Truyện Tình Cảm ĐỜI NÀY, KIẾP NÀY…

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi Duy JB, 25/10/16.

Lượt xem chủ đề : 64

  1. Duy JB

    Duy JB ► Support Plus ◄ Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    18/8/16
    Bài viết:
    1,248
    Đã được thích:
    572
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Q6
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    Hoàng Trọng Tân ngồi thẩn thờ tại một góc của quán café đã là hơn 3h đồng hồ, cô nhân viên phục vụ đã từng đi ngang qua chỗ anh ngồi, kín đáo đưa những ánh nhìn thăm dò, lâu lâu lại chau mày nhìn Trọng Tân đang thừ người, ánh nhìn xa xăm, không ai biết anh đang nghĩ gì, anh mặc quần tay, áo sơ mi trắng , dáng người thanh tao nhưng gương mặt thì lại như đờ dẫn, những ai đi ngang để ý nhìn kĩ sẽ thấy trên tay anh là một tấm thiệp mời

    Tấm thiệp đỏ chói, bên ngoài được đánh nhũ màu vàng tinh tế, hai trái tim, một lớn mọt nhỏ lồng nghép vào nhau ở giữa là chữ “song hỷ”, không khó để nhận ra nó là một tấm thiệp cưới, đẹp thật sự đẹp. Phía dưới là dòng chữ tên anh, được viết bẳng mực vàng, nổi bật trên nền đỏ tươi, màu sắc hân hoan. Nhưng không hiểu sao anh lại thấy nó gai mắt lắm, nhìn cứ như có gì đâm vào mặt, nếu có thể anh ước gì tên đề trên tấm thiệp đó không phải tên anh. Nét chữ ấy mềm mại mà thanh thoát, nét chữ quen thuộc mà chủ nhân nó dường như đã quen biết anh từ kiếp trước vậy

    8 năm, quả thực không phải quá dài, chớp mắt một cái, thiệp đỏ đã trao tay, người ấy nay còn đâu…

    “Đã nói rồi, cấm có hứa hẹn, người ta nói: nói trước có bao giờ bước qua được đâu…”

    Trọng Tân vẫn chưa thôi đau đáu nhìn tấm thiệp đỏ trên tay, không hiểu sao hai bàn tay bất chợt bỏng rát, khó khăn nhấp môi, anh khẽ mỉm cười với cô nhân viên phục vụ đang rót thêm trà cho anh, cố gái khẽ nhận ra nụ cười của anh, cũng cười đáp lại, rồi khẽ lướt mắt qua,

    “Tấm thiệp cưới đẹp quá ha anh!”

    Trọng Tân không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, đặt tấm thiệp lên bàn thôi không cầm nữa. Người ta cười, khen tấm thiệp vì nó đẹp, anh cười, mà lòng đau như có dao cắt.

    Tên chú rể là Trương Vinh.

    2.

    Tịch mịch tối, Trọng Tân mới trở về nhà, mùi rượu vương vít trên hơi thở, dáng đi có hơi loạng choạng, nhưng thần trí anh vẫn đủ tỉnh táo, vẫn biết đường về đến nhà, và nhận ra bóng dáng một người đang tựa vào cửa nhà anh, khói thuốc từ người đó bốc lên, hoà tan vào màu vàng của ánh đèn đường rọi xuống .

    Khi anh bước đến trước cửa, tim đập nhanh nhưng hụt hẫng đến lạ, có gì đó đau nhói, anh không đủ dũng khí để đối diện với bóng hình kia, trong ánh vàng lập lờ, gương mặt người đó càng khiến anh không ngừng run rẩy hơn hết, anh cố gạt đi ánh mắt mình, thôi không nhìn cậu nữa, anh chuyển ánh nhìn sang ngôi nhà đã chìm vào màu đen tĩnh mịch, toan mở cửa, thì bất chợt giọng nói khan khan trầm thấp cất lên bên tai

    – Má đi ngủ rồi…

    Nói rồi, khói thuốc lại bay nghi ngút, phả vào không gian xung quanh, anh cắn chặt môi, cố kiềm nén những câu hỏi

    “Vì sao?”, “vì sao?”… rồi lại “vì sao?”

