Truyện ngắn Ngọt ngào như anh yêu em – Ryochan (a.k.a Sơn Tùng)

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi Huy1994, 19/11/16.

Lượt xem chủ đề : 253

  1. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Truyện gay: Ngọt ngào như anh yêu em – Ryochan (a.k.a Sơn Tùng). Đó là một ngày mùa xuân ẩm ướt đặc trưng của mảnh đất Hà Thành. Như mọi ngày, tôi lên lớp, với tâm trạng không mấy tốt đẹp, vì trời mưa. Tôi vốn ghét trời mưa. Nó sẽ làm tóc tôi bết lại. Đã thế lại còn mưa phùn, nên người tôi cứ có cảm giác nhớp nháp rất khó chịu.

    Truyện gay: Ngọt ngào như anh yêu em – Ryochan (a.k.a Sơn Tùng) – Chap 1: Tình yêu sét đánh
    Tôi đưa mắt nhìn vào lớp thì thấy cậu ở đó, đang ngồi bấm điện thoại. Cậu là học sinh mới, nên khi thấy có người đứng ngoài cửa lớp nhìn mình, thì bất giác ngẩng mặt lên nhìn lại. Và đúng trong khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã mắc vào cái lưới tình mà cậu tạo nên.

    Ôi ! Gương mặt cậu, tôi không biết dùng từ gì để diễn tả. Tôi chỉ thấy toát ra từ đó là một con người rất có khí chất. Cậu có hai gò má bầu bầu giống như của trẻ con, nhưng không hiểu sao trong mắt tôi, trông cậu vẫn rất soái. Có lẽ là vì ánh mắt cậu. Ánh mắt cậu nhìn tôi không một chút gợn. Tôi chờ đợi phản ứng gì đó trên gương mặt cậu, một nụ cười chẳng hạn, nhưng cậu vẫn nhìn tôi mà nét mặt vẫn không thay đổi, đã thế lại còn có vẻ băng lãnh hơn. Nhưng thế thôi cũng đủ để tôi đứng chôn chân trước cửa lớp rồi.

    Tôi đi về chỗ của mình và cố tỏ ra bình thường nhất có thể. Nhưng hình như có gì đó không phải. Là đôi chân tôi đang ngày một tiến về phía cậu. Tôi không nghĩ là mình lại bạo gan đến thế. Mới gặp nhau lần đầu mà đã mặt dày. Nhưng hóa ra lúc đó đầu óc tôi không được tỉnh táo cho lắm, vì hóa ra tôi đang bước về chỗ của mình. Đôi chân tôi đã hoạt động thay cho bộ não bị đóng băng vì gương mặt cậu. Và hóa ra chỗ cậu ngồi lại cùng dãy với tôi, chỉ cách nhau có một bàn. Thế mà tôi lại không nhận ra điều đó từ lúc đầu

    Một lúc sau, mọi người dần đến đông đủ. Ai cũng háo hức vì lớp có thêm bạn mới. Đã thế lại còn là con trai. Lớp tôi ban D, nên thường xuyên mong ngóng sự hiện diện của mấy đứa con trai chuyển tới. Ban đầu, tính cả tôi, thì lớp chỉ có 4 nam thôi. Nhưng bây giờ thì có 7 đứa. Thế cũng tốt hơn nhiều rồi.

    Tôi là gay. Đúng thế. Tôi chính thức bước vào cái cộng đồng này từ năm lớp 8. Sau cuộc tình chóng vánh với cô bạn năm lớp 7, tôi chợt nhận ra trên đời này sẽ chẳng có người con gái nào xứng đáng có được tình cảm của tôi, tất nhiên là trừ những người thân của tôi ra. Và từ đó tôi bắt đầu dành toàn bộ trái tim mình cho những chàng trai. Thế nhưng trái tim tôi lại là trái tim của một kẻ đa tình, vì vậy nó có nhiều hơn 4 ngăn thông thường. Dễ có khi phải đến hơn chục ngăn. Có lẽ cũng vì thế mà tôi chưa thực sự gắn bó với bất kì ai.

    Ngồi trong giờ học mà tâm trí tôi cứ nghĩ đến việc làm thế nào để tiếp cận được cậu. Tôi không phải là người bạo dạn trong việc làm quen với người khác. Nhưng nếu là cậu, có lẽ tôi sẽ thử

    – Tớ là Nhung, còn đây là Hà. Cậu tên gì ? – con Nhung bàn dưới quay xuống làm quen với cậu

    – Nguyễn Trần Trung Kiên là cái tên mà người ta vẫn thường gọi khi nhìn thấy tôi. Nhưng tôi thậm chí còn chẳng biết gã Kiên đấy là tên quái quỷ nào. Tôi thích được gọi là Luke hơn – cậu nói

    Wow ! Cái cách cậu giới thiệu, chứng tỏ cậu rất có tài ăn nói. Chẳng giống như cái người nhìn tôi lúc đầu giờ tí nào. Tôi thích thú quay xuống bắt chuyện:

    – Chào cậu. Tớ là Tùng. Sao cậu lại lấy tên Luke vậy ?

    – Đó là nghệ danh của tôi thôi. Nhưng nó hay hơn tên thật nhiều

    – Nghệ danh gì cơ ? – tôi vẫn tò mò

    – Nghệ danh là tên mà người nghệ sỹ dùng khi sáng tác nghê thuật ý – cậu trả lời

    – Không. Tớ hiểu nghĩa của từ “nghệ danh” mà. Ý tớ là cậu làm gì mà dùng nghê danh ? – tôi lại hỏi

    – Tôi vẽ tranh. Chỉ đơn giản là thích thôi

    – Ohhhh~ Vậy tớ cũng thích viết truyện này. Nhưng chưa có nghệ danh. Cậu nghĩ nghệ danh cho tớ được không ?

    – Momo ? – cậu nói

    – Cái gì cơ ? tôi thắc mắc

    – Nghệ danh của cậu sẽ là Momo – cậu nhắc lại

    – Tại sao nghệ danh gì mà nghe như tên con vịt ý ? – tôi băn khoăn

    – Thì tôi thấy mỗi lần cậu nói, cái mỏ của cậu cứ chu ra như mỏ vịt ý, nên tôi mới nghĩ ra cái tên Momo

    – Mồm chu ra cũng có thể là vì chua. Sao cậu không đặt là Lime ?

    – Momo giống vịt nghe dễ thương hơn chứ, đúng không ? Với lại cái mỏ của cậu làm tôi nhớ đến một người có biệt danh là Vịt

    Mắt tôi sáng rực khi được cậu khen dễ thương. Có lẽ lúc đó mặt tôi đã đỏ lên rồi, vì tôi có thể cảm nhận hai tai nóng bừng. Và có lẽ nếu không bị con Nhung bắt quay lên, thì có lẽ cậu đã nhìn thấy bộ dạng đó của tôi, và cho ra mấy cái nghệ danh khác như Cherry hay Red gì đó

    Giờ ra chơi, tôi xuống bàn cậu ngồi lân la nói chuyện. Tôi lại hỏi:

    – Sao cậu giỏi nghĩ biệt danh vậy ?

    – Tất cả đều đến từ cái này

    Luke vừa nói, vừa chỉ vào đầu

    – Ý cậu là có trí thông minh á ? – tôi hỏi – Tớ cũng thông minh mà có nghĩ ra được đâu

    – Không phải trí thông minh, mà là có óc sáng tạo. Những người thích vẽ vời như bọn tôi thường có óc sáng tạo kinh khủng lắm – cậu trả lời đầy đắc ý

    – Tớ viết truyện cũng là có óc sáng tạo đấy chứ, sao tớ không nghĩ ra ? – tôi lại thắc mắc

    – Chắc có lẽ cậu chưa biết phát huy thôi

    – Cậu sẽ dạy tớ chứ ?

    – Còn tùy

    – Tùy vào điều gì ?

    – Tùy xem cậu có năng khiếu hay không. Mà thôi, nói về tôi nhiều rồi. Cậu nói về cậu đi – Luke đề nghị

    – Tớ á ? Tên thật của tớ là Lương Thanh Nhật, nhưng bây giờ tên tớ sẽ là Momo. Tớ sống với bố mẹ và anh trai. Tớ cao 1m60, nặng 50kg. Số đo ba vòng là….

    – Thôi thôi thôi – cậu ngắt lời tôi – thế là đủ những điều cơ bản rồi. Nói tôi nghe, tại sao cậu lại thích viết truyện ?

