rồi ! Mẹ ơi ! Mẹ ! Mẹ ơi – cậu gọi ngày một to hơn

    Sau vài ba vòng rà soát ngôi nhà, cậu lại nhận được một miếng giấy dán trên tường: * Nhà bà ngoại có việc nên mẹ phải đi ra Hà Nội và ở lại cỡ 10 ngày, con ở nhà nhớ lo chăm sóc sức khỏe nghen, thôi hết giấy rồi, có gì mẹ mua quà cho, thương con trai cưng của mẹ nhìu *.

    – Haizz tự dưng bỏ con một mình, mẹ kì cục

    Cậu than thở vài ba câu thì bên ngoài có tiếng chuông cửa bing boong

    – Ai vậy, ra ngay – cậu vội chạy ra trước cổng

    Mở cánh cổng ra, đứng trước mặt câu là một chàng trai vô cùng đẹp, tóc vuốt keo, tai có đính một viên pha lê xanh, quần jean ôm, áo ngắn tay với những đường hoa văn không kém phần sang trọng đang nở một nụ cười rất tươi, đó chính là Luân, bình thường đã đủ làm người ta chết mê chết mệt, chải chuốc lên đồ rồi thì ai thấy cũng muốn chiếm hữu chàng ấy. Cậu lên tiếng:

    – Tìm tui có chuyện gì – Cậu vẫn còn giận hờn vu vơ ( nó bỏ đi rồi mày ế tới già )

    – Coi bộ chớ em giận anh hạ

    – Xùy, ai thèm giận * bĩu môi *

    – Thôi lên xe anh chở em đi chơi

    – Hk thích á, không lên rồi sao, làm gì tui

    – Coi như anh bỏ phí một điều kiện nữa đi

    – Anh … hứ … lên thì lên mà đợi tui khóa của đã

    – Nhanh lên, nhanh lên – Luân hối cậu

    – Xong rồi nè, bây giờ đi đâu

    – Lên xe, anh chở đến nơi rồi biết

    Cậu nhẹ nhàng bước lên xe, chưa kịp ngồi vững, Luân đã cho xe nổ máy chạy nhanh, chưa kịp phản ứng Minh ôm chặt cả người Luân, sau một đoạn đường thì anh ta bắt đầu đi chậm lại, xe đã bắt đầu đi với vận tốc trung bình, lăn bánh đều đều, cậu vẫn chưa rời Luân, cậu cảm nhận được một sự hạnh phúc cùng với thanh bình trong cái ôm ấy, cậu muốn ôm anh mãi, mãi không bao giờ buông tay. Luân cũng nở một nụ cười trên môi, một nụ cười hạnh phúc. Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng, Minh và Luân cùng nhau đi vào trong, anh đã đặt sẵn phòng nên không mất thời gian lựa chỗ ngồi …

    Hai người ngồi xuống, mặt đối mặt, Luân rót một ít rựu vang đỏ vào hai li, đưa cho cậu:

    – Em uống đi * chìa tay đưa ly rượu ra *

    – Tui hông biết uống

    – Uống thử đi, một ít thôi cũng được

    Cậu cầm lấy li rượu, nốc một hơi, cậu thấy nóng rát nơi cổ họng, sau đó là vị ngọt ngọt chua chua, cậu bắt đầu thích nó

    – Cho tui li nữa đi * đưa cái ly ra *

    – Trời trời, uống rượu chứ đâu phải là nước ngọt đâu mà nốc một hơi vậy

    – Cho tui ly nữa đi mà, mà – Cậu bắt đầu làm nững, lúc nhõng nhẻo như vầy cậu cực kì dễ thương

    Luân đành rót cho cậu một ít nữa, cậu gọi phục vụ đem đồ ăn lên, woaaaa … toàn những món ngon tuyệt hão. Minh mãi ngồi nhìn mấy món ăn trên bàn, bụng đã bắt đầu biểu tình * ọt, ọt *

    – Ăn đi, hay định anh đút em ăn

    – Anh – em cái quần

    – Thay đổi cách xưng hô đi

    – Hk thích

    – Vậy anh bỏ điều kiện cuối để đổi lấy cái xưng hô

    – Hừ – =.=

    Hai người ăn tối với nhau một cách vui vẻ, cùng trò chuyện với nhau, cùng hưởng thụ một ngày khá là hạnh phúc.

    ——————
     
  6. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 5: Tình địch
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    3 tiết cuối cùng của buổi học đầu tiên đã kết thúc, Minh đang vội vàng dọn dẹp sách vở, loay hoay một hồi cũng đã xong, cậu quay qua, bất chợt thấy Luân đang nhìn mình say đắm, trên môi vẫn đng ở nụ cười tỏa sáng.

    – Nhìn dữ vậy cha, về thôi

    – Ờ … ờ

    Hai người đi trên hành lang, nói chuyện với nhau về nhiều điều, nhiều thứ. Tình yêu của họ, vẫn chưa ai nói ra nhưng biết đâu rằng hai con tim của họ đang cùng chung một nhịp đập, hai trái tim cô đơn lại đng tiến gần với nhau để sưởi ấm cho nhau, cùng nhau xây dựng hạnh phúc… Hai người đi ra tới cổng thì bỗng nhiên Minh thấy Phong:

    – Ủa Phong cậu chưa về hả

    – Chưa, tớ đang chờ cậu này, lên xe tớ chở về – Cậu chìa chiếc nón bảo hiểm ra cho Minh

    Bất chợt, Luân cầm lấy chiếc nón bảo hiểm vứt sang một bên:

    – Mày là ai mà đòi chở người của tao- Luân tức giận, đôi mắt đã nổi lên những đường gân đỏ

    – Ai nói Minh là người của cậu, cậu ấy là người của tôi – Phong trả lời

    – Đ*t mẹ mày nghen thèn chó

    – Hai người thôi đi, tôi đâu phải món hàng để hai người tranh giành – Minh nổi nóng lên khi thấy hai người họ như vậy

    Đúng lúc đó Vũ cũng đang dắt xe đạp điện ra, Minh leo lên xe Vũ bảo cậu chở đi về, để mặt cho hai người kia vẫn còn đang cãi vã, đôi co…

    – Heey sao thế, có chuyện gì à ? – Vũ hỏi

    – Ừm, hai cái ông đó cứ coi tao như món hàng để giành giật

    – Ờ, mày nên hạnh phúc đi chớ, mày là GTTB mà

    – Tao không biết nữa, xem là hạnh phúc nhưng tao cứ cảm thấy có gì đó làm tao phát sợ, à mà chuyện mày với con Loan, tao thấy mày có cảm tình với nó à

    – Haha xem như mày tinh mắt, tao cưa là chỉ có đổ

    – Thôi thôi ông thần, tao sợ mày rồi

    – Thôi, tới nhà mày rồi,xuống xe đi tao về đây, pye

    – Biến đuy

    – Xùy khỏi đuổi – nói rồi Vũ quanh đầu xe và chạy đi mất

    Minh đi vào nhà, trong người cậu vẫn chưa hết giận, cậu không hiểu sao hai người đó chỉ vì việc đưa cậu về mà lại xảy ra xích mích như thế, lại còn xuýt nữa đánh nhau… cậu tự cảm thấy mọi chuyện là do mình, lòng cậu bất chợt thoáng buồn. Cậu thay đồ, tắm rửa xong rồi thì lên giường, cậu chợt như phát hiện ra điều gì đó bất thường

    – Ủa ủa, mẹ đâu rồi ! Mẹ ơi ! Mẹ ! Mẹ ơi – cậu gọi ngày một to hơn

    Sau vài ba vòng rà soát ngôi nhà, cậu lại nhận được một miếng giấy dán trên tường: * Nhà bà ngoại có việc nên mẹ phải đi ra Hà Nội và ở lại cỡ 10 ngày, con ở nhà nhớ lo chăm sóc sức khỏe nghen, thôi hết giấy rồi, có gì mẹ mua quà cho, thương con trai cưng của mẹ nhìu *.