    Nhưng Trọng Tân biết, giờ có hỏi những điều đó thì còn có nghĩa lí gì nữa, thiệp hồng đã trao tay, cậu ấy có lẽ đã buông tay rồi. Anh không biết nói gì lúc nãy, cả hai cứ im lặng như thế, mặc cho không gian im lặng xung quanh, thỉnh thoảng có tiếng xe chạy ngang, rồi xa dần chìm vào bóng đêm, tận đến khi đám khói thuốc kia làm anh cay mắt, mới nhận thức sự tồn tại của mọi thứ xung quanh mình.

    – Đừng hút nữa, không tốt cho sức khoẻ của em _ nói rồi anh giật lấy điếu thuốc đang hút dỡ từ miệng Trương Vinh

    Trương Vinh không nói gì, nhưng lại cười một nụ cười ngắn ngủi, đầy ý châm biếm, rồi lặng lẽ buôn một câu hờ hững

    – Liên quan đến anh sao…

    Hai vai anh run bần bật, cảm thấy đau nhưng lại không biết do đâu mà lại đau, đúng là đã chẳng còn liên quan nữa rồi … anh nhìn cậu, gương mặt kia dường như xanh xao hơn ngày trước, đôi mắt hằn lên những tơ máu, anh thấy như mình mất mát gì đó, trong vô thức lại đưa tay muốn nâng niu gương mặt kia. Nhưng chỉ vừa chạm đến, cậu đã né đi, không để anh chạm vào mình, anh lại càng cố gắng muốn chạm vào cậu hơn,

    – Thôi đi…

    Cậu rít lên, anh như nghe rõ tiếng răng nghiến kèn kẹt, từng tiếng một cứa vào tim, từ khi nào mà cậu lại phản ứng mãnh liệt với anh như thế này, như thế sự chán ghét của cậu đã đong đầy cực độ, nổ máy xe, cậu lạnh lùng cất lời, giọng điệu đầy sự châm biếm

    – Người yêu bé nhỏ của anh lúc nãy có hỏi em, sao lúc này anh về khuya quá…

    -…

    – Mà nghĩ cũng lạ… sao lại hỏi em chuyện đó chứ, ha ha, hay là…

    Anh im lặng nghe cậu đọc thoại, cố tìm kiếm trong đáy mắt kia, chỉ một chút ấm áp dành cho anh, nhưng không hề thấy, hay là tại vì không gian xung quanh thiếu ánh sáng, nên anh không nhìn rõ. Cậu cố tình bỏ lửng câu nói, cốt muốn thấy anh phải lúng túng, nổi điên như hôm nào, cậu xông vào nhà anh quát tháo chỉ vì chuyện của Thảo.

    – Anh biết rồi… còn chuyện gì không, nếu không có anh vô nhà đây

    Anh dùng bàn tay vuốt mặt, hôm nay là ngày hết sức mệt mỏi của anh, mệt mỏi và tuyệt vọng chỉ vì ai đó đang cào xé, vết thương mới, vết thương cũ thay nhau hành hạ anh, mọi thứ trong anh đang sụp đổ dần, anh cảm nhận được chúng

    Anh và cậu, đối diện nhau, đối diện với khoảng cách của cả hai, khoảng cách không thể nào đo được, và cũng chẳng bao giờ ai trong họ dám vượt qua khoảng cách đó.

    Gương mặt Trương Vinh sa sầm, nhìn dáng vẻ đó của anh, cậu gần như phát điên, nỗi bực tức, căm hận trào lên, nhưng khoé mắt lại nóng hổi, cậu tự hỏi, nếu biết trước cả hai như thế này, ngày đó đã không bước đi trên con đường này, con đường có anh với đôi bàn tay nắm chặt…

    Trong vô thức, dường như anh nghe được tiếng nghiến răng ken két hoà lẫn trong tiếng máy xe, cậu là thế anh biết rõ, mỗi lần phải kiềm chế, cậu lại có thói quen nghiến răng, có lần anh bẹo hai má cậu lúc cậu đang nghiến răng, thế là ăn ngay một cú đấm vào bụng, đau thấu trời mà tâm trạng lại thấy thật ngọt ngào, một lần khác anh lại bảo cậu làm như thế rất giống cún, cậu không nói gì, thẳng răng cạp vào bắp tay anh, những ngày đó tràn ngập niềm vui, ấm áp, nhưng tất cả đều đã được đóng mác là “quá khứ” mất rồi, đã là một đi không trở lại

    – Tại sao em cứ phải hành hạ mình như vậy? có đáng không?