    – Vì mai sau tớ muốn trở thành nhà văn và được xuất bản sách – tôi ngây ngô trả lời

    – Đó đâu phải là câu trả lời

    – Vì mai sau tớ muốn nổi tiếng – tôi chữa lại

    – Đó cũng đâu phải câu trả lời

    – Vậy thì…tớ cần một cách để lưu giữ lại những gì tớ suy nghĩ trong đầu

    – Cậu hay viết về cái gì ?

    – Phiêu lưu, tình yêu, trinh thám…Nhưng chủ yếu là tình yêu

    – Tình yêu á ? Haha. Cậu đã yêu ai bao giờ chưa ? – Luke hỏi

    – Đương nhiên là rồi. Tuy chỉ là đơn phương thôi, nhưng thế cũng tính là có

    – Không tính. Phải yêu và được yêu thì mới có thể viết truyện tình yêu

    – Không đúng – tôi phản đối

    – Thế cậu lấy cảm hứng đâu ra để viết

    – Thì trong cuộc sống, từ tình yêu của người khác, và tham khảo từ những truyện khác nữa

    – Hôm nào tôi đọc truyện của cậu được không ?

    – Còn tùy – tôi nói

    – Tùy vào điều gì ?

    – Tùy xem cậu có thích không ?

    – Dĩ nhiên là tôi sẽ thích rồi. Mà cậu đang bắt chước tôi đấy à ?

    Tôi cười hề hề rồi về chỗ ngồi.

    Hôm nay là ngày mưa mà trong trái tim tôi đã bừng nắng rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/11/16
  2. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 2: Nghệ danh
    Tác giả: Sơn Tùng
    Từ khi được Luke đặt cho cái nghệ danh, đi đâu tôi cũng khoe với mọi người và bảo với họ rằng từ nay hãy gọi tôi là Momo. Và từ hôm ấy, mỗi khi viết truyện, tôi đều chèn thêm dòng “by Momo” – tức là sáng tác bởi Momo.

    Đến cả bố mẹ, tôi cũng bảo gọi bằng cái tên ấy. Mới đầu họ hỏi tôi tại sao ? Vì căn bản là tôi cũng có tên ở nhà mà. Tôi chỉ trả lời là: “Vì nghe nó thật là dễ thương !” Quan trọng hơn, đó là cái nghệ danh mà cậu đặt cho tôi. Điều này chứng tỏ rằng tình bạn của chúng tôi đã chính thức bắt đầu

    Tôi rất quý Luke. Cậu ấy là người đầu tiên kiên nhẫn trả lời tất cả những câu hỏi mà tôi đặt ra. Tôi là một đứa hay tò mò. Cũng giống như hoàng tử bé, tôi chưa từng bỏ dở một câu hỏi nào. Tôi cứ hỏi đi hỏi lại cho đến khi nào nhận được câu trả lời mới thôi. Có lẽ hoàng tử bé đã ảnh hưởng không nhỏ đến tôi. Ngay cả bố mẹ tôi nhiều lúc cũng không trả lời hết những câu hỏi của tôi. Thế mà Luke lại làm được. Và tôi thực sự cảm kích điều đó

    Tôi còn là một đứa hay chuyện. Những câu chuyện trên trời dưới biển của tôi thường chẳng có mở đầu cũng chẳng có kết thúc. Tôi cứ kể bất cứ thứ gì mình nghĩ ra trong đầu. Và không phải ai cũng có đủ kiên nhẫn để ngồi nghe tôi nói. Ngoại trừ Luke. Nếu như tôi là Tôt-tô-chan phiên bản Việt Nam thì chắc chắn Luke sẽ là thầy Kô-ba-ya-shi – hiệu trưởng của trường Tô-mô-e

    Một buổi sáng, như bao buổi sáng khác, tôi lên lớp, và bắt gặp Luke đang cặm cụi tô vẽ thứ gì đó. Tôi – với bản tính tò mò – liền đi ra chỗ cậu ngồi và ngó vào xem. Cậu chỉ ngẩng mặt lên nhìn tôi trong 2 giây rồi lại tiếp tục với bức vẽ

    – Cậu vẽ cái gì vậy ? – tôi hỏi

    – Cậu nghĩ tôi đang vẽ cái gì ?

    – Cảnh hoàng hôn trên biển ?

    Cậu lắc đầu

    – Cảnh bầu trời đêm đầy sao ?

    Cậu vẫn lắc đầu

    – A, tớ biết rồi. Là cảnh thành phố về đêm đúng không ?

    Cậu không lắc đầu, cũng không trả lời. Vậy là tôi đã đoán đúng

    Một lúc sau, mấy đứa bạn tôi hay chơi cùng trong lớp đến, tôi gọi chúng nó lại xem bức tranh mà Luke đang vẽ, rồi đố chúng nó xem cậu ấy đang vẽ cái gì. Tôi thích thú khi không ai đoán ra, và càng thích thú hơn khi công bố đáp án hóa ra dễ ợt. Tôi cười tít mắt, mà không để ý rằng, Luke cũng đang mỉm cười vì tôi. Một nụ cười kín đáo.

    Tôi biết Luke rất thích vẽ vời, nhưng không nghĩ cậu lại thích đến mức lúc nào cũng kè kè bảng vẽ, bút vẽ và giấy vẽ bên mình. Có mấy lần cậu ấy cho tôi xem những bản vẽ của mình, và tôi thực sự chỉ biết há hốc mồm. Vì chúng quá đẹp, và vì tôi thực sự ngưỡng mộ cậu.

    Một hôm, Luke bảo tôi:

    – Cậu đã xem tranh của tôi rồi, vậy hôm nào cho tôi đọc truyện của cậu đi

    – Thôi ngại lắm. Với lại cậu đọc không hợp đâu.

    – Có sao đâu, tôi thực sự muốn biết tình yêu trong mắt một đứa trẻ con là như thế nào ?

    – Cậu bảo tớ trẻ con sao ? – tôi phụng phịu

    – Không đúng sao ?

    Cậu nói cũng đúng thôi. Tôi đích thị là một đứa trẻ con trong thân xác của một chàng thanh niên. Có lẽ cậu nhận ra cái tính hâm hâm tưng tửng của tôi mỗi khi nói chuyện. Thấy tôi có vẻ chần chừ, cậu lại hỏi tiếp

    – Thế có cho đọc không ?

    Tôi khẽ gật đầu, vì nhận ra trong câu nói của Luke có chút giận dỗi nếu như tôi không đáp ứng yêu cầu của cậu ấy. Ngặt nỗi, truyện tôi viết, không giống những câu chuyện tình yêu khác, và chắc chắn không hề giống với bất cứ câu chuyện tình nào mà Luke từng đọc. Đơn giản vì tôi viết truyện boy love. Truyện giữa những chàng trai với nhau. Điều đó chẳng có gì là khó hiểu cả. Cho cậu ấy đọc truyện của tôi, cậu ấy sẽ biết tôi là gay, và nhỡ đâu sau đó, sẽ không muốn làm bạn với tôi nữa thì sao ? Vậy nên tôi quyết định hôm đó sẽ thức đêm để viết cho kì xong một câu chuyện tình nam-nữ bình thường để mai mang đến cho Luke đọc.

    Sáng hôm sau, vừa bước vào lớp, Luke đã bước đến chỗ tôi và nói:

    – Thế nào ? Hôm nay cậu có mang truyện đi cho tôi không ?

    Tôi gật đầu, rồi lôi ra một xấp giấy. Cậu ấy cười rồi đi về chỗ. Tôi cầu mong trong khoảng thời gian ngắn ngủi chỉ có mấy tiếng hôm qua, tôi đã không viết hớ một đoạn nào thể hiện tình cảm giữa hai người con trai. Cả buổi học hôm đó, mỗi lần tôi quay xuống đều thấy Luke đang chăm chú đọc. Cậu ấy chỉ nhếch mắt lên nhìn mỗi khi tôi đi xuống thăm dò, rồi lại cặm cụi đọc. Đến cuối buổi, cậu ấy lại chỗ tôi. Tôi hồi hộp hỏi:

    – Cậu thấy thế nào ?

    – Được đấy. Có nhiều đoạn hơi sến sủa và phi lí một chút, nhưng thực sự rất được. Cậu có năng khiếu đấy

    – Thật á ? – mắt tôi sáng bừng – Cậu thấy hay thật á ?