    – Haizz tự dưng bỏ con một mình, mẹ kì cục

    Cậu than thở vài ba câu thì bên ngoài có tiếng chuông cửa bing boong

    – Ai vậy, ra ngay – cậu vội chạy ra trước cổng

    Mở cánh cổng ra, đứng trước mặt câu là một chàng trai vô cùng đẹp, tóc vuốt keo, tai có đính một viên pha lê xanh, quần jean ôm, áo ngắn tay với những đường hoa văn không kém phần sang trọng đang nở một nụ cười rất tươi, đó chính là Luân, bình thường đã đủ làm người ta chết mê chết mệt, chải chuốc lên đồ rồi thì ai thấy cũng muốn chiếm hữu chàng ấy. Cậu lên tiếng:

    – Tìm tui có chuyện gì – Cậu vẫn còn giận hờn vu vơ ( nó bỏ đi rồi mày ế tới già )

    – Coi bộ chớ em giận anh hạ

    – Xùy, ai thèm giận * bĩu môi *

    – Thôi lên xe anh chở em đi chơi

    – Hk thích á, không lên rồi sao, làm gì tui

    – Coi như anh bỏ phí một điều kiện nữa đi

    – Anh … hứ … lên thì lên mà đợi tui khóa của đã

    – Nhanh lên, nhanh lên – Luân hối cậu

    – Xong rồi nè, bây giờ đi đâu

    – Lên xe, anh chở đến nơi rồi biết

    Cậu nhẹ nhàng bước lên xe, chưa kịp ngồi vững, Luân đã cho xe nổ máy chạy nhanh, chưa kịp phản ứng Minh ôm chặt cả người Luân, sau một đoạn đường thì anh ta bắt đầu đi chậm lại, xe đã bắt đầu đi với vận tốc trung bình, lăn bánh đều đều, cậu vẫn chưa rời Luân, cậu cảm nhận được một sự hạnh phúc cùng với thanh bình trong cái ôm ấy, cậu muốn ôm anh mãi, mãi không bao giờ buông tay. Luân cũng nở một nụ cười trên môi, một nụ cười hạnh phúc. Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng, Minh và Luân cùng nhau đi vào trong, anh đã đặt sẵn phòng nên không mất thời gian lựa chỗ ngồi …

    Hai người ngồi xuống, mặt đối mặt, Luân rót một ít rựu vang đỏ vào hai li, đưa cho cậu:

    – Em uống đi * chìa tay đưa ly rượu ra *

    – Tui hông biết uống

    – Uống thử đi, một ít thôi cũng được

    Cậu cầm lấy li rượu, nốc một hơi, cậu thấy nóng rát nơi cổ họng, sau đó là vị ngọt ngọt chua chua, cậu bắt đầu thích nó

    – Cho tui li nữa đi * đưa cái ly ra *

    – Trời trời, uống rượu chứ đâu phải là nước ngọt đâu mà nốc một hơi vậy

    – Cho tui ly nữa đi mà, mà – Cậu bắt đầu làm nững, lúc nhõng nhẻo như vầy cậu cực kì dễ thương

    Luân đành rót cho cậu một ít nữa, cậu gọi phục vụ đem đồ ăn lên, woaaaa … toàn những món ngon tuyệt hão. Minh mãi ngồi nhìn mấy món ăn trên bàn, bụng đã bắt đầu biểu tình * ọt, ọt *

    – Ăn đi, hay định anh đút em ăn

    – Anh – em cái quần

    – Thay đổi cách xưng hô đi

    – Hk thích

    – Vậy anh bỏ điều kiện cuối để đổi lấy cái xưng hô

    – Hừ – =.=

    Hai người ăn tối với nhau một cách vui vẻ, cùng trò chuyện với nhau, cùng hưởng thụ một ngày khá là hạnh phúc.

    ——————
     
  7. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,393
    Đã được thích:
    791
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 6: Vị ngọt của tình yêu
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    Sau khi ăn xong, Luân chở Minh đến bãi biển, họ cùng nhau nô đùa, cùng nhau đón những cơn gió từ biển khơi. Mặt trăng rọi xuống bãi cát, khiến nó mang một màu bạc, một màu yên bình, hai con người ấy vẫn cứ nô đùa như hai đứa trẻ. Bất chợt anh kéo Minh lại, nói nhỏ:

    – Minh à

    – Đang chơi vui mà, kêu tui có chiện j hơm

    Luân ho một tiếng như muốn nhắt nhở điều j đó, Minh cx sực nhớ ra:

    – Anh kêu em có việc gì không – cậu khó khăn lắm mới nói ra được hai từ “ ah, em”

    – Anh có chuyện muốn nói với em

    – Anh nói đi – Cậu nhìn Luân chằm chằm

    – Anh yêu em, em cho anh một cơ hội nhé

    – Em … em … em không biết nữa

    – Anh hứa sẽ mang đến hạnh phúc cho em, nếu không mang được hạnh phúc đến cho em, anh thề sẽ không yêu ai nữa

    – Anh cho em 3 giây * 1,2,3 * … Em đồng ý cho anh một cơ hội vậy thì anh theo đuổi em đi – cậu dứt khoát trả lời

    – Nguyễn Khánh Minh em nghe cho rõ, Anh Sẽ Theo Đuổi Em, Cho Đến Khi Nào Em Đồng Ý Làm Vợ Anh – Luân hét to ra phía biển rộng

    Trong lòng hai người dâng lên một cảm xúc khó tả … nhưng hai người đều đang cảm thấy hai con tim họ đang dần xích lại, mỗi ngày, mỗi giờ lại gần thêm một chút, họ đang cảm nhận hơi ấm từ đối phương, một hạnh phúc đang đâm chồi giữa hai người … Minh và Luân tiếp tục đùa giỡn, anh kéo Minh lại, ôm cậu vào lòng, Minh không đẩy anh ra cậu chỉ biết đứng đó để cảm nhận sự ấm áp của cơ thể đối phương, cảm nhận được hương vị của tình yêu. Anh lên tiếng để phá vỡ bầu không gian yên tĩnh:

    – Tối nay anh ngủ với em nha * có mùi gian gian *

    – Hông cho anh ngủ đâu

    – Sao vậy vợ tương lai

    – Xùy, ai thèm làm vợ anh, anh còn chưa cầu hôn em cơ mà – cậu tỏ vẻ ương bướng

    – Thôi, cho anh ngủ đi về nhà ba mẹ anh la đấy, thương anh đi, cho anh ngủ với

    – Hứ, ngủ thôi á nghen, không được làm gì người ta đâu ấy

    – Anh biết rồi, một khi em chưa đồng ý làm vợ anh thì anh cũng chưa có làm gì em đâu ha, vợ tương lai

    – Xùy, thôi đi về muộn rồi

    – Về thôi

    Hai con người trên một chiếc xe cứ như hai đứa con nít, cứ đùa giỡn khiến cho mọi người đi trên đường đều nhìn họ, mọi người không khó chịu mà còn nở một nụ cười như thầm chúc phúc cho hai người họ, hai con người đang vun đắp tình yêu cho bản thân để mai này nó đủ vững chắc …

    ~~~ Về đến nhà ~~~

    – Đến nàh rồi, thỏa mái quá đi – Minh nằm dài trên chiếc ghế sa-long

    Luân ngồi xuống ghế, uống một ít nước, rồi bỗng dưng bế cậu lên:

    – Lên phòng thôi bà xã

    – Anh bỏ em xuống coi, kì chết được

    – Có gì đâu mà kì, không sớm thì muộn anh với em cũng là vợ chồng

    Minh không biết nói gì, chỉ biết cười nhẹ … anh nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường:

    – Em thay đồ đi, chứ mặt vầy sao ngủ

    – Uk, để em đi tắm cái đã

    – Cho anh tắm với nghen * cười gian *

    – Mơ đi nghen – nói rồi cậu đem theo một bộ đồ ngủ đi vào phòng tắm, tiếng nước đã bắt đầu chảy, cậu ngâm nga một khúc nhạc gì đó … Luân ngồi trên giường đưa mắt nhìn xung quanh, căn phòng rất ngăn nắp với hai màu chủ yếu đó chình là màu trắng và màu tím, trong phòng có một chiếc bàn học nhỏ, trên bàn có để một chiếc loptap, một lọ hoa cắm vài đóa oải hương tím . Trên tường còn có một giá sách với một số sách vở và truyện. Luân nằm dài trên giường, anh chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.