    Giọng nói khàn khàn, như vang vọng trong đêm tối

    “Có đáng không?”

    Cậu phá lên cười, đâu đó vọng đến tiếng chó sủa dai dẳng rất chướng tai, càng làm cậu như điên tiết hơn

    – Anh thì lấy tư cách gì mà hỏi câu đó?

    Cả cơ thể anh như đông cứng vì câu nói đó, môi mấp mấy nhưng không thể thành lời, cậu nói đúng, anh lấy tư cách gì mà hỏi cậu câu đó, đã là người quyết định buông tay, thì cũng là đã không có tư cách để quan tâm một người nữa, sẽ chẳng có gì quan trọng nếu người đó ta đã không còn cảm giác nữa, nhưng anh đã khi nào hết yêu đâu. Phải, anh thừa nhận, chưa khi nào anh thôi nhớ cậu, nhớ đôi mắt biết cười, giọng nói trầm ấm rót vào tai mỗi chiều tan sở, nhớ cái ôm rụt rè những ngày mưa rong rủi trên đường phố Sài Gòn, anh nhớ cậu, chỉ là nhớ

    Cậu bước vào những giấc mơ trong anh, hiển nhiên như một phần tất yếu cuộc sống của anh, anh nhớ cậu, cả trong những giấc mơ, hình bóng của cậu rất thực, đến nỗi mỗi lần bừng tỉnh, anh lại vớ ngay điện thoại chỉ để nghe thấy giọng cậu nói, điều đó thật sự làm anh sợ, sợ một ngày nếu không có cậu, anh sẽ sống sao?

    Đáng tiếc, sự thật vẫn không như anh tưởng, anh vẫn đang sống đó thôi!

    Chỉ là sau mỗi giấc mơ, hình bóng cậu cứ vây lấy anh, nội dung của những giấc mơ đó như thiêu cháy, cắt xé anh, những giấc mơ mà rồi anh và cậu không thể nào thực hiện được

    Người ta nói, hình bóng của một ai đó mà ta gặp trong mơ chính là nỗi nhớ nhung của một ngày, hai mươi bốn giờ. Hình bóng bước ra từ trong mơ đó kể cả sau giấc mơ vẫn nhớ như in thì không còn là giấc mơ nữa…

    3.

    Trương Vinh vò nát bao thuốc lá, bực dọc chửi lầm bầm, nhìn cái gạt tàn chất đầy những đầu lọc, bất giác cậu lại thẩn thờ, cậu hút hết cả gói thuốc vừa mới mua, nhưng cảm giác chỉ như vừa hút lấy một ít, không hề thấm tháp gì.Cậu thở dài rồi chậm rãi hít lấy không khí xung quanh, nghe khí lạnh như tràn vào phổi, cậu cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, ban công ngập tràn bóng tối, mùi khói thuốc thoang thoảng, cậu đã ngồi đây hơn 4h đồng hồ. Mặc cho những nổ lực, cơn buồn ngủ vẫn nhất quyết từ chối cậu, đầu óc cậu lại càng lúc càng hỗn loạn, đã từng tưởng tượng sẽ vui sướng như thế nào khi anh nhận được thiệp cưới của cậu , hôm nay cậu đến nhà anh là để thấy nó, nhưng…

    Không có lấy một tí vui sướng nào

    Không có sự thoả mãn như cậu từng nghĩ

    Chỉ càng đau khổ, day dứt, cảm giác tuyệt vọng như bóp chặt lồng ngực cậu, phải cố gắng lắm để không bật trào trước mặt anh. Cậu căm hận anh!

    Phải, là căm hận chứ không yêu!

    Nhưng rồi cậu chợt nghĩ lại : không phải là “không yêu”, mà có lẽ là “đã từng”

    10 năm trôi qua, từng ấy thời gian, cậu những tưởng cả hai là dành cho nhau, có lúc đã từng vạch ra một tương lai tươi đẹp cho cả hai, chung sồng dưới sự đồng thuận của 2 gia đình, dưới sự chấp nhận của xã hội, vượt qua những luân thường đạo lí, rồi đây họ sẽ có hạnh phúc, sẽ có mái ấm cho riêng mình.