    – Ừm. Tôi nghĩ cậu nên lập một cái wattpad để đăng truyện lên đó. Khi nào rảnh tôi sẽ lên đọc những truyện khác

    – Nhưng tớ không biết tạo ?

    – Vậy thì nhờ người tạo cho. Thế nhé. Tôi về đây

    Cậu ấy đi rồi, tôi vui sướng rít lên, giậm chân khe khẽ. Vơ vội đống sách vở trên bàn vào cặp, tôi chạy theo cậu ấy xuống nhà xe. Vừa đi, tôi vừa hỏi:

    – Cậu nghĩ sao nếu tớ in truyện ?

    – Để in được truyện tốn kém lắm đấy. Rồi hình như còn phải được nhà xuất bản người ta chấp thuận mới được in cơ. Tôi không rành về vụ này lắm, nhưng chắc chắn không phải ai cũng dễ tính như tôi đâu

    – Rắc rối nhỉ ?

    Cả hai trầm ngâm bước đi. Rồi chợt nhớ ra điều gì, tôi hỏi:

    – Vậy nếu truyện tớ được in, thì bìa sách sẽ làm thế nào ?

    – Thì cậu sẽ cần một người phác họa bìa sách cho mình. Cái đó cậu có thể tự quyết định

    – Ôi ! Hay thế. Vậy nếu sách tớ được xuất bản, thì cậu vẽ bìa sách cho tớ nhé ? – tôi hào hứng

    – Còn tùy ?

    – Tùy vào điều gì ?

    – …..

    – Tùy vào cái gì cơ hả Luke ? – tôi tiếp tục hỏi

    – Câu hỏi này không trả lời được

    – Tại sao ? Tùy vào cái gì mới được cơ chứ ?

    – Tùy xem cậu trả lương cho tôi bao nhiêu

    – Vẽ bìa sách cũng cần lương nữa sao ?

    – Đương nhiên

    – Vậy tớ trả cậu 500 nghìn có được không ?

    – Ít quá ?

    – Vậy 1 triệu

    Luke lắc đầu. Tôi cứ vừa đi, vừa đưa ra những mức giá khác nhau. Nhưng dường như chẳng mức giá nào khiến cậu vừa ý. Họa sỹ cũng làm cao đến mức đấy sao ?

    Dần dần, Luke cũng làm quen được với lớp. Tôi quyết định kết nạp Luke vào nhóm của tôi – nhóm của những kẻ mơ mộng. Nhóm tôi chơi lúc đầu có 5 người. Con trai thì có tôi và thằng Phú. Còn con gái thì có con Linh, con Trang và con Tú. 2 nam, 3 nữ. Thêm Luke vào là 3 nam, 3 nữ. Vậy là cân bằng.

    Luke, vốn là một đứa giỏi trong việc đặt biệt danh, cũng có nghĩa là giỏi trong việc dùng từ ngữ, nên cách nói chuyện thường rất sắc sảo và một khi đã nói thì không ai có thể nói lại được. Đó cũng là nỗi khổ của tôi. Mỗi khi muốn trách cứ cậu ấy vì làm sai điều gì, đều bị cậu ấy chặn họng không thương tiếc, sau đó là xả một tràng không cần lấy hơi.

    Tuy nhiên, trong mắt tôi, cậu vẫn là một người hết sức thú vị và vui tính. Có thể bản thân cậu ấy không phát hiện ra, nhưng Luke thực sự có khiếu hài hước, bên cạnh tài vẽ tranh. Nếu cậu ấy không thành một họa sỹ nổi tiếng thì nhất định sẽ trở thành một diễn viên hài

    Hôm nay, lớp tôi được nghỉ hai tiết đầu. Và như những lúc rảnh rỗi khác, nhóm tôi lại ngồi tụ tập chơi bài. Tôi biết là không nên nhưng cứ mỗi lần ngồi gần Luke là tôi lại không thể rời mắt khỏi cậu ấy được. Gương mặt cậu ấy đúng kiểu nam thần trong mơ luôn. Ai mà không chết mê chết mệt vì gương mặt ấy cho được cơ chứ. Gương mặt ấy có đôi mắt mà mỗi lần nhìn vào là tôi như tan chảy. Có một nụ cười kín đáo mà tôi chưa bao giờ được nhìn thấy. Tôi những muốn ngắm nhìn gương mặt ấy lâu hơn nữa, nhưng con Linh nó huých khuỷu tay vào người tôi, ý bảo đừng có nhìn chằm chằm như vậy. Lộ liễu quá mà !

    Về chuyện của tôi, cả nhóm ai cũng biết. Nhưng vì chúng nó đều là những đứa bạn tốt, nên thường xuyên lắng nghe tôi tâm sự. Bởi lẽ với một đứa như tôi, tồn tại trong xã hội này không phải là dễ. Tôi cần những người bạn mà tôi có thể tin tưởng, tâm sự mỗi khi cảm thấy bế tắc. Tôi cần những người bạn có thể hiểu tôi trong những lúc tôi không hiểu mình. Và tôi thật may mắn khi có họ.

    Việc tôi là kẻ đa tình, chúng nó cũng biết. Mỗi khi tôi bị cảm nắng ai đó đều kể lể với chúng nó, để nhận được những lời trách móc nhẹ nhàng, rằng tại sao mày không thích một người cho tử tế đi, cứ thích mở chuyên mục “mỗi ngày một crush” là sao ? Tôi cũng muốn như thế lắm, khổ nỗi tính tôi nó thế rồi, khó lòng thay đổi được. Nhưng tôi cũng chỉ dừng lại ở mức cảm nắng thôi, chưa đến mức nặng hơn. Trong nhóm, thằng Phú là trai thẳng, nhưng nó cũng thường xuyên giúp đỡ tôi rất nhiều. Hiếm có đứa trai thẳng nào tốt với tôi như vậy. Nếu nó cũng giống tôi thì có lẽ tôi cũng đã thích nó rồi. Nhưng tất cả chỉ là “nếu” mà thôi.

    Giờ ra chơi, khi Luke và Phú đã xuống căng tin mua đồ ăn, con Linh hỏi tôi:

    – Mày đang thích thằng Kiên đúng không ?

    – Kiên nào cơ ?

    – Kiên. Luke của mày ý ?

    – À – tôi thốt lên. Tôi đã quên tên thật của cậu ý mất rồi – Sao mày biết ?

    – Mày thì có gì mà bọn tao không biết cơ chứ. Bạn bè với nhau cả mà. Thế từ lúc nào ? – con Linh có vẻ thích thú

    – Từ lúc nó mới vào lớp – tôi thành thật

    – Thật á. Đừng đùa

    – Tao không có đùa đâu

    – Thế sao mày lại thích nó ?

    – Đẹp trai, vui tính, quan tâm đến tao

    – Nó quan tâm như nào ? Kể nghe coi.

    – Thì nó kiên nhẫn ngồi nghe tao kể chuyện, rồi còn trả lời hết tất cả những câu hỏi mà tao đặt ra nữa. Hiếm có ai làm được thế lắm á.

    – Thôi tao thua mày rồi. Nhưng nhỡ mày chỉ đơn thuần là cảm nắng nó thôi thì sao ? Cũng giống như những đứa khác ý

    – Chắc chắn là không phải đâu. Tao thấy lần này khác. Không biết có phải là do thường xuyên tiếp xúc với nhau hay không, nhưng tao thấy đây không chỉ là cảm nắng đâu

    – Ý mày là yêu á ?

    – Cũng không hẳn là yêu. Tao chỉ yêu người mà tao biết chắc là yêu mình thôi. Chắc là thích

    – Thích với cảm nắng thì khác cái quái gì nhau ?

    – Khác chứ ? Tao hỏi Luke rồi mà

    -Thế nó bảo sao ?

    – Cậu ấy bảo: “Thích là cảm nắng mức độ hai”
     
  3. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 3: Cảm nắng mức độ hai
    Tôi không rõ cảm nắng mức độ hai và cảm nắng bình thường khác nhau như thế nào, nhưng tôi chắc chắn tình cảm mà tôi dành cho Luke, không phải là cảm nắng đơn thuần. Và tôi hy vọng tình cảm mà Luke dành cho tôi cũng như vậy.

    Hôm nay là ngày cuối tuần. Bình thường vào ngày này, tôi hay nướng trên giường đến 8h sáng. Nhưng vì ngày hôm nay quá đẹp, quá đẹp so với mấy ngày mưa dầm mưa dề trước đây, nên tôi quyết định dậy sớm hơn, ăn sáng sớm hơn để chạy ra công viên gần nhà chơi.