    Sau 20 phút mò trong phòng tắm, Minh bước vào trong phòng đã thấy Luân ngủ, khi Luân ngủ còn đẹp hơn nhiều, Minh lay lay hắn dậy:

    – Luân à, anh dậy đi, đi tắm rồi mới được đi ngủ, chứ hôi rình ai chịu được

    – Ơ… ơ… để anh dậy * giọng ngái ngủ *

    Minh đến tủ đồ, lục tung hết lên, mới kiếm được một bộ đồ đủ rộng để cho Luân mặt … Luân bắt đầu đi vào phòng tắm, mở nước ra rồi cũng ngâm nga một ca khúc nào đó. Minh mở laptap lên lướt Fb, cậu xem vài thông báo, nhén tin cho một số người rồi đóng FB mở bài “ Ấn nút nhớ, thả nút thương” của Sơn Tùng rồi nằm xuống giường bắt đầu chìm vào giấc ngủ…

    Luân bước khỏi phòng tắm, đến trước giường anh thấy một thiên thần nhỏ đang nằm ngủ, anh ghé môi sát môi Minh, môi cách môi chỉ 0,5 cm, Minh bất chợt mở mắt:

    – Aaaaaaaaaaaaa … biến thái – nói rồi cậu đạp vào bụng Luân một cái khiến anh lăn vài ba vòng

    – Ai da … đau quá

    – Ơ.. ơ anh có sao không

    – Đạp người ta lăn vòng vòng sao mà không đau

    – Em xin lỗi – nói rồi cậu xoa xoa bụng của anh

    – Thôi không sao đâu, đi ngủ thôi bà xã

    – Hứ, đi ngủ thôi –cậu vừa nói hết câu Luân đã bế cậu lên giường

    – Cho anh ôm em ngủ nha vợ

    – Không bao giờ

    – Đi mà vợ, hk làm j đâu ôm ngủ thôi mà

    – Ai biết được

    – Đi mà vợ,đi mà, mà

    – Thôi thôi được rồi

    Nói rồi anh ôm cậu vào lòng, cậu cảm nhận được hơi ấm của cơ thể anh đang loan tỏa vào cơ thể mình, cậu cx cảm nhận được nhịp đập của con tim anh. Luân hôn lên trán cậu thay lời chúc ngủ ngon, hai người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ…
     
  8. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 6: Vị ngọt của tình yêu
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    Sau khi ăn xong, Luân chở Minh đến bãi biển, họ cùng nhau nô đùa, cùng nhau đón những cơn gió từ biển khơi. Mặt trăng rọi xuống bãi cát, khiến nó mang một màu bạc, một màu yên bình, hai con người ấy vẫn cứ nô đùa như hai đứa trẻ. Bất chợt anh kéo Minh lại, nói nhỏ:

    – Minh à

    – Đang chơi vui mà, kêu tui có chiện j hơm

    Luân ho một tiếng như muốn nhắt nhở điều j đó, Minh cx sực nhớ ra:

    – Anh kêu em có việc gì không – cậu khó khăn lắm mới nói ra được hai từ “ ah, em”

    – Anh có chuyện muốn nói với em

    – Anh nói đi – Cậu nhìn Luân chằm chằm

    – Anh yêu em, em cho anh một cơ hội nhé

    – Em … em … em không biết nữa

    – Anh hứa sẽ mang đến hạnh phúc cho em, nếu không mang được hạnh phúc đến cho em, anh thề sẽ không yêu ai nữa

    – Anh cho em 3 giây * 1,2,3 * … Em đồng ý cho anh một cơ hội vậy thì anh theo đuổi em đi – cậu dứt khoát trả lời

    – Nguyễn Khánh Minh em nghe cho rõ, Anh Sẽ Theo Đuổi Em, Cho Đến Khi Nào Em Đồng Ý Làm Vợ Anh – Luân hét to ra phía biển rộng

    Trong lòng hai người dâng lên một cảm xúc khó tả … nhưng hai người đều đang cảm thấy hai con tim họ đang dần xích lại, mỗi ngày, mỗi giờ lại gần thêm một chút, họ đang cảm nhận hơi ấm từ đối phương, một hạnh phúc đang đâm chồi giữa hai người … Minh và Luân tiếp tục đùa giỡn, anh kéo Minh lại, ôm cậu vào lòng, Minh không đẩy anh ra cậu chỉ biết đứng đó để cảm nhận sự ấm áp của cơ thể đối phương, cảm nhận được hương vị của tình yêu. Anh lên tiếng để phá vỡ bầu không gian yên tĩnh:

    – Tối nay anh ngủ với em nha * có mùi gian gian *

    – Hông cho anh ngủ đâu

    – Sao vậy vợ tương lai

    – Xùy, ai thèm làm vợ anh, anh còn chưa cầu hôn em cơ mà – cậu tỏ vẻ ương bướng

    – Thôi, cho anh ngủ đi về nhà ba mẹ anh la đấy, thương anh đi, cho anh ngủ với

    – Hứ, ngủ thôi á nghen, không được làm gì người ta đâu ấy

    – Anh biết rồi, một khi em chưa đồng ý làm vợ anh thì anh cũng chưa có làm gì em đâu ha, vợ tương lai

    – Xùy, thôi đi về muộn rồi

    – Về thôi

    Hai con người trên một chiếc xe cứ như hai đứa con nít, cứ đùa giỡn khiến cho mọi người đi trên đường đều nhìn họ, mọi người không khó chịu mà còn nở một nụ cười như thầm chúc phúc cho hai người họ, hai con người đang vun đắp tình yêu cho bản thân để mai này nó đủ vững chắc …

    ~~~ Về đến nhà ~~~

    – Đến nàh rồi, thỏa mái quá đi – Minh nằm dài trên chiếc ghế sa-long

    Luân ngồi xuống ghế, uống một ít nước, rồi bỗng dưng bế cậu lên:

    – Lên phòng thôi bà xã

    – Anh bỏ em xuống coi, kì chết được

    – Có gì đâu mà kì, không sớm thì muộn anh với em cũng là vợ chồng

    Minh không biết nói gì, chỉ biết cười nhẹ … anh nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường:

    – Em thay đồ đi, chứ mặt vầy sao ngủ

    – Uk, để em đi tắm cái đã

    – Cho anh tắm với nghen * cười gian *

    – Mơ đi nghen – nói rồi cậu đem theo một bộ đồ ngủ đi vào phòng tắm, tiếng nước đã bắt đầu chảy, cậu ngâm nga một khúc nhạc gì đó … Luân ngồi trên giường đưa mắt nhìn xung quanh, căn phòng rất ngăn nắp với hai màu chủ yếu đó chình là màu trắng và màu tím, trong phòng có một chiếc bàn học nhỏ, trên bàn có để một chiếc loptap, một lọ hoa cắm vài đóa oải hương tím . Trên tường còn có một giá sách với một số sách vở và truyện. Luân nằm dài trên giường, anh chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết.

    Sau 20 phút mò trong phòng tắm, Minh bước vào trong phòng đã thấy Luân ngủ, khi Luân ngủ còn đẹp hơn nhiều, Minh lay lay hắn dậy:

    – Luân à, anh dậy đi, đi tắm rồi mới được đi ngủ, chứ hôi rình ai chịu được

    – Ơ… ơ… để anh dậy * giọng ngái ngủ *

    Minh đến tủ đồ, lục tung hết lên, mới kiếm được một bộ đồ đủ rộng để cho Luân mặt … Luân bắt đầu đi vào phòng tắm, mở nước ra rồi cũng ngâm nga một ca khúc nào đó. Minh mở laptap lên lướt Fb, cậu xem vài thông báo, nhén tin cho một số người rồi đóng FB mở bài “ Ấn nút nhớ, thả nút thương” của Sơn Tùng rồi nằm xuống giường bắt đầu chìm vào giấc ngủ…

    Luân bước khỏi phòng tắm, đến trước giường anh thấy một thiên thần nhỏ đang nằm ngủ, anh ghé môi sát môi Minh, môi cách môi chỉ 0,5 cm, Minh bất chợt mở mắt:

    – Aaaaaaaaaaaaa … biến thái – nói rồi cậu đạp vào bụng Luân một cái khiến anh lăn vài ba vòng

    – Ai da … đau quá

    – Ơ.. ơ anh có sao không

    – Đạp người ta lăn vòng vòng sao mà không đau

    – Em xin lỗi – nói rồi cậu xoa xoa bụng của anh

    – Thôi không sao đâu, đi ngủ thôi bà xã

    – Hứ, đi ngủ thôi –cậu vừa nói hết câu Luân đã bế cậu lên giường

    – Cho anh ôm em ngủ nha vợ

    – Không bao giờ

    – Đi mà vợ, hk làm j đâu ôm ngủ thôi mà

    – Ai biết được

    – Đi mà vợ,đi mà, mà

    – Thôi thôi được rồi

    Nói rồi anh ôm cậu vào lòng, cậu cảm nhận được hơi ấm của cơ thể anh đang loan tỏa vào cơ thể mình, cậu cx cảm nhận được nhịp đập của con tim anh. Luân hôn lên trán cậu thay lời chúc ngủ ngon, hai người nhanh chóng chìm vào giấc ngủ…

    Mọi người có ý kiến gì xin gửi qua tài khoản Face Book

    :https://www.facebook.com/tieuholi2002
     
  9. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 7: Đối đầu
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    *** tác giả có một tật xấu là thường hay viết sai chính tả, mong quý vị đại nhân đại lượng tha cho… Với lại truyện của tác giả viết, mong đừng chê cười, ai thích thì tác giả sẽ ra chap mới đều đều, ai không thik cx có thể liên hệ địa chỉ :https://www.facebook.com/tieuholi2002 vô đó rồi tác giả hầu chuyện sau ạ ****