    Bây giờ nghĩ lại viễn cảnh đó, cậu thật chỉ muốn “mình” lúc này đánh một trận cho chính “mình” lúc ấy, đánh cho tỉnh mơ, trở về với thực tại. Nếu được, cậu đã không cần phải sống vật vờ như thế này.

    Kết quả cho một tình yêu chân thành là đây ư?

    Ngày ấy, anh không tình cờ dắt chiếc xe bị thủng lớp ngang nhà cậu, nếu cậu không vì cơn buồn ngủ mà tạt bừa xô nước lau nhà xuống đường. Nếu cậu không nghe thấy tiếng hét “trời ơi!” của anh, nếu anh không cười với cậu, nếu cậu không nhìn vào đôi mắt ấy, biết đâu bây giờ…

    Người ta nói yêu không có lỗi, cảm xúc vốn đâu phải do con người nắm giữ hoàn toàn, cũng đâu ai có quyền lựa chọn tình yêu, giới tính cho mình, chỉ đơn giản là hai trái tim hoà chung một nhịp đập, tất cả đều là tạo hoá, là định mệnh. Nhưng nếu là như thế tại sao có những người yêu nhau lại không đến được với nhau. Rõ ràng là yêu, nhưng rốt cuộc là sai ở chỗ nào?
    Cậu mien man suy nghĩ, làn khói thuốc vẫn tiếp phả ra hoà vào sương đêm, những chuyện đã qua từng chút từng chút đều là hồi ức quí giá, tất cả đang được cậu chôn chặt, cất giấu tận sau bên dưới sự đau khổ, những suy nghĩ bộn bề cho đám cưới, cho cái ngày mà cậu nhìn thấy con người đó hiểu giá trị của cậu lớn như thế nào…

    “Anh có hứa được không?”

    “Nói trước bước không qua nhóc à!”

    “Keo kiệt, gặp nhau được có kiếp này thôi mà…”

    “ Vẫn là câu nói đó, “nói trước bước không qua” ha ha”

    “… Hứ”

    “ Nhưng hứa là sẽ hết lòng với…ai đó”

    “Ai đó là ai?”

    “ Tự nghĩ đi…”

    Hoá ra ngày đó, cậu không biết mình từng có lúc rồ dại như thế này, một thằng con trai đi hỏi một thằng con trai, liệu có được “đời này kiếp này” với nhau không. Một lời hứa, một câu nói đối với một ai đó là ràng buộc quý giá, còn với một ai đó khác, có lẽ chỉ là cơn gió nhẹ thổi qua tai, không một chút vương luỵ.

    Lấy gì để ràng buộc, minh chứng cho lời hứa giữa hai thằng đàn ông??

    Giữa đàn bà và đàn ông, họ có hôn nhân, con cái như mắc xích vĩnh cửu, dù họ có phủ nhận, nó vẫn tồn tại, thậm chí là thứ quan trọng nhất kéo họ về lại với nhau dù có đổ vỡ.

    Giữa đàn ông với đàn ông thì có gì chứ??

    Trương Vinh ôm lấy đôi bờ vai đang run bần bật, những lời nói đó không biết từ khi nào len tận sâu trong tim kia, như vết xăm không sao xoá được…mọi thứ với cậu giờ đây,

    … lại là một đêm dài…

    4.

    Trọng Tân vẫn còn nhớ, những ngày tháng bình yên của mình kết thúc vào buổi tối hôm đó, ngày mà Hương Thảo cùng bố mẹ cô ấy, người phẫn nộ, kẻ uất ức nước mắt đau khổ kéo đến nhà cậu

    Hương Thảo có thai… với anh, kết quả sau một lần quá trớn với các sếp, anh không nhớ gì sau chầu nhậu cách ngày này 2 tháng trước, chỉ biết khi tỉnh lại, người con gái này là người đầu tiên anh thấy, đang mỉm cười khoe với anh hai hộp cơm sáng…

    Anh muốn khóc, nhưng có ai hiểu cho anh, hôm đó mẹ anh dường như đã muốn đánh chết anh, khi mà anh nói “con là gay…mẹ ơi!”. Chỉ năm chữ, nó đã đánh sụp hình ảnh một đứa con trai trong suốt hai mươi tám năm trời bà thương yêu chăm sóc. Rồi bà bị sốc, phải nhập viện vì tai biến, anh đã không còn đường lui kể từ giây phút bà quỳ xuống van xin anh, thật sự đã không còn cơ hội lùi bước nữa.