    Tôi không nhớ lần cuối cùng tôi ra công viên chơi là từ lúc nào. Có lẽ cũng lâu lắm rồi. Tôi tha thẩn bước đi, ngước nhìn lên những tán lá rợp mát rồi tự cười một mình. Hôm nay trời thật đẹp. Tôi tự nhủ như vậy không biết bao nhiêu lần. Tiết trời khoan khoái dễ chịu. Nắng vàng một màu trong veo. Gió đưa mùi vị ẩm ướt từ những lớp vỏ cây, hòa vào trong không khí. Tôi thích mùi gỗ ẩm. Nó đưa tôi trở về với tuổi thơ, với những món đồ cũ kỹ trong chiếc hộp gỗ nhỏ của bà nội.

    Đang lang thang trên con đường nhỏ lát gạch của công viên, tôi bỗng bắt gặp Luke. Cậu đang ngồi trên bãi cỏ, mắt hướng về phía hồ nước. Tôi gọi cậu, giọng đầy ngạc nhiên:

    – Luke !!!!!

    Câu ngước lên. Tôi có thể đọc được sự ngạc nhiên trong mắt cậu khi nhìn thấy tôi, như khi tôi nhìn thấy cậu. Cậu đáp lại tiếng gọi của tôi, bằng một sự điềm tĩnh khó tả:

    – Cậu làm gì ở đây ? Nhà cậu gần đây à ?

    – Ừ – tôi cười tít mắt – Cậu đang làm gì thế ?

    – Cậu thấy đấy. Tôi đang vẽ

    – Tớ ngồi được không ? – tôi hỏi

    – Nếu cậu muốn

    Tôi ngồi xuống cạnh cậu rồi tiếp tục nói:

    – Tớ không biết là nhà cậu gần đây đấy

    – Nhà tôi ở ngay bên kia đường kia kìa

    – Cậu hay ra đây vẽ lắm hả ?

    – Ừ

    Trả lời xong, cậu lại cặm cụi vào tờ giấy, vào nét bút. Tôi ngồi cạnh, tự nhủ rằng phải giữ trật tự để cậu tập trung hoàn thành tác phẩm.

    Cậu đang vẽ hồ nước. Tôi có thể hiểu tại sao. Tôi cũng thích ngắm mặt hồ vào những buổi sáng đẹp như thế này. Ánh nắng trong veo, chiếu xuống mặt hồ xanh ngắt, khiến khung cảnh bừng sáng. Giống như một khu vườn địa đàng.

    Ngồi mãi cũng chán, tôi bèn mượn cậu một tờ giấy ngồi nằm dài ra bãi cỏ mà vẽ. Tôi bắt chước cậu, vẽ hồ nước xanh ngắt, vẽ bầu trời cao, vẽ mây, vẽ gió, vẽ cả hai con chó đang đùa giỡn với nhau. Nhưng chắc do tôi vẽ xấu quá, nên cậu liền hỏi khi nhìn vào bức tranh của tôi:

    – Cậu vẽ con gì vậy ?

    – Con chó

    – Con chó á ? Sao chẳng giống gì hết

    – Giống mà. Đây là mắt này, đây là bốn chân này, hai tai này, đuôi nữa này. Đó. Đã nhìn ra chưa ?

    Cậu lắc đầu. Tôi thấy hơi thất vọng, nhưng vẫn tiếp tục vẽ. Được một lúc, cậu sắp xếp đồ rồi bảo:

    – Tôi phải về bây giờ. Cậu có về luôn không ?

    – Tớ qua nhà cậu được không ?

    – Tại sao ?

    – Vì tớ muốn biết

    – Thế thì không được

    – Đi mà. Năn nỉ đấy. Cho tớ đến nhà cậu đi mà. Please!!!!!

    Luke hơi nhăn mặt vì những tiếng năn nỉ ỉ ôi mà tôi phát ra

    – Thôi được rồi. Nhưng đến đấy cậu không được đụng vào thứ gì đâu đấy

    Tuyệt chiêu làm nũng người khác của tôi lúc nào cũng có tác dụng

    – Yên tâm đi. Tớ rất ngoan mà. Hihi

    Nhà cậu ở sâu trong một con ngõ nhỏ, cực kỳ yên tĩnh. Ngôi nhà của cậu vì thế cũng khoác lên vẻ thanh bình. Tôi đến đúng lúc bố câụ đang tưới cây trong sân trước nhà. Bố cậu hỏi:

    – Kiên về đấy hả con ? Ủa, ai đây ?

    – Cháu chào bác. Cháu là Momo….à không, cháu là Nhật, bạn cùng lớp với Luke…à quên, với Kiên ạ – tôi nhanh nhảu

    – Mới chuyển trường mà đã đặt biệt danh cho bạn rồi hả con ?

    – Tại cậu ý muốn đấy chứ, con có gán ghép gì đâu – Luke thản nhiên nói

    – Đúng đấy bác ạ. Luke bảo ai làm nghê thuật cũng đều có nghệ danh hết á. Vậy nên cháu cũng muốn có một cái ?

    – Cháu làm gì mà cần nghệ danh vậy ?

    – Cậu ấy viết truyện – Luke cướp lời tôi

    – Thế à ? Chắc cháu học giỏi văn lắm nhỉ ?

    – Cũng bình thường thôi ạ. Tại văn phong của cháu không hợp với thầy cô nên…

    – Có bản lĩnh viết truyện thế là tốt rồi. Thôi hai đứa vào nhà đi.

    Tôi bước vào trong nhà, ngó nghiêng khắp nơi. Thứ đầu tiên khiến tôi ấn tượng đó là chiếc bể cá cảnh. Trong y chang một thủy cung thu nhỏ luôn. Tôi thích thú gõ nhẹ vào mặt kính khiến lũ cá bơi toán loạn. Đúng lúc đó, mẹ cậu từ trong bếp bước ra.

    – Cháu là bạn của Kiên hả ? Chào cháu.

    – Cháu chào cô. Cháu là Nhật, nhưng cô cứ gọi cháu là Momo cô nhé

    – Ái chà. Momo sao ? mẹ cậu hỏi rồi liếc nhìn con trai mình

    – Vâng. Cháu thích cái tên đấy lắm ạ – tôi cười đáp

    – Cô đang nướng bánh. Cháu có muốn ăn thử không ?

    – Có ạ. Cháu thích ăn bánh lắm

    – Vậy cháu cứ ngồi chơi đi. Tí cô bảo thằng Kiên mang ra

    Mẹ cậu nói xong rồi quay trở lại bếp. Lúc ấy, Luke bảo tôi:

    – Cậu cứ đứng đó mãi sao ?

    – Thế cậu định làm gì ?

    – Lên phòng tôi đi.

    Phòng của cậu nằm ở tầng 3. Căn phòng tuy nhỏ nhưng lại có trần rất cao. Hóa ra bên trong phòng còn có một cầu thang xoắn dẫn lên trên là giường ngủ và “đại bản doanh” của cậu. Bên dưới chỉ có bàn học, tủ quần áo, và một chiếc ổ cho cún. Trên tường có rất nhiều bức tranh được đóng khung, lồng kính cẩn thận. Bước vào phòng của cậu giống như bước vào một khu triển lãm tranh vậy. Tôi thích thú ngắm nhìn chúng rồi hỏi:

    – Tất cả đều là do cậu vẽ à ?

    – Ừ

    – Cả cái này nữa sao ? – tôi chỉ vào một bức tranh không rõ hình thù gì cả

    – Không. Cái đấy là do con cún của tôi nó đánh đổ lọ màu nước rồi vô tình giẫm lên. Tôi thấy đẹp nên treo lên

    – Con cún của cậu đâu rồi ?

    – Trên này

    Tôi chạy lên thì thấy cậu đang ngồi trên giường, vuốt ve một con cún mà tôi cũng chẳng biết là giống gì, chỉ biết là nó rất đẹp và đáng yêu. Con cún có nằm dài trên giường, mắt lim dim hướng ra ngoài cửa sổ.

    – Tớ vuốt thử được không ?