    ~~ Sáng sớm lúc 5h 45 phút ~~

    – Luân * lay lay * dậy đi, dậy thay đồ rồi xuống ăn sáng chuẩn bị đi học – Minh gọi Luân dậy

    – Sớm mà em, để anh ngủ thêm tí đi

    – Dậy đi, hk em đi một mình á

    – Rồi rồi, anh dậy ngay

    Minh đi xuống cầu thang, còn anh thì làm vệ sinh cá nhân rồi thay đồ. Sau 10 phút, Luân đi xuống dưới lầu với bộ đồ đồng phục quần tây áo trắng trông thật đẹp, y như siêu mẫu

    – Ơ… ở đâu anh có ??? – Cậu ngơ ngác

    – Cái này hạ * chỉ vào bộ đồ * anh để trong cóp xe

    – Thì ra là vậy, thôi anh tới ăn cơm rồi chở em đi học

    – Tuân lệnh bà xã

    Sau khi ăn cơm xong, Minh dọn dẹp lại rồi cùng anh đi học. Cậu đến mở cổng thì thấy Phong đang ngồi đợi sẵn trên chiếc xe AB ở ngoài:

    – Cậu ra rồi à, lên xe tôi chở đi học – Phong lên tiếng

    – Không được – Luân nói từ trong vọng ra

    – Sao mày cứ đeo bám Minh hoài vậy, em ấy là của tao – Luân vừa nói vừa bực bội dắt xe ra ngoài

    – Ai chứng minh em ấy là của cậu, tôi và cậu sẽ cạnh tranh công bằng – Phong nói nhẹ nhàng – Minh lên xe anh chở

    – Lên xe anh nè

    – Lên xe anh

    – Lên xe anh nè

    Hai người cứ đôi co tranh dành qua lại cho nên Minh quyết định đi bộ cho nó lành. Luân vội cất xe vào trong nhà rồi đuổi theo, Phong cũng gởi xe gần đó rồi chạy theo Minh, ba người cùng nhau đi trên một con đường, ai cũng phải ngắm nhìn cả bộ ba nhan sắc tuyệt trần này.

    – Minh à, bánh em thích nhất này – Phong đưa cho cậu một cái bánh

    – A ni ga tô – Minh vui vẻ nhận

    * Vụt, bụp * cái bánh nằm gọn trong sọt rát

    – Lát anh mua cho em cái khác, mấy cái này em đừng đụng vào- Luân gắt giọng

    Minh bỏ đi một mạch, lần này cậu giận thật sự, cậu đi mãi bỏ xa hai người kia cho đến khi đứng trước trường, cậu khẽ nở một nụ cười để xua tan mọi phiền muộn, nhẹ nhàng bước lên lớp. Mới vào thì đã thấy thèn Vũ với con Loan nói chuyện thân mật còn nắm tay nhau nữa, Minh bước lại gần:

    – Đôi uyên ương hạnh phúc quá ta

    – Cha mày – Thèn Vũ bắt đầu

    – Còn anh Luân của Minh đâu, cả anh Phong bên lớp 10A1 nữa, toàn hotboy trong trường không hà – Loan cx bắt đầu trêu ghẹo

    – Hừ hai người áp phe nhau en hiếp tui – * bộ mặt đáng thương *

    Ba đứa cứ tụm nhau lại nói chuyện phiếm cho đến khi đánh trống vào lớp * Tùng ! Tùng ! Tùng *Luân và Minh cũng đã bước về chỗ ngồi, nguyên cả buổi học ấy dù Luân có cố chọc ghẹo, bắt chuyện thì Minh vẫn im lặng không thèm để ý đến anh. Hôm nay tới phiên Minh trực nhật nên cuối giờ cậu phải ở lại để dọn dẹp lớp, anh cũng tình nguyện ở lại để phụ cậu.

    – Em sao vậy giận anh à – Luân lên tiếng

    – …

    – Em đừng giận anh mà, anh xin lỗi mà

    – …

    – Xin em đấy

    – Hứ, xem như em tha cho anh lần này – cuối cùng cậu cũng trả lời ( bày đẹc làm cho có giá )

    – Hỳ, cảm ơn vợ đại nhân

    – Về thôi, em trực xong rồi

    – Ô kê, mình về thôi

    Hai người đi ra cổng trường, trời hôm nay nắng rất gắt, cho dù sân trường có bóng cây nhưng vẫn cảm thấy oi bức khiến con người ta dễ nổi nóng và mệt đừ. Cậu ngồi lên xe anh, hai nguời bắt đầu đi về nhà…

    Mọi chuyện vẫn diễn ra êm xuôi với lịch trình: đi học – công việc cá nhân – nấu cơm – ngủ, cho đến ngày thứ 9

    – Mai mẹ về rồi đấy em

    – Thì sao đâu

    – Lỡ chuyện của anh với em, mẹ biết thì sao

    – Sao đâu, mẹ biết em là GTTB mà (GTTB: giới tính thứ ba, người thông minh sẽ hiểu, cái này dành cho một số người không hiểu viết tắt )

    – Ừm vậy là được rồi – anh thở phảo nhẹ nhỏm như trút được một gánh nặng

    – Thôi lên ngủ đi anh

    – Ừm đi thôi vợ yêu

    – Hứ, gọi ngọt xớt hen

    – Hỳ

    ~~~ sáng hôm sau ~~~

    * bing boong *

    Minh chạy ra mở cửa

    – A, mẹ về, con chào mẹ !

    – Ờ, ở nhà một mình buồn hông con trai cưng – Bà Thu nựng con trai của mình

    – Con đâu ở nhà một mình đâu

    – Thế là sao?

    – Dạ con chào cô – Luân đi từ dưới bếp lên lễ phép chào bà

    – Chào con, sao con lại ở đây? – bà Thu ngồi xuống ghế rồi từ tốn hỏi

    – Dạ con ở đây là vì con yêu Minh, cô cho con với em ấy đến với nhau nghen cô

    – Ườm, miễn sao đừng ảnh hưởng đến học tập là được rồi

    – Vâng ạ – Luân vui mừng nhìn Minh, cậu cx chỉ biết đứng đó mỉm cười trước niềm vui của Luân, trong lòng cậu có một sự hạnh phúc đang chớm nở

    ~~~~~~ Sáng hôm sau ~~~~~~

    Luân đưa Minh đến trường, cậu lên phòng trước còn Luân thì phải đi gửi xe. Vừa đến hành lan Minh đã bị Phong lôi đến sân sau của trường

    – Có chuyện gì vậy Phong ? * vẫn còn ngơ ngác *

    – Phong có chuyện muốn nói với Minh

    – Nói đi, Minh đang nghe đây

    – Phong… yêu … Minh… Minh đồng ý làm người yêu Phong nhé – nói đoạn, Phong đưa ra một chiếc hộp, trong chiếc hộp là một chiếc vòng tay bằng bạch kim nhìn rất đẹp rồi đeo vào tay cậu.

    – Minh … Minh … xin lỗi, Minh đã yêu Luân rồi- cậu tháo chiếc vòng ra nhưng đã bị Phong cản lại

    – Không sao … Phong vẫn yêu Minh … nếu không có được tình yêu ấy, Phong vẫn muốn Minh hạnh phúc, dù sao đi nữa cái vòng đấy vẫn là của Minh, hãy đeo nó – Mặt Phong hiện lên một nét buồn không vơi, cậu biết mình không thể mang lại hạnh phúc cho Minh bằng Luân nhưng cậu vẫn yêu Minh, vì tình yêu là vĩnh cửu là nơi hội tụ tất cả đau thương, hạnh phúc kể cả thất vọng… cậu vẫn tự nhủ với lòng mình, nếu thật sự yêu một người thì đó chính là làm sao cho người ấy hạnh phúc…

    – Thôi … Minh lên lớp đi – cậu giục vội

    – Ừm… Minh lên lớp đây – cậu chẳng biết nói gì hơn, vì cậu đã yêu Luân, yêu anh ấy thật lòng thật dạ, chứ không phải là tình yêu nhất thời ở lứa tuổi học sinh.