    Hương Thảo, đồng nghiệp cùng cơ quan của anh, cả hai đã thoả thuận là sẽ quên “đêm hôm ấy” nhưng đáng tiếc, họ không có quyền quên nó bởi đứa con đang mang trong người cô, minh chứng hùng hồn cho đêm hôm đó. Cô nói với anh “đó là duyên phận mà ông trời đã định”, anh cười không nói gì, chỉ thầm tự hỏi vậy ông trời sắp đặt cho anh và Vinh là gì?

    Người Trương Vinh kết hôn là Diệu Nhàn, Trọng Tân biết người con gái này, là do mẹ Trương Vinh mai mối cho cậu, anh cũng từng gặp qua vài lần, mỗi khi đến nhà cậu chơi, cô gái này thật sự là mẫu phụ nữ lí tưởng của gia đình, nấu ăn rất ngon, lại luôn biết cách làm không khí gia đình thêm sinh động, đặc biệt lại rất đáng yêu với vẻ ngoài nhỏ nhắn, mẹ cậu luôn rất hài lòng với cô gái này, qua nhiều lần tiếp xúc, anh cũng nhận ra điều đó, và hơn thế, cô gái này luôn dung ánh mắt rất khác khi nhìn Trương Vinh, anh biết người con gái này dường như đã thích Trương Vinh rồi,

    Đêm hôm nay, dường như đã sinh động hơn, có chút không khí hơn rồi thì phải, bằng không sao mọi khi ánh trăng đâu sáng như thế này, tim anh không đập dồn dập như thế, anh cảm thấy mình như hít thở dễ dàng hơn, có phải vì đã hỏi được điều anh muốn, anh bứt rứt cả mấy ngày nay “có đáng không?”. Anh biết, hơn ai hết, tình yêu này đã thật sự không còn hi vọng, thay vì vun vén một cách lén lút, thì tại sao không bóp chết nó ngay giờ đây. Nhìn đống lon bia rỗng dưới đất, anh khẽ nhắm mắt, một giọt nước nóng hổi khẽ ứa ra…

    ……

    Trương Vinh uống rất nhiều, rất nhiều bia, mắt cậu như hoa lên, hết thảy âm thanh reo hò của buổi tiệc cưới như ù đầy tai cậu, đi sánh đôi bên cạnh cậu là Diệu Nhàn, gương mặt đầy hanh phúc, thi thoảng lại nhắc cậu uống ít thôi, cậu chỉ mỉm cười, không nói gì vẫn nhận hết chúc bia từ từng người từng bàn, thi thoảng lại liếc nhìn về phía nhân ảnh kia, đang cười nói vui vẻ với bạn bè. Cậu thật sự chỉ muốn đi đến đó, chẳng làm gì cả, chỉ là muốn hỏi một điều “anh hối hận chưa?”, rồi nhanh chóng cậu tự giễu mình với suy nghĩ vẫn vơ đó.

    Có gì đó bất an lắm, cậu không biết liệu mình cóc chắc đó là bất an không vì rượu vào lời ra, cậu chẳng còn thời gian để xem thử nó là gì, chỉ biết lồng ngực như lửa đót, có lẽ là vì men bia, vì gương mặt “chẳng có gì” của anh chăng?

    Đó là chuyện của hai giờ trước…

    Tiệc tàn, khách khứa đang thưa dần, cô dâu chú rể đang đứng cạnh cửa ra vào, gương mặt nở nụ cười nhưng đáy mắt lại đầy sự mệt mỏi, cũng phải thôi, chu toàn cho một hỷ sự, nào có phải dễ dàng, chỉ biết cả hai gia đình đều như trút được gánh nặng, đám cưới đã diễn ra thật suôn sẻ và tốt đẹp.