    – Cứ tự nhiên đi. Nó hiền lắm

    Tôi vuốt nhẹ lên đầu nó, rồi thích thú vuốt xuống lưng. Lông con chó rất dài nhưng rất mượt. Đúng lúc đó có tiếng mẹ cậu gọi từ dưới nhà. Luke chạy xuống. Một lúc sau cầm lên đĩa bánh mà mẹ cậu vừa nướng xong

    – Xuống ăn bánh đi này – cậu bảo

    Mùi bánh thơm phức lan tỏa khắp phòng. Tôi hào hứng chạy xuống. Con cún cũng chạy xuống theo

    – Mẹ cậu hay làm bánh lắm hả ? – tôi hỏi trong khi đưa miếng bánh lên cắn

    – Ừ, ăn đến phát ngán luôn.

    – Tớ cũng thích làm bánh lắm. Nhưng thi thoảng mới làm thôi tại mua nguyên liệu tốn tiền quá.

    – Cậu có muốn cho con cún ăn không ?

    – Nó ăn được bánh sao ?

    – Dĩ nhiên. Cái gì cũng ăn được tất

    Tôi bẻ một miếng bánh, rồi đặt lên lòng bàn tay. Con cún hít ngửi, liếm một phát, cả miếng bánh chui tọt vào miệng. Nó còn liếm láp tay tôi một lúc nữa, chắc vẫn còn mùi thơm

    – Tên của nó là gì vậy ? – tôi hỏi

    – Luke nhí

    – Haha. Tên hay thật đấy. Nhưng tớ thích gọi là Bo hơn

    – Tên nó là Luke nhí rồi. Cậu gọi tên khác là nó không nghe đâu

    – Vậy thì thế này đi. Mỗi người đứng một góc phòng. Tớ gọi nó là Bo. Cậu gọi nó là Luke nhí. Nếu nó đi ra phía ai thì tức là nó thích cái tên ấy hơn. Thử không

    Luke gật đầu. Và chúng tôi bắt đầu thí nghiệm.

    Ai cũng cố gắng để dụ con cún ra phía mình. Luke huýt sao. Còn tôi vì không biết huýt sao, nên vừa vỗ tay xuống sàn, vừa gọi. Con cún có vẻ như không quan tâm đến trò này lắm. Nó cứ ngồi đó mà gãi tai, rồi quay ra nhìn chúng tôi với vẻ mặt khó hiểu. Tôi không chắc là vẻ mặt của con cún lúc bình thường và lúc khó hiểu có gì khác nhau hay không, nhưng tôi đoán chắc nó đang rất bối rối, không biết đi về phía ai.

    Bất chợt, con cún đứng dậy, bước đi thật chậm về phía Luke. Tôi hơi thất vọng, nhưng vẫn cố gọi. Thế rồi nó ngoái lại nhìn, rồi lững thững bước về phía tôi. Tôi mừng rỡ. Có lẽ loài chó cũng bị thu hút bởi nụ cười thân thiện. Nó rúc đầu vào ngực tôi như làm nũng. Tôi cười với nó, xoa đầu nó, rồi nói với Luke:

    – Tớ thắng rồi nhé.

    – Cậu ăn may thôi. Loài chó thường bị thu hút bởi mùi thơm

    – Người tớ làm gì có mùi ?

    – Có đấy. Tại mũi cậu không ngửi thấy thôi. Mũi chó thính hơn mũi người mà

    – Dù sao thì tớ cũng thắng

    – Cậu có thể gọi nó là Bo nếu muốn. Còn tôi vẫn sẽ gọi nó là Luke nhí

    – Thế cũng được – tôi mỉm cười hài lòng

    Từ hôm đó, chủ nhật nào tôi cũng qua nhà Luke để chơi với Bo. Dần dần, cả nhà cậu ấy cũng quen với sự xuất hiện của tôi. Tôi đối với gia đình cậu ấy như người nhà vậy. Bố mẹ cậu coi tôi như con trai, nhiều khi còn mời tôi ở lại ăn cơm nữa. Dĩ nhiên là tôi từ chối.

    Mấy lần tôi cũng ngỏ ý mời Luke về nhà tôi chơi, vì nghĩ rằng cả nhà cậu ấy đã biết mặt tôi rồi, không lẽ gia đình tôi lại không biết cái đứa tên Luke mà ngày nào tôi cũng nhắc đến là ai. Nhưng Luke có vẻ không hào hứng lắm với lời mời này. Cậu thường viện ra những lí do khác nhau, và mỗi lần như thế tôi lại đánh dấu vào sổ tay để xem cậu thích dùng lí do nào nhất.

    Tôi hay sang nhà Luke chơi, và lần nào tôi sang cũng thấy cậu đang ngồi bên giá vẽ, tay cầm bút, bên cạnh la liệt những hộp màu. Mỗi lần như thế cậu thường rất tập trung. Mặc cho tôi lục lọi tủ sách của cậu, hay chơi đùa cùng con Bo, thì Luke vẫn mải miết với bức vẽ.

    Một hôm, đang ngồi vẽ, cậu hỏi:

    – Cậu thấy bố mẹ tôi thế nào ?

    – Bố mẹ cậu rất tâm lý. Tớ rất quý họ – tôi trả lời rất nhanh – Sao nào ?

    – Không sao ? Tôi chỉ muốn biết người khác nghĩ gì về bố mẹ mình thôi

    – Thế cậu nghĩ gì về họ ?

    – Tôi yêu họ, cậu biết đấy. Nhưng nhiều lúc tôi nghĩ họ thật phiền phức vì quan tâm tôi thái quá

    – Đó là vì họ yêu cậu thôi

    – Tôi biết chứ. Nhưng cậu có hiểu cảm giác khi bố mẹ cậu chăm lo cho cậu từng li từng tí một kể cả khi cậu đã lớn không ? Ngay trước mắt bạn bè ấy ?

    – Bố mẹ tớ cũng vậy mà tớ có thấy gì đâu ?

    Luke không trả lời nữa, mà lại cắm cúi vào bức tranh. Tôi biết không nên làm phiền cậu nữa nên nằm đọc truyện. Ngoài trời đầy nắng và gió. Mùa hè sắp đến rồi
     
  4. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 4: Buổi sáng là quãng thời gian tôi thích nhất
    Hôm nay, như mọi ngày, tôi lại qua nhà Luke để gọi cậu đi học. Từ khi biết nhà cậu ấy, đây đã trở thành thói quen của tôi. Sáng nào, cũng đúng 6h50, tôi có mặt ở nhà cậu, tha thẩn dưới gác, khi thì ngó nghiêng sân vườn, khi thì giúp mẹ cậu mấy việc lặt vặt.

    Nhưng hôm nay thì khác. Lúc tôi đến, mẹ cậu bảo:

    – Thằng Kiên nó chưa dậy đâu. Cháu lên gọi nó hộ bác nhé ?

    – Vâng ạ – tôi vui vẻ nhận lời

    Tôi mở cửa phòng bước vào. Con Bo từ trên ngó xuống qua lan can, chiếc đuôi ngoáy ngoáy khi nhìn thấy tôi. Tôi cười với nó rồi đi lên, vén rèm ra để ánh sáng chiếu vào. Luke bị chói mắt liền kéo chăn trùm kín đầu. Thấy thế tôi liền gọi:

    – Cậu không định dậy đi học sao ?

    – Đợi tôi 2’ nữa thôi

    – Cứ kỳ kèo 2’ nữa là sẽ thành 20’ nữa đó

    Vừa nói, tôi vừa tiến tới kéo chăn ra. Nhưng Luke lại giữ chặt lấy không cho tôi kéo. Thế là bọn tôi cứ giằng co nhau chiếc chăn một lúc. Con Bo ngồi bên cạnh vẻ mặt bối rối thấy rõ. Nó cứ hết quay sang bên trái nhìn tôi, rồi lại quay sang bên phải nhìn Luke

    – Cậu cứ xuống trước đi. Phiền phức thế – Luke lầm bầm trong chăn

    – Không được. Mẹ cậu nhờ tớ lên gọi. Tớ không thể bỏ dở nhiệm vụ được

    – Nói cậu biết trước là tôi đang không mặc gì đâu đấy. Có thực sự muốn chiêm ngưỡng thì cứ kéo mạnh vào

    – Tớ không quan tâm

    Tôi hét lên rồi bất ngờ giật một cú thật mạnh. Chưa sung sướng được bao lâu vì chiến thắng Luke, tôi bỗng đỏ hết cả mặt khi nhận ra Luke đang nằm co quắp trên giường với độc chiếc quần đùi. Tôi “á” lên một tiếng, quay mặt đi chỗ khác. Luke cười cười rồi bảo:

    – Tôi đã bảo mà không nghe cơ

    – Cậu đi ngủ mặc thế này không lạnh à ?