    Cậu chậm rãi bước lên cầu thang, mỗi bước chân như mang một vật nặng, như có ai ghì chặc bàn chân cậu, chiếc cầu thang như một con đường vô tận, cậu cố gắng lắm mới lên tới lớp… Luân đã ngồi vào chỗ và đợi Minh, thấy cậu ngồi xuống ghế, Luân lên tiếng:

    – Em đi đâu mà lâu vậy, anh lo cho em lắm biết không – Luân ân cần hỏi khi thấy bộ mặt thất thần của Minh

    – Không …. Không có gì … chỉ là Phong … Phong – cậu ấp úng

    – Phong ? Hắn làm gì em, anh qua đánh chết nó

    – Không có … anh ấy chỉ… chỉ … tỏ tình với em

    – Hả ??? Rồi sao em có đồng ý không

    -….Cậu không nói gì chỉ lắc đầu

    – Thế còn cái vòng tay này ? * giơ tay lên *

    – Sở dĩ em đã muốn trả lại cho anh ấy rồi, mà anh ấy ngăn em lại nên em đành phải nhận, anh đừng nghĩ xấu

    – Ừm… thì ra là vậy, thôi vô học rồi, lo học đi nghen vợ – anh lại châm chọc cậu

    – * gật gật cái đầu *

    5 tiết học nhanh trôi qua, Luân và Minh cùng nhau đi ra cổng rồi Luân đến nhà xe còn Minh phải đứng đợi trước trường. ** trong nhà xe **

    – Luân à – một giọng nói phía sau Luân vang lên

    – … – Cậu quay lại thì thấy Phong

    – Luân, tôi có chuyện muốn nói với cậu

    – Nói đi, tôi đang nghe

    – Tôi sắp chuyển trường rồi, cậu ở lại chăm sóc tốt cho Minh nhé

    – Ừm … tôi biết rồi

    – Thôi tôi đi đây

    – Ừm …

    Luân dắt xe ra cổng trường thì thấy Minh đang nhăn nhó với bộ mặt khó chịu khiến anh không thể không bật cười.

    – Làm gì mà lâu quá vậy, bắt người ta chờ bất mệt hề – Minh nhăn mặt

    – Hỳ, anh xin lỗi mà, thôi lên xe anh chở về

    – Ukm

    Hai người cùng nhau về nhà, nhưng hôm nay anh đưa Minh về không phải là nhà của cậu mà là nhà của anh

    – Ủa qua nhà em rồi

    – Anh đâu có định đến nhà em

    – Chớ đi đâu

    – Về nhà anh

    – Làm gì vậy

    – Đến rồi biết

    ………… còn nữa ………..
     
  10. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 8: Mưa hơi nặng hạt – Hạnh phúc đong đầy
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự, cậu bóp còi vài tiếng đã có một cô giúp việc chạy ra mở cổng:

    – Chào cậu chủ, cậu chủ mới về ạ

    – Chị Huệ, có ba mẹ tôi ở nhà không

    – Có thưa cậu chủ, ông bà đang ở trong nhà

    – Thôi chị vô chuẩn bị cơm trưa đi

    – Vâng

    Luân cho xe đi vào gara rồi cùng Minh đi vào trong, ông Hùng và bà Tuyết đang ngồi ở phòng khách, thấy Luân bà Tuyết rất vui

    – Luân mới về hạ con, con mệt không ?

    – Bà này, con nó lớn rồi nó tự lo được mà – ông Hùng lên tiếng

    – Ba, mẹ à hôm nay con có chuyện muốn nói với ba mẹ – Luân từ tốn nói chuyện với hai người lớn tuổi

    – Con nói đi – bà Tuyết nghe đứa con trai của mình trình bày việc

    – Em vô đây đi Minh

    – Dạ con chào cô chú – Minh lễ phép chào ông Hung và bà Tuyết

    – Ủa Minh, con đến đây có chuyện gì không – bà Tuyết ngạc nhiên khi thấy Minh bước vào, ông Hùng cũng đã đặt tờ báo xuống bàn để tìm hiểu việc mà đứa con muốn nói với hai vợ chồng mình

    – Con muốn ba mẹ tác hợp cho hai chúng con yêu nhau – Luân dứt khoát

    – Hả ??? con nói gì vậy – bà Tuyết hoảng hốt khi nghe tin như tiếng sét đánh

    – Con nói con yêu Minh, con muốn ba mẹ chấp nhận hai tụi con

    – Không được – Ông Hùng lên tiếng

    – Ba …

    – Không được là không được, còn Minh cháu hãy về đi

    Trên đôi mắt Minh lúc này đã chảy dòng hai giọt lệ, cậu không biết nói gì, cậu chạy ra ngoài chạy mãi cho dù Luân có gọi cậu bao nhiêu đi nữa cậu cũng không quay lại… Trời đã bắt đầu đổ mưa to, mưa như trút nước, cuốn đi bao nhiêu phiền muộn của cuộc sống nhưng nào có cuốn đi được nỗi buồn của cậu… Tại nhà ông Hùng xảy ra đôi co giữa Luân và ba cậu, cậu cũng lấy xe chạy đi mất, cậu đi mãi đến một quán bar kêu một chai rượu thượng hạng rồi bắt đầu uống, cậu cứ uống cho vơi đi nỗi buồn trong lòng

    ~~~~~~~~~~~ Nhà Khánh Minh ~~~~~~~~~~~`

    Minh chạy vào nhà, phóng nhanh lên phòng dù bà Thu có gọi bao nhiêu đi nữa cậu cũng không mở cửa, bà chỉ nghe tiếng thút thít của đứa con bé bỏng, bà chắc rằng đã có chyện gì xảy ra khi Minh qua nhà Luân, bà bất lực đành đi xuống dưới phòng…

    Ở trong phòng, có một con người đang rất buồn, chỉ nghe được tiếng nấc phát ra từ trong cổ họng, Minh suy nghĩ rất nhiều: * dù sao GTTB vẫn là con người, cũng cần yêu và hạnh phúc, dù có muốn hay không tình cảm của cậu và Luân cũng đến từng giây từng phút, thứ tình cảm ấy quá mãnh liệt cậu không thể nào chỉ lơ qua mà bước đi.Nếu người đồng tính là bệnh , thì cho hỏi phải chữa trị bằng thuốc gì đây ?Nếu người đồng tính là sai , thì cho hỏi mức án tù là bao nhiêu năm ?Và nếu người đồng tính là cặn bã thì cho hỏi họ thuộc tầng lớp gì trong xã hội này ?Đồng tính không có gì sai …..Là do họ sống thật với bản thân, sống thật tình cảm của chính mình , thì đâu có gì là sai trái ?*…. Cậu nằm xuồng bàn, đôi mắt vẫn hướng về cửa sổ… Cậu cứ nằm đó mãi đến chiều tối… Cậu bước xuống cầu thang, vào bếp tìm kiếm vài thứ để bỏ bụng vì nguyên trưa tới bây giờ cậu vẫn chưa ăn gì, bây h là 9h00 bà Thu cũng đã đi nghỉ ngơi, chỉ còn mình cậu trong gian bếp, cậu bật bếp ga lên hâm nóng lại một ít canh rau mà mẹ cậu đã để phần… cậu đang ăn thì chuông cửa kêu lên * bing boong *. Cậu đi ra ngoài mở cửa thì thấy Luân đang nằm trước cửa, say mèm, người nồng nặc mùi rượu, Minh vội cõng anh ta lên phòng vì cái thây rất to nên rất tốn sức, rồi cậu đi xuống dắt xe vô trong nhà và khóa cửa lại… Cậu lên phòng * lay lay người Luân *

    – Luân à dậy đi, dậy đi Luân

    – Hở… hở… có chuyện gì vậy – cái thây bắt đầu có phản ứng

    – Dậy đi tắm đi chứ anh hôi mùi rượu quá à

    – Ờ … ờ lấy đồ cho anh đi

    – Ừm – cậu lục tủ đồ, lấy ra một bộ giống hệt bộ mình đang mặt trên người

    Luân đứng dậy từ từ đi vào phòng tắm, nước bắt đầu chảy, bên ngoài này Minh cảm thấy vui hơn một chút vì anh đã đến bên cậu lúc cậu cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng nhất… Cậu lấy laptap mở một bài nhạc và lướt FB, sau 15 phút, Luân bước ra khỏi phòng tắm, thấy cậu đang chôm đầu vào laptap Luân ngồi đè lên người cậu

    – Ây da nặng quá à, anh xuống coi – Minh than trời than đất

    – Hỳ hỳ – Luân ôm eo cậu, lật ngược cậu lại

    – Nè … ưm – Minh vừa quay qua thì Luân đã đặt một nụ hôn lên môi cậu, nụ hôn rất sâu, lưỡi của Luân tham lam quấn lấy chiếc lưỡi của Minh, Luân cắn đôi môi dưới của Minh mạnh đến mức khiến nó bật máu. Luân buông đôi môi cậu ra, mặt Minh đỏ như trái gấc chín, cậu không biết nói gì chỉ xoay mặt úp vào vách tường. Anh ôm cậu từ phía sau:

    – Coi em kìa, đỏ mặt hết rồi

    – Anh kì quá đi

    – Có gì đâu mà kì, rồi anh sẽ chữa hết cái bệnh đỏ mặt của em

    – Hứ, gét anh ghê

    Hai người cứ ôm nhau rồi chìm vào giấc ngủ.