    Lặng lẽ đưa mắt về phía bàn tiệc mà lúc nãy Trọng Tân ngồi, người đã đi tự bao giờ nhưng sao cậu lại như thấy anh đang ngồi đó, gương mặt ửng đỏ vì men, thỉnh thoảng lại như đang nhìn cậu mà như không nhìn. Cậu bỏ tay vợ mình ra, đi lấy cho mình cốc bia trên bàn, không cẩn thận cậu lại đánh rơi nó xuống đất, vỡ tan tành, tiếng vỡ làm cả phòng thoáng chốc im lặng đưa mắt về phía cậu, cái cảm giác bất an lại trào dâng , trong những giây im lặng ngắn ngủi đó, tiếng chuông vang lên từ điện thoại của bạn Trọng Tân thật rõ rệt

    Người xưa thường hay dị đoan rằng, bể đồ trong hỉ sự thường không may mắn!

    Bạn Trọng Tân, sau khi nghe cuộc điện thoại đó, quay sang thong báo cho đám bạn cùng bàn biết, thế là đang rượu vào lời ra vui vẻ, thoáng chốc đã vội vã đi về, trên gương mặt ai nấy cũng đầy bang hoàng pha chút lo sợ. Lúc này, cô dâu chú rể theo lệ, bắt tay từng người một.

    – Về sớm vậy?

    – À, chúc hai người trăm năm hạnh phúc nha!

    – Cám ơn! Cám ơn!

    – À…

    Người bạn lúc nãy nghe điện thoại, thoáng lưỡng lự, cậu này biết rõ Trương Vinh và Trọng Tân là hai người bạn chơi rất thân với nhau, không lí nào lại khống báo cho Trương Vinh biết một tiếng, nhưng hôm nay là hỉ sự, ngày vui của cậu…

    – Thằng Tân nó…

    – Sao…?

    – Thôi, giờ tao phải đi tới Chợ Rẫy đây, bữa nay ngày vui của mày… ừ thì thằng Tân nó bị đụng xe, nghe nói nặng lắm, tui đi coi sao!

    PHỰT!!

    Lồng ngực như nổ tung, như thể có ai đó vừa rút cạn không khí của cậu, cậu loạng choạng gần như ngã vào người cô dâu, tay không ngừng run rẩy nhưng vẫn cố móc cái điện thoại, bấm một dãy số in sâu trong tim, tất cả những gì cậu nghe được là tiếng trả lời tự động của tổng đài…

    ……….

    Anh nằm đó, bình thản, nụ cười vương vấn thoảng trên môi, gương mặt đã được lau chùi sạch sẽ những vết máu khô, cậu đứng đó, mắt đã nhoè đi tự bao giờ, bên tai văng vẳng tiếng ai đó

    “Người ta nói ảnh vừa chạy xe, vừa bấm điện thoại,.. vừa đang say nữa…”

    “ Chúng tôi thấy anh ta nắm chặt cái điện thoại trong tay hình như đang gửi tin nhắn hay sao đó…”

    “Tại sao chứ? Sao ảnh say còn cho ảnh chạy xe về một mình?”

    “ Nó nói với tụi anh là nó muốn về một mình, với lại lúc nó về, đâu có vẻ gì lả say, như người bình thường vậy mà…”

    Tiếng khóc xé lòng, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chia ly, mất mát, tất cả chi trong tíc tắc!

    Trên điện thoại của anh cho thấy anh đang soạn tin nhắn thì tai nạn ập đến

    “ DOI NAY KIEP NAY”

    Hơn ai hết, cậu biết rõ 4 chữ “đời này kiếp này”, cậu nhớ rất rõ, giọng nói trầm ấm một buổi tối nào đó, đã rất lâu rồi…

    “ Anh nói rồi, “nói trước bước không qua mà””

    “ Thôi đi, tui biết mấy người mà”

    “Ha!”

    “Ha cái mốc xì!”

    “Ừ… nhưng mà sến quá à!”

    “Có mấy chữ mà cũng không nói, làm sao tui dám tin đây, hứ!”

    “anh… đời này kiếp này… mãi không chia ly… được chưa nhà vua?”

    “ Ha, hứa rồi nha…”

    ….

    Môi khẽ mấp mấy, cố nén từng cơn đau đớn nơi lồng ngực, cậu khẽ nói

    “Đời này kiếp này…”

    “… mãi không chia ly”

    END.
     
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):