    – Lo gì. Tôi có đắp chăn mà. Với lại mặc thế này là còn nhiều rồi đấy. Thấy cậu vào là tôi phải mặc vội cái quần vào. Haha. Biết thế cứ để nguyên cho cậu chiêm ngưỡng thử

    – Biến thái

    – Ê, quay mặt lại đây coi. Con trai với nhau cả. Ngại gì ?

    – Không quen nhìn cơ thể người khác

    – Vậy đi biển thì cậu làm thế nào ?

    – Đi biển khác. Thôi nhanh lên đi không muộn đấy

    – Lo gì. Còn sớm chán

    Luke cứ ở trần như vậy đi đi lại lại trong phòng để trêu người tôi. Thấy ngứa mắt, tôi bèn ném cái ái đồng phục về phái cậu rồi nói:

    – Mặc vào đi. Còn định để thế làm gì nữa hả ?

    Luke cười hề hề rồi nhanh chóng thay quần áo.

    Dắt xe đạp ra, Luke gọi:

    – Ê, có định lên không thế hả ? Tôi bỏ cậu ở lại bây giờ đấy

    Tôi lầm lầm lì lì leo lên xe.

    Từ ngày làm nhiệm vụ qua gọi Luke đi học, sáng nào cậu ấy cũng chở tôi đi. Bố mẹ tôi khen cậu ấy tốt bụng nên bảo tôi mời Luke về nhà chơi. Khổ nỗi cậu ấy có muốn về nhà tôi đâu. Mời bao nhiêu lần rồi

    Ngồi trên xe, tôi hỏi:

    – Quyên vở văn cậu mượn tớ hôm qua đâu rồi ?

    – Trong cặp ý. Tí đến lớp tôi đưa cho

    – Không được. Hôm nay đến lượt tớ lên kiểm tra miệng rồi. Không học luôn là chết đấy

    – Thế thì tự lấy đi. Tay đang bận lái xe rồi

    Vì balo cậu đeo đằng trước ngực để lấy chỗ cho tôi ngồi phía sau, nên muốn với tới tôi phải đứng lên chỗ để chân, vòng hai tay qua cổ cậu để lấy. Không biết do hơi thở của tôi phả vào gáy cậu hay sao mà Luke bất giác rùng mình. Gương mặt cậu dần dần đỏ lên. Nhưng tôi chẳng hề để ý đến chuyện đấy bởi còn bận lấy cho bằng được quyển vở

    Bỗng dưng cậu bóp phanh cái kít, khiến tôi nhoài người hẳn lên, gần như là ôm lấy cổ cậu. Tôi hơi bực mình, nói:

    – Cậu làm gì thế hả ?

    – Dừng lại để lấy vở cho cậu chứ còn làm gì nữa. Cậu cứ thở vào gáy tôi thì làm sao mà lái xe được. Đó. Cầm lấy đi. Giờ thì ngồi yên đấy

    Tôi nín thinh, ngồi nghe cậu nói một cách ngây ngốc. Luke lại tiếp tục đạp xe. Mồ hôi lấm tấm trên lưng áo cậu. Thấy vậy tôi bèn hỏi:

    – Cậu ra mồ hôi nè. Có nóng lắm không ?

    – Cậu thử nghĩ xem có nắng không ? Chở cả bịch mỡ đằng sau cơ mà

    – Haha. Nhầm rồi. Là cậu chở tớ đấy chứ làm gì có bịch mỡ nào đâu….

    Dừng lại suy nghĩ 3 giây, tôi chợt nhận ra cậu ấy đang nói mình. Nhưng tôi lại thấy thương cậu ấy hơn là ghét

    – Nặng vậy thì đổi chỗ đi. Để tớ đèo cậu – tôi đề nghị

    – Cậu yếu như vậy làm sao đèo nổi tôi

    – Nhất định sẽ đèo được

    Nói rồi, tôi nhảy xuống, chạy lên chặn đầu xe, ý bảo Luke xuống để tôi đèo. Luke nhìn tôi rồi nhường yên xe cho tôi. Tôi thích thú nhảy lên. Tưởng là dễ dàng nhưng đôi tay lại không khỏe như tôi nghĩ. Vì không điều khiển được tay lái nên chiếc xe cứ chao đảo, đi theo hình ziczac. Luke ngồi sau tôi hét lên:

    – Cậu làm gì thế hả ? Có lái cho tử tế không ?

    – Tớ đang cố đây. Để yên cho tớ tập trung đi

    – Cậu bảo thế này là lái tử tế à ? Dừng lại đi. Tôi còn trẻ. Tôi chưa muốn chết

    Dứt lời, Luke bắt chước tôi, nhảy xuống bất ngờ. Tôi thấy vậy thì bóp phanh, ngoái lại hỏi:

    – Ủa ? Sao vậy ? Lên đi

    – Không. Tôi thà đi bộ còn hơn là bị cậu giết chết

    – Thôi lên xe đi mà. Vừa nãy tớ chưa sẵn sàng – tôi nói cố

    Luke nhìn tôi bằng con mắt nghi ngờ. Sau cùng cậu vẫn leo lên xe và bảo:

    – Lần này để tôi lái. Cậu cứ ngồi yên đấy. Không cần phải làm gì cả. Chỉ cần nhìn đường thôi. Rõ chưa ?

    Tôi gật đầu lia lịa

    Luke vòng tay qua người tôi để nắm lấy tay lái, vậy mà tôi cứ ngỡ như cậu ấy chuẩn bị ôm lấy tôi. Người tôi nóng bừng vì ngượng. Luke bắt đầu đạp. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh qua từng con phố. Mặc cho từng dòng xe cứ nườm nượp lướt qua, nhưng hồn tôi vẫn cứ thả thật chậm, để cảm nhận từng giây phút ở bên cậu ấy, giây phút được vòng tay cậu ấy che chở. Tôi có thể nhận thấy những ánh mắt tò mò từ mọi người. Cảm thấy hơi ngại ngùng khi bị nhiều con mắt để ý đến vậy, tôi bèn nói:

    – Luke này. Mọi người cứ nhìn….

    – Kệ họ. Cậu cứ ngồi yên đi. Nặng lắm đấy biết không ?

    Luke cắt ngang lời tôi nói. Có lẽ cậu không muốn tôi cảm thấy bất an vì ánh mắt của người đi đường

    Buổi sáng nay thật đẹp. Có lẽ trận mưa đêm qua đã gột sạch đi những bụi bặm nên không khí mới trong lành thế này. Sáng nay trời không nắng, nhưng rất sáng và thoáng. Tôi rất thích thời tiết kiểu này nên cứ ngửa cổ lên nhìn bầu trời xanh mãi thôi. Tôi thích màu xanh. Màu xanh trong thoáng đạt của bầu trời. Màu xanh mướt mắt của những tầng cây. Cả màu xanh lung linh dưới ánh dương của nước biển. Từng cơn gió thi nhau thổi tung mái tóc của tôi. Gió thổi mát đến rợn cả da thịt. Một buổi sáng không thể trong lành và yên bình hơn.

    Đến trường, Luke bảo tôi lên lớp trước để cậu ấy đi cất xe, nhưng tôi khăng khăng muốn đợi cậu ấy. Luke tặc lưỡi rồi dặn tôi đứng yên ở dưới gốc cây đợi. Cậu ấy dặn tôi cứ như dặn trẻ con ý. Tôi cũng lớn rồi mà.

    – Ngày mai được nghỉ cậu có kế hoạch gì chưa ? – tôi hỏi khi cả hai cùng đi lên lớp

    – Sáng mai tôi sẽ rong ruổi khắp Hà Nội ngồi vẽ

    – Hay mai cậu qua nhà tớ trước đi. Bố mẹ tớ muốn gặp cậu

    – Cậu vẫn chưa từ bỏ ý định mời tôi về nhà à ?

    – Chưa. Với lại bố mẹ tớ rất rất rất rất rất rất rất…

    Tôi cố tình nhấn mạnh và thêm thật nhiều chữ “rất” vào để làm tăng sự chào đón của bố mẹ tôi dành cho cậu, và hy vọng cậu sẽ đổi ý

    – Thôi được rồi. Cậu mà nói thêm một chữ “rất” nào nữa là mai tôi không đến nữa đâu

    Tôi gật đầu, mỉm cười tinh nghịch. Kế hoạch thành công rồi.