    ******* sáng hôm sau ******

    – Luân dậy đi anh

    – Hôm nay chủ nhật mà, để anh ngủ

    – Dậy đi nè, xuống ăn sáng

    – Rồi rồi, dậy ngay đây thưa bà xã

    – Xùy, bà xã gì, còn chưa cầu hôn người ta ấy

    – Hỳ hỳ

    Sau khi vệ sinh cá nhân, Luân và Minh đi xuống dưới, hai người đi trong tư thế người đằng sau ôm người đằng trước rồi từ từ bước xuống lầu…

    -* Phụt * Luân sao con ở đây, hai đứa còn mặt áo cặp nữa – mẹ của Minh sặc nước khi thấy vậy

    – Dạ hồi tối con tới đây đó, do lúc đó cô đi nghỉ rồi

    -Ừm, thôi hai đứa vào ăn sáng

    – Dạ – cả hai đồng thanh

    – À mà hôm qua có chuyện gì sao con – vừa ăn bà Thu vừa hỏi chuyện

    – Dạ chuyện là thế này abx xyz def … – Luân tường thuật hết mọi chuyện cho bà Thu nghe

    – … thì ra là vậy – Bà thu dường như đã hiểu mọi chuyện

    Luân và Minh ăn xong thì xin phép bà Thu đi chơi, hai người đi đến một quán kem, họ cùng nhau ăn, cùng nhau nói chuyện vui vẻ cười đùa nhưng giữa họ vẫn còn một mối ngăn cản không bao giờ phai đó là ông Hùng và bà Tuyết. Sau khi ăn xong, Luân đưa Minh đến một hồ sen rộng lớn, vì là mùa hè nên sen, phát triển rất nhanh và nở rất nhiều hoa, giữa hồ là một mái chòi, anh đưa cậu vào trong anh từ từ quỳ một chân xuống lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra, bên trong chiếc hộp đó là một chiếc nhẫn bằng vàng bên trên có đính một viên kim cương :

    – Minh à, em đồng ý làm vợ anh nhé

    – Ơ em … em – mặt cậu đã đỏ ửng lên, không nói ra lời

    – Em yên tâm, anh sẽ mang đến những điều tốt đẹp nhất cho em, mang đến hạnh phúc cho em, anh mãi mãi yêu em

    – Em… em … em đồng ý

    Luân nở một nụ cười, từ từ lấy chiếc nhẫn ra, đeo lên ngón tay áp út của Minh.

    – Bây giờ em là của anh, anh không cho phép ai đụng vào em – nói rồi Luân đưa bàn tay của mình lên, nón áp út của bàn tay đó cũng có một chiếc nhẫn giống hệt vậy

    – Uk uk – Minh ngại nhìn anh

    Hai người cung nhau đi chơi , anh chở cậu đi khắp nói, chỗ nào hai người cũng dừng lại chụp hình, rồi vui chơi, cho đến tối mới về.
     
  11. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 9: Lần đầu
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    CHAP 9: Lần Đầu

    ******* Đến nhà *******

    – Hai đứa về rồi à, đi chơi vui không – Bà Thu từ trong phòng đi ra

    – Dạ vui- Minh cười tươi trong rất vui vẻ

    – Thôi lên nghỉ đi, 9h00 rồi đó

    – Vâng ạ

    Hai người cùng nhau đi lên phòng, Minh lấy đồ rồi chạy vọt vào phòng tắm

    – Em làm gì mà vội vậy, mở cửa ra anh vô với

    – Xùy, mơ đi anh

    – Hừ

    Anh nằm trên giường suy nghĩ một vài điều rồi ngủ thiếp đi.

    *** 15 Phút ***

    – Anh à dậy đi tắm đi, người mồ hôi không nề

    – Ờ … ờ… anh đi tắm liền đây – nói rồi anh đi vào phong tắm, còn Minh thì ngồi trên giường lướt Fb

    * 15 phút sau *

    Cửa phòng tắm mở ra:

    – Áaaaaaaaa anh làm gì vậy mặc đồ vô đi- Minh đỏ mặt lấy tay che mắt khi thấy cảnh tượng anh trần truồng bước ra khỏi phòng tắm

    – Em sao vậy, anh có quấn khăn mà

    – Ủa ủa, …. Ơ… ơ

    – Đừng nói lần đầu em thấy cảnh tượng như vầy nha

    – Thì… thì lần đầu mà, thôi mặc đồ vô đi kì chết được – mặt cậu đã đỏ ửng lên

    – Anh không thích

    – … – Minh quay sang chỗ khác

    – Bà xã à

    – Hửm – Minh quay qua thì bị Luân ôm một cái cứng ngắt, rồi hôn vào cổ Minh, nút nó đỏ ửng lên

    – Nhột mà anh, kì chết được

    – Bà xã yêu anh không ?

    – Anh thi đậu đại học đi rồi em yêu anh

    – Được vậy anh ở đây với em luôn để anh với em cùng nhau học

    – Ừm vậy cũng được

    – Bây giờ thì… * cười gian * – Luân leo hẳn lên người cậu, hôn cậu thật sâu, cậu cũng có phần đáp lại rồi anh cởi áo Minh ra, khắp người Minh đều là vết nút của anh nó đỏ ửng lên. Cậu cũng đè anh xuống và làm như vậy…Luân cởi hết đồ anh rồi bắt đầu cởi hết đồ của Minh, bây giờ thì hai người nude 100 % … Anh leo lên người cậu, cạ cạ hai chỗ ấy vào nhau rồi Luân hôn từ môi, xuống cổ, cho đến ngực, bụng, rồi “ cậu Minh nhỏ”

    – Aaaa … đừng Luân … dơ lắm … đừng mà anh

    – Của em sao dơ được – nói rồi anh tiếp tục với công việc của mình, Luân ngậm lấy cậu nhỏ hồng hào của Minh, lưỡi của anh điêu luyện vô cùng, khiến cậu rên lên nhẹ

    – A …. Luân ơi !!! – Nói rồi anh làm cho cậu đến khoái lạc, cậu ôm anh mà rên rỉ …. Một lúc sau thì anh xoay người lại:

    – Em làm cho anh đi – *nụ cười của dâm tặc *

    – …. – cậu chỉ biết lẳng lặng làm theo, hơi vụng về, cậu như bị hút hồn, cậu đã thấy body của anh nhưng đến giờ mới được chạm vào nó, từng thớ thịt thật săn chắt, dường như cậu không còn làm chủ bản thân được nữa …. một lúc sau

    – Anh vào nha bà xã !

    – Em sợ

    – Không sao đâu, nhẹ thôi, yên tâm đi !!! – Anh hôn cậu say đắm, xoa bờ mông của, một ngón tay vào trong, Minh rên rỉ vì nó thật sự rất đau, rồi tiếp thế 2 ngón, rồi đến ngón thứ 3 cậu oằn người vì đau…. Anh đưa “ cậu Luân nhỏ” vào “ tiểu cúc” của Minh.

    – Aaaaa, dừng lại đi Luân, em chịu không nổi, đau quá … Aaaa

    – Em thật hấp dẫn, bà xã à !!!

    – Aaaa…. Aaa … Mạnh thêm đi anh !!! – căn phòng vang đầu tiếng dâm dục

    – ….. em thật dâm đãng … Anh yêu em

    – Em … cũng … a … yêu anh Luân à !!!

    -… – Luân cứ thế từng nhịp từng nhịp cho đến khi có một dòng nước nóng hổi chảy ra rồi anh cuối xuống ngậm lấy “ cậu nhỏ” của Minh, làm đến khi nó ra…. Anh nằm dài xuống giường, hôn lên trán Minh một cái rồi bế cậu vào phòng tắm, hai người quậy nát cái phòng tắm cho đến khi bà Thu lên la mới chịu thôi… Hai người lên giường ôm nhau ngủ tới sáng, trên môi Minh nở một nụ cười, cậu hạnh phúc vì mình đã thuộc về anh và anh chính là người làm cho cậu hạnh phúc !!!

    *** Sáng hôm sau ***

    – Aaaa, 6h15 rồi, sao hông ai kêu tui dậy hết vầy trời – cậu hét to khiến Luân cũng phải giật mình dậy

    – Sao vậy em ?

    – 6h15 rồi đó, dậy mau đi học

    Hai người vội vã làm vệ sinh cá nhân rồi thay đồ, bước xuống dưới lầu thì không thấy bà Thu đâu, đến trước đầu tủ lạnh mới biết hôm nay bà có công việc quan trọng nên đi sớm. Hai người nhanh chóng lên xe đến trường, trên suốt quãng đường đi Minh luôn nhăn nhó vì “ tiểu cúc” của cậu rất đau khiến cậu rất khó chịu và tạo cho Luân một tràng cười sảng khoái

    ******* Đến trường ******

    – Đù, hai tụi nó thân mật quá mầy – Ời tao cũng thấy vậy á -….- Đủ lời ra tiếng vào, cả trường lại xôn xao bàn tán chuyện của Minh và Luân, đi đâu cậu cũng bị nhìn với những ánh mắt soi mói của người đời khiến cậu vô cùng khó chịu và bực bội

    – Tụi bây nhìn cái gì, tin tao móc mắt tụi bây đem cho chó ăn không- Lời nói như có phép màu, ánh nhìn và cả tiếng xôn xao cũng bớt hẳn, Minh cũng bớt giận mà đi lên lớp.

    ______________________________**_____________________________

    – Đến trễ kìa, hôm nay tới phiên mày trực đấy – Thèn Vũ lên tiếng

    – Hả, sao ông trời đối xử với tui thế hả trời – Cậu nhăn mặt than trời trách đất, rồi bước đến cuối lớp cầm chổi lên

    – Cầm chổi chi Minh, Loan với Vũ giúp Minh làm rồi – Loan mỉm cười

    – A ni ga tô hai đứa nghen, may quá trời – Lúc đó Luân đem lên hai ổ bánh mì, một ổ đưa cho cậu, một ổ cho mình và bắt đầu ăn

    – Cảm ơn anh nha, thương nhìu – Minh bẹo má Luân một cái rồi tiếp tục ăn bánh mì

    Sau một vài phút, hai ổ bánh mì cũng được chén hết, chuông báo hiệu vào lớp cũng đã vang lên, anh và Minh bắt đầu một buổi học.

    ——————
     
  12. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 10: Sóng gió nổi lên
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    CHAP 10: Sóng Gió Nổi Lên

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tại một căn biệt thự nọ ~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    – Thưa tổng giám đốc, người ông muốn tìm đã đến – một tên quản gia của ông Hùng vào báo cáo tình hình

    – Được, cho hắn ta vào – Ông Hùng lên tiếng, giọng của ông đầy sát khí

    – Vào đi – tên quản gia ra lệnh

    – Chào ông, ông muốn tìm tôi – Một tên tướng tá cao to, khuôn mặt có một vết sẹo dài, làn da ngăm đen nhìn trông rất đáng sợ

    – Cậu hãy tìm cách lái xe tông chết thằng này, rồi cậu sẽ được thưởng hậu hĩnh – nói rồi ông Hùng đưa tấm hình ra, trong hình có một người con trai trẻ trung, xinh đẹp và rất dễ thương không ai khác đó chính là Minh.

    – Vâng tôi sẽ làm- tên đó nhận tiền đặt cọc và bước ra về chuẩn bị lên kế hoạch

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Tại trường học ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    5 tiết học kết thúc, Minh và Luân đi về nhà của Minh. Mới bước vào trong nhà, Luân đã nhận được một cuộc điện thoại:

    – A lô, tôi Luân nghe đây –cậu bắt máy lên và nói chuyện

    – Con mau về nhà, ta có chuyện muốn nói với con, và đừng dẫn theo thèn Minh, ta không muốn gặp mặt nó.

    – Được, tôi sẽ về

    ** tút tút ** cuộc điện thoại kết thúc… Anh viện cớ về nhà có việc gấp nên đi một mình, còn Minh thì chuẩn bị đi tắm. Cậu vừa bước đến cửa phòng tắm thì đã bị mẹ cậu gọi xuống để nhờ việc:

    – Minh ơi xuống đây mẹ nhờ tí con – tiếng bà Thu vọng từ dưới lầu lên

    – Có chuyện gì không vậy mẹ – cậu từ từ bước xuống dưới lầu

    – Con đi ra siêu thị mua cho mẹ vài thứ – bà Thu vừa nói vừa đưa tờ giấy ghi những thứ cần thiết cho Minh

    – Vâng con đi ngay – thế là cậu nhận tiền và đi bộ ra siêu thị để mua đồ. Cậu lang thang trên vỉa hè, trời hôm nay có mây đen chắc sắp có mưa, trong lòng Minh cứ cảm thấy có một điều gì đó sắp xảy ra với mình nhưng không thể đoán được đó là gì. Cậu đi vào siêu thị, mua vài đồ mà mama của cậu đã ghi trong tờ giấy.

    ~~~~~~~~~ Tại một nơi khác ~~~~~~~~~~~

    – Haizz, tự nhiên thấy nhớ em ấy quá, bao lâu nay không gặp nhau rồi … không biết em có khỏe không nhỉ …. Em và Luân như thế nào rồi ??? – Phong đang ngồi trên lầu, đưa mắt hướng ra ngoài cửa sổ, trong đầu cậu đưa ra rất nhiều câu hỏi về Minh …

    – Mình phải đi gặp em ấy mới được – Nói rồi Phong mặt áo khoác vào và đi tìm gặp Minh

    Phong đi bộ trên vỉa hè và tình cờ gặp Minh trong một siêu thị gần ấy, cậu định cho Minh một bất ngờ …

    ~~~~~~~~~~~ Tại siêu thị ~~~~~~~~

    Sau khi mua một vài thứ đồ, minh đi qua quầy tính tiền rồi mang đồ về nhà… khi đến đoạn đường có đèn giao thông, cậu dừng chân lại để đợi đèn xanh dành cho người đi bộ

    – 5

    -4

    -3

    -2

    -1

    – Đi qua thôi – cậu bước sang đường, đến nữa đoạn thì từ xa có một chiếc xe lao tới với vận tốc thật nhanh * rầm * người cậu dính đầy máu, không phải …. Đây không phải là máu của cậu mà đó chính là Phong, Phong đã đỡ cho cậu cú tông mạnh ấy, Minh hoảng hốt mắt đã ngần nước mắt

    – Anh Phong….. anh Phong ….. anh có sao không ?

    – Không … không … sao đâu …. Em cố gắng sống tốt nhé …. Anh yêu em nhiều lắm – trên môi anh nở một nụ cười …đôi mắt Phong chảy ra hai hàng nước mắt, đôi mắt của anh bắt đầu nhắm dần.

    – Anh Phong !!! Anh Phong – Minh kêu lên trong tuyệt vọng, mọi người thấy vậy cũng đã gọi điện cho xe cấp cứu, trong lòng Minh cũng lóe lên một ánh sáng hi vọng, hi vọng anh sẽ được cứu sống, anh sẽ trở lại như ngày xưa…

    **** Tại bệnh viện ****

    – Con tôi sao rồi hả bác sĩ ? bà Nguyệt mẹ của Phong lo lắng đến hỏi bác sĩ khi ông vừa bước ra khỏi phòng cấp cứu

    – Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, cú tông quá nặng làm cho xương vỡ vụn đâm vào trong tim khiến cho bệnh nhân đã tử vong – những lời bác sĩ nói ra như hàng ngàn con dao cứa đi từng khúc ruột của bà Nguyệt

    – Con ơi, sao con bỏ mẹ mà đi, con ơi là con – bà Nguyệt kêu gào trong tuyệt vọng

    – Anh … anh Phong ơi, sao anh lại như vậy, sao lại đỡ cho em cú tông đó chứ, tại sao, tại sao lại như vậy – Minh ngất đi sau câu nói đó

    Sau khi biết tin, Luân đã vội chạy vào bệnh viện để gặp Minh …

    *********** Tại phòng bệnh ********

    – Minh, minh ơi, em sao rồi – Luân hoảng hốt chạy đến cạnh giường bệnh, nơi bà thu đang ngồi

    – Em … em… không sao – Minh dần mở mắt và nói

    – Ừm … em không sao là tốt rồi – Luân mừng rỡ khi thấy cậu đã tỉnh lại

    – Anh Phong !!! Anh phong đã đi rồi, tại em mà anh ấy mới chết, tại em, cũng là tại em, Phong ơi em xin lỗi – cậu tự dằn vặt bản thân vì chỉ do cậu mà Phong mới phải xa cuộc sống này … nước mắt cậu đã dàn giụa …

    – Đừng, đừng tự trách mình nữa – Bà Thu ân cần an ủi đứa con bé bỏng của mình

    – Chiều nay anh ấy sẽ được chôn cất…. em tới chứ ?- Luân hỏi cậu

    – Nhất định, nhất định em sẽ tới, em muốn nhìn mặt anh ấy lần cuối

    ************** 15h 00 ***********

    Luân đưa Minh đến tang lễ, tang lễ được tiến hành với rất nhiều người chủ yếu là đối tác của bà Nguyệt với hàng trăm sự nối tiếc và thương cảm cho một chàng trai trẻ, tuổi 16 đã ra đi vì tình yêu, vì để bảo vệ cho người mình yêu và mong muốn người đó hạnh phúc, Minh òa khóc:

    – Cũng là tại em, tại em mà

    – Không phải đâu, chỉ vì ông trời không để cậu ấy ở lại lâu hơn mà thôi – Luân an ủi cậu

    – … híc … híc – cậu cầm một đóa hồng trắng đến trước bia mộ, đặt hoa xuống, mắt cậu cũng rơi xuống một giọt lệ… chỉ mong rằng anh sống ở thế giới bên kia sẽ được vui vẻ và hạnh phúc.