    Tối hôm đó, tôi thông báo với bố mẹ về sự hiện diện của cậu bạn mà bố mẹ hằng mong muốn gặp. Đáp lại sự hào hứng của tôi là câu hỏi khiến tôi bối rối của bố:

    – Thế mai nó đến lúc nào hả con ?

    Tôi bối rối không biết trả lời ra sao vì thực sự sáng nay vui quá mà quên không hẹn giờ. Và thôi chết, hình như tôi còn quên chưa nói cho cậu địa chỉ nhà tôi nữa. Đúng là đãng trí mà. Tôi gọi điện thoại mấy cuộc nhưng cậu ấy lại không nghe máy. Huhu làm sao bây giờ

    Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi mùi bánh đa trộn thơm lừng từ đâu đó tỏa ra. Tôi lăn lộn trên giường rồi rên lên khe khẽ. Từ từ mở mắt, tôi bỗng giật mình khi thấy Luke đang ngồi nhìn tôi chằm chằm. Tôi hét toáng lên:

    – Aaaaaa ! Cậu làm gì ở đây vậy ?

    – Không phải là cậu mời tôi đến nhà sao ?

    – Tớ biết. Nhưng làm sao cậu vào được nhà tớ. Bố mẹ tớ có biết không ? – tôi hoang mang

    – Dĩ nhiên là họ biết rồi. Chứ cậu nghĩ tôi là siêu nhân à mà bay được vào đây qua cửa sổ ? Hay cậu nghĩ tôi có thể đi xuyên tường thế ? – Luke cười châm chọc

    – Mấy giờ rồi ? – tôi dụi mắt hỏi Luke

    – 9h rồi. Cậu biết tôi ngồi đây bao lâu rồi không hả ? Đúng một tiếng rồi đấy. Lúc tôi đến nhà cậu thì bố mẹ cậu bảo cậu vẫn đang ngủ, nên bảo tôi lên phòng để gọi cậu

    – Thế sao cậu không gọi tớ ?

    – Là vì cậu ngủ ngon quá nên tôi không nỡ lòng gọi dậy

    Tôi ngồi thừ ra trên giường vì vẫn chưa quen với việc người mình thích đột nhiên xuất hiện trong phòng của mình. Luke đưa tôi một túi nilong đựng hộp xốp rồi bảo:

    – Này, ăn đi. Tôi mua cho cậu đấy ?

    – Cái gì vậy ?

    Luke không nói mà quan sát tôi tự tìm câu trả lời

    – Wow! Bánh đa trộn à ? Cậu mua cho tớ thật á ? – tôi hớn hở

    Luke gật đầu. Tôi cười thích thú rồi chạy vào nhà vệ sinh, đánh răng, rửa mặt xong rồi ra thưởng thức hộp bánh đa

    – Ngon không ? – Luke hỏi

    – Ngon – tôi cười tít mắt, miệng vẫn không ngừng đớp

    – Ngon thì ăn nhanh lên còn đi

    – Đi đâu cơ ? – tôi ngẩn người

    – Đi chơi chứ còn đi đâu. Chả phải là tôi đã bảo hôm nay sẽ đi rong ruổi khắp Hà Nội để vẽ sao ?

    Tôi như hiểu ra, bèn tống vội chỗ bánh đa còn lại vào dạ dày, rồi nhanh chóng thay quần áo. Vì có Luke ở đây nên tôi không dám lộ liễu mà đem đồ vào nhà vệ sinh thay. Luke chỉ lắc đầu.

    Tôi bước ra trong một chiếc áo phông hoodie dài tay màu neon cùng chiếc quần ngố giả bò. Cất những thứ cần thiết vào chiếc balo rút, tôi hớn hở nói:

    – Đi thôi, xong rồi

    Xuống dưới gác, tôi chưa kịp thông báo kế hoạch hôm nay thì bố mẹ tôi đã nói:

    – Làm gì mà lâu thế. Luke nó ngồi đợi con cả tiếng rồi đấy. Bạn đã cất công đến đây để chở đi rồi thì phải nhanh lên chứ

    – Con biết rồi mà. Thôi con đi nha

    Ngồi sau Luke trên chiếc xe đạp quen thuộc, tôi hỏi:

    – Sao bố mẹ tớ biết cậu rủ tớ đi ?

    – Thì lúc mới đến tôi có nói mà

    – Cậu đang đi đâu đấy ?

    – Đi ra bến xe buýt ?

    – Ơ tại sao lại đi xe buýt ? – tôi hỏi

    – Thế cậu có muốn đạp cái xe này đi khắp Hà Nội không ?

    Tôi ngẫm nghĩ rồi ồ lên một tiếng. Ngày hôm nay sẽ thú vị lắm đây
     
  5. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 5: Hà Nội của chúng tôi
    Điểm đến đầu tiên của chúng tôi hôm nay là hồ Gươm. Chắc chắn rồi. Người con Hà Nội nào cũng sẽ yêu quý nơi này nhất. Và không một khung cảnh nào ở Hà Nội, lại đẹp bằng khung cảnh mặt trời của ngày mới dần ló rạng trên tháp đồng hồ của bưu điện Hà Nội, lấp ló sau những hàng cây cổ thụ

    Bờ hồ lúc nào cũng là nơi tấp nập nhất, vậy nên chúng tôi phải khó khăn lắm mới kiếm được cho mình một chiếc ghế đá. Luke bắt đầu lấy bút, tẩy và bảng vẽ ra. Từ phía chúng tôi ngồi, có thể nhìn được cả tháp Rùa, cầu Thê Húc và đền Ngọc Sơn. Luke chọn đó là bối cảnh chính cho bức tranh của mình. Cậu cặm cụi vẽ, trong khi tôi mải mê chụp ảnh, quay phim.

    Lúc sau, có một vài người đứng lại xem cậu vẽ. Họ khen cậu vẽ rất đẹp. Điều đó làm tôi tự hào đôi chút vì tôi là bạn của Luke, nên mặc nhiên cũng sẽ được hưởng chút vinh quang. Tôi gọi đó là “nổi tiếng lây”. Trong số những người đứng lại xem, có một ông già dắt theo hai em cún Poodle. Tôi thích cún. Nên khi thấy hai em ý, tôi không ngại ngần mà lại gần để chơi cùng các em ý. Ông già chỉ cười rồi để cho tôi tự nhiên. Không hiểu sao mỗi lần tôi ngổi xổm xuống để chơi với mấy em cún, là chúng nó lại cứ thích trèo lên đầu gối tôi. Hai em này cũng không ngoại lệ. Chúng nó cứ thích leo lên người tôi. Dĩ nhiên là tôi cũng không nề hà gì nhưng ông già lại có vẻ thấy áy náy. Tôi cười với hàm ý: “Không sao đâu ạ”

    Một lúc sau, Luke gọi tôi:

    – Ê, đi chỗ khác thôi

    – Đi ra phố cổ đi – tôi gợi ý

    Và chúng tôi thong dong dạo bước. Tôi tung tăng nhảy chân sáo phía trước, còn Luke lặng lẽ bước theo sau. Thỉnh thoảng tôi lại líu lo với cậu đôi ba câu

    Ra đến Hàng Ngang, Hàng Đào, tôi bắt đầu thấy đói. Tôi hỏi Luke:

    – Cậu đói chưa ? Tớ bắt đầu đói rồi

    – Vừa mới ăn sáng xong mà

    – Chắc tại vừa nãy nhảy nhót nhiều nên đói nhanh. Ăn bánh rán không ?

    – Tùy cậu. Thích thì mua

    Luke trả lời tôi trong khi vẫn chăm chú vào bản vẽ. Chả là cậu đang vẽ một ngôi nhà cổ bán những món đồ lưu niệm. Một ngôi nhà điển hình cho nét kiến trúc của thời bao cấp

    Mua xong, tôi chạy lại, chìa túi bánh ra trước mặt Luke rồi bảo:

    – Ăn đi này. Ngon lắm đấy

    – Từ từ, để vẽ nốt đã

    – Vậy há mồm ra để tớ đút cho. A a..Há mồm ra nào. Bánh rán mật ngon lắm á

    Tôi vừa nói vừa đưa chiếc bánh lại gần miệng cậu. Lúc đầu Luke còn né né đầu, nhưng ngay sau đó liền há miệng cắn một miếng. Tôi hỏi:

    – Thế nào ? Ngon không ?