    Khi tang lễ được kết thúc, Luân lái xe đưa cậu về nhà, trên cả con đường hai người chỉ im lặng vì đối phương biết… bây giờ là lúc cần yên tĩnh, để rồi ngày mai cả hai sẽ tốt hơn…

    ~~~~~~~~~~~~~~ Một căn nhà nọ ~~~~~~~~~~~~~~

    – Mẹ kiếp ! bấy nhiêu chuyện mày cũng làm không xong – ông Hùng tức giận quát tên kia – gã đã gây ra tai nạn cho Phong

    – Nhưng ông chủ, tôi đã sắp thành công thì có một tên nào đó ra đỡ cho nó, khiến tôi trở tay không kịp – tên đó phân bua giải thích

    – Được rồi, ta sẽ tính sau, còn bây giờ hãy lui ra đi
     
  13. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Anh Mãi Mãi Yêu Em – Chap 11: Trời yên biển lặng một thời gian
    Tác giả: Tiểu_Hồ_li
    CHAP 11: Trời Yên Biển Lặng Một Thời Gian

    ~~~~~~~~~~~~~~~~ Nhà của Minh ~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    – Minh à, em đừng buồn nữa, Phong đã mất rồi, cậu ấy ở thế giới bên kia sẽ không muốn em như vậy đâu – Luân buồn bã an ủi Minh vì mấy ngày nay cậu cứ buồn bã không nguôi

    – Là do em mà, do em anh ấy mới chết … híc … híc – Minh nấc từng tiếng nói lên những điều mà cậu nghĩ

    – … * chát * một cái tát giáng xuống mặt Minh, Luân đã đánh cậu

    – Em thôi đi, tại sao em cứ buồn bã như vậy, anh lo lắm em biết không, mấy hôm nay em cứ buồn bã như vậy thì được ích gì, rồi Phong có muốn thấy em như vậy không… Hãy giống như em của ngày trước, vui vẻ, hòa đồng, hãy làm lại con người đi

    – Em … em… híc … híc

    – Thôi thôi …. anh xin lỗi …. Xin lỗi vì đã đánh em, anh xin lỗi – nói rồi anh ôm cậu vào lòng, hai người cứ ôm nhau rồi ngủ thiếp đi…

    _____________________________________________________________

    Sau ngày hôm đó, Minh đã bớt buồn hẳn, cậu nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, vì cậu cho rằng cậu phải sống tốt để sống nốt phần của Phong, cậu sẽ không quên anh, trong tim cậu sẽ có một chổ trống dành cho Phong…

    – Hôm nay học vui không vợ – Luân vừa chạy xe vừa hỏi cậu khi tan trường

    – Cũng vui đó chồng

    – Ừm, thấy vợ vui là anh khỏe rồi

    – Hứ

    – Hứ hó gì, anh nói thiệt mà

    – Thôi chở em đi ăn đi, hôm nay mẹ không có ở nhà đâu

    – Ừm, vậy mình đi ăn

    Hai người ghé đến quán của gì Tư và gọi hai tô hủ tiếu giò

    – Hai đứa lâu rồi mới ghé Tư đó nghen, tưởng quên Tư rồi chớ – gì Tư pha trò châm chọc hai cậu khách quen

    – Hỳ hỳ, Tư giỡn hoài, Tư nấu ngon vầy, ai quên nỗi – Minh cũng hai hước chọc lại gì Tư

    – Đúng rồi đó Tư, ai quên nỗi – Luân cũng hùa theo

    – Hùa theo cả đám hen – Tư vừa nói vừa bưng đến hai tô hủ tiếu cho hai người

    ***** tại một góc khuất của quán hủ tiếu ****

    – Ê mày, thèn kia có vẻ là con nhà giàu đó – một tên bặm trợn tay có săm một cái đầu rồng nói với tên khác

    – Ừm, tao cũng thấy vậy đó, mới cỡ 16 mà đã đi SH, phen này có mối làm ăn lớn rồi đấy

    *************************************************************

    – Tụi con gửi tiền Tư ạ – Luân đưa cho cho gì Tư tờ 100k

    – Cảm ơn hai đứa nghen, có rãnh thì nhớ ghé tư ủng hộ nha hai đứa

    – Dạ – cả hai đồng thanh

    Hai người cùng lên xe về nhà không biết rằng có người theo dõi phía sau

    ********** Nhà Khánh Minh **********

    – Oai, về nhà thỏa mái thật – Minh nằm dài trên chiếc ghế, khuôn mặt cậu nhìn thật dễ thương

    – Vợ à, hay mình lên lầu đi * cười gian *

    – Chi vậy anh

    – Thì lên đi

    – Ò

    Luân đi lên phòng trước, còn Minh thì theo sau, vừa bước vào phòng, Minh đã bị Luân bế xốc lên, đặt nằm xuống giường, rồi anh đặt lên môi cậu một nụ hôn nồng thắm, anh bắt đầu cởi từng cúc áo của cậu ra …. Làn da trắng nõn nào của Minh khiến anh không thể cưỡng lại được, anh hôn từ môi rồi cổ, tới bụng, khắp nơi đều có vết nút của anh… Khuôn mặt Minh lúc này đã đỏ ửng lên.

    – Coi kìa, lại đỏ mặt rồi, anh sẽ cố chữa cho em hết cái bệnh đỏ mặt này * trong lời nói thoang thoảng mùi gian tà *

    – Anh này, kì quá

    – Cho anh nghen

    – … cậu không biết nói gì, chỉ gật đầu nhẹ

    Dứt câu Luân cởi hết đồ trên người cậu, anh cuối xuống ngậm “ cậu Minh nhỏ” cứ đều đều lên xuống… Minh có một chút khoái cảm

    – Aaaa… anh …..em … sướng – Luân tiếp tục công việc của mình

    – Bây giờ em làm cho anh đi – Nói rồi cậu nghe lời anh, nâng niu “ cậu Luân nhỏ”

    – Aaaa … sướng quá Minh ơi … mạnh lên tí nữa Minh ơi … sâu thêm đi em ơi !!! – Luân rên từng hồi … và rồi cậu làm cho anh khoái cảm đến cực độ ….anh đã ra

    * Sau đó thì …. *

    – Anh à … em đau… nó đau quá …. Em chịu không nổi – Cậu đã ứa nước mắt

    – Một tí sẽ bớt thôi …. Không sao đâu mà !!! – Luân nhấp nhẹ nhàng rồi mạnh. Anh nằm xuống người cậu, trao cậu một nụ hôn ngọt ngào … ************ 5h 30 *********

    Sau cuộc mây mưa, họ cùng nhau đi tắm và ngủ đến 5h30, bà Thu đã về nhà, bước lên phòng Minh, thấy hai người đang nằm ôm nhau ngủ một cách thật hạnh phúc khiến cho bà đỡ lo cho đứa con của mình bởi vì xã hội này ít ra còn có người có thể mang lại hạnh phúc cho nó, bà nhẹ nhàng đóng cửa phòng rồi đi xuống dưới lầu.

    ************ 5h 45 **********

    – Anh à, dậy đi nè

    – Để anh ngủ xíu nữa

    – Dậy đi, chiều gần tối rồi

    – Rồi… nhưng mà em phải * chỉ chỉ vào môi *

    – Mệt anh quá – nói rồi cậu hôn lên môi anh một cái

    Hai người đi xuống dưới lầu thì thấy bà Thu đang ngồi xem tivi

    – Hai đứa dậy rồi à – bà Thu hỏi

    – Dạ, mẹ về hồi nào vậy – Minh bà Luân ngồi xuống ghế rồi hỏi mẹ

    – Mẹ về lúc nãy rồi, à mà con ra siêu thị mua cho mẹ vài thứ đồ

    – Hạ, con mệt quá mẹ ơi, để bữa khác đi nha, nha nha – cậu tỏ vẻ mặt tội nghiệp

    – Đi đi con

    – Hôm sau đi mà mẹ

    – Thôi để con đi cho – Luân lên tiếng

    – Ờ vậy cũng được, con đi dùm mẹ ha – bà Thu coi cậu như đứa con trai của mình

    – Vâng ạ – cậu nhận giấy ghi rồi đi mua đồ

    Muốn đến siêu thị phải đi qua một đoạn đường hoang vắng không có đèn, khiến ai đi qua cũng phải lạnh người nhưng anh vẫn đi thản nhiên, bỗng có một tên bặm trợn chặn đường anh
     
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):