    – Ngon. Mà sao cậu mua nhiều thế – Luke liếc nhìn túi bánh rồi nhận xét

    – Làm gì mà nhiều, có 10 cái chứ mấy. 5 cái đường cho tớ. 5 cái mật cho cậu

    – Đi tiếp thôi. Tôi vẽ xong rồi

    – Đi đâu tiếp bây giờ ? – tôi vừa nói vừa cắn miếng bánh

    – Ra bờ sông Hồng đi. Tôi muốn vẽ cầu Long Biên

    Từ chỗ bọn tôi đang đứng ra cầu Long Biên không xa lắm nên cả hai lại cuốc bộ. Luke mặc dù khen bánh ngon nhưng chỉ ăn có hai cái. Còn lại tôi xử lí nốt.

    Ra đến bãi ngoài đê, tôi thích thú hét lên thật to. Tiếng hét vang vọng khắp dòng sông, làm xao động cả không gian và dòng nước. Mang tiếng là đi theo Luke để vẽ, nhưng tôi lại chẳng vẽ vời tí gì, chỉ chạy nhảy suốt. Có mấy con chuồn chuồn bay qua là tôi bỏ mặc Luke lại một mình, mải miết đuổi theo.

    Sau đó chúng tôi còn đi một vài nơi nữa.

    Đến 5h chiều, chúng tôi lên xe buýt trở về nhà. Sau một ngày rong ruổi khắp chốn, người tôi bắt đầu mềm nhũn ra. Hoàn toàn kiệt sức rồi. Sao lúc chơi không thấy mệt mà cứ ngồi yên một chỗ trên xe buýt là lại thấy mệt nhỉ ? Chắc tại tôi ham vui quá rồi. Tôi cứ gật gà gật gù mấy lần. Mí mắt tôi cứ thế xụp xuống. Rồi tất cả chỉ còn lại một màu đen…

    Tôi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên chiếc giường êm ái thân yêu. Quay sang nhìn đồng hồ. Đã 7h30. Tôi vội vàng chạy xuống gác thì thấy bố mẹ đang ngồi ăn tối

    – Dậy rồi đấy à ? – mẹ tôi hỏi

    – Vâng. Con về lúc nào thế ạ ?

    – Nửa tiếng trước. Con ngủ say quá nên Luke phải cõng con lên phòng đấy

    – Thế cậu ấy đâu rồi ạ ?

    – Nó về nhà rồi chứ còn ở đâu nữa. Thôi ngồi xuống đây ăn cơm đi

    Buổi tối

    Tôi nằm trên giường nhắn tin cho Luke

    “Cảm ơn nhé”

    “Vì chuyện gì ?”

    “Vì đang cõng tớ về tận nhà”

    “Là việc nên làm thôi mà”

    “Mai tớ sẽ khao cậu trà sữa. Coi như quà cảm ơn. OK ?”

    “Tôi không thích trà sữa”

    “Vậy cậu thích gì ?”

    “Không nói cho cậu biết được”

    “Đi. Cậu biết tính tớ rồi mà. Tớ chỉ dừng lại khi biết được câu trả lời thôi”

    “Cậu giống hoàng tử bé quá rồi đấy”

    “Đương nhiên. Bây giờ mới nhận ra à ^^”

    “Thôi nhé. Tôi đang hoàn thành nốt mấy bản vẽ hôm nay. Mai sẽ mang cho cậu xem”

    Chưa bao giờ tôi mong đến ngày mai như hôm nay. Có lẽ từ khi quen Luke, mỗi ngày đối với tôi đều là một ngày thú vị

    Sáng hôm sau, khi vừa tắt chuông báo thức, và vừa từ từ mở mắt để đón chào ngày mới, tôi lại được một phen hú hồn. Luke lại đang ở trong phòng, nhìn tôi chằm chăm. Tôi ngơ ngác hỏi:

    – Cậu làm gì ở đây ?

    – Tôi đến đưa cậu đi học

    – Hôm nay trời có bão à ? Mọi ngày tớ toàn qua nhà cậu mà

    – Thì thay đổi chút có sao đâu. Với lại yên tâm đi. Trời hôm nay đẹp lắm, không bão đâu mà lo

    – Bố mẹ tôi có biết cậu ở đây không ?

    – Tất nhiên là không rồi

    – Hả ? Cái gì ? Làm thế nào mà cậu….?

    – Haha. Cậu dễ lừa thật đấy. Nói thế mà cũng tin. Đã bảo tôi không phải siêu nhân mà. Tôi cũng không thể đi xuyên tường luôn. Thôi thay quần áo đi, tôi chở đi mua đồ ăn sáng

    Tôi hí hửng thay quần áo đồng phục

    Ngồi sau Luke, tôi lại liến thoắng:

    – Cậu biết bữa sáng tớ thích ăn gì nhất không ? Tớ thích ăn một cốc kem dâu thật to, to ơi là to luôn ý, cùng với mấy chiếc bánh quế. À quên, tớ cũng thích ăn fondue nữa. Cậu ăn fondue bao giờ chưa ? Tớ chưa ăn bao giờ cả. Hôm nào rảnh thì mua đồ về làm nhé. Tớ thấy cũng đơn giản lắm. Người ta làm fondue có bánh mỳ với phô mai. Nhưng thôi mình làm fondue có dâu với socola nhé. Chu choa, mới nghe đã thấy thèm quá rồi. Ế, mà cậu đưa tớ đi ăn gì đấy ?

    – Cứ chờ đi rồi biết

    Một lúc sau, Luke dừng lại trước một tiệm bánh mỳ Hội An. Ôi cha mẹ ơi, tôi thề là tôi thèm bánh mỳ Hội An lắm ý. Có lần được con bạn cho ăn một miếng mà cứ nhớ mãi.

    Đi bên cạnh, nhìn tôi xử lí chiếc bánh mỳ ngon lành, Luke cười rồi hỏi:

    – Thế nào, ngon không ?

    Tôi gật đầu vì mồm còn đang bận nhai nên không trả lời được

    – Thế có ngon hơn cái cốc kem dâu to đùng của cậu không

    Tôi lại gật đầu. Hihi. Đồ ăn sáng mà người mình thích mua cho dĩ nhiên là phải ngon rồi. Tôi nghĩ trong đầu rồi tự cười một mình thôi chứ chẳng dám nói điều đó với Luke đâu

    – Mấy bức tranh hôm qua, cậu vẽ xong chưa ? – tôi hỏi

    – Xong rồi. Tí đến lớp tôi cho xem

    Chúng tôi cứ bước đi như thế trên con phố trải đầy lá xà cừ. Tôi vẫn luôn ao ước được bước đi trên một con đường như thế này. Đôi chân nghịch ngợm của tôi cứ đá tung đám lá lên, nhìn thật thích. Một cơn gió thổi qua, kèm theo đó là một cơn mưa lá vàng. Ôi ! Một cơn mưa lá vàng. Đó luôn là niềm yêu thích của tôi. Được tắm mình trong bể lá vàng đang trút xuống như mưa. Tôi cứ vừa chạy vừa la hét, mặc cho mọi người có nhìn tôi là một đứa dở hơi. Tôi yêu buổi sáng của tôi biết bao.

    Dạo gần đây tôi bám theo Luke hơi nhiều, hay nói chính xác hơn là chúng tôi thường xuyên bám riết lấy nhau. Điều này dĩ nhiên đối với cả lớp là bình thường, và đối với nhóm bạn tôi thì còn bình thường hơn, vì cả lũ đều biết tôi thích Luke rồi. Thằng Phú – là là trai thẳng nhưng vẫn luôn đối tốt với tôi – có lần hỏi tôi như thế này:

    – Luke có biết em thích nó không ? – Phú thường có thói quen gọi em xưng anh với tôi

    – Chắc không. Tại bọn em vẫn đi chơi với nhau bình thường mà

    – Anh nghĩ có khi nó cũng thích em ý. Nhưng mà ngại chưa nói ra thôi. Thành thực mà nói, em bám nó nhiều như vậy, nó không nghi ngờ mới là lạ.

    – Vậy ý anh là em nên hạn chế đi theo nó á ?

    – Không phải vậy. Ý anh là, em cứ mạnh dạn thử tỏ tình với nó xem. Biết đâu nó lại đồng ý.

    – Nhưng còn mọi người thì sao. Dạo gần đây bọn em hay đi với nhau quá, nên bỏ bom mọi người hơi nhiều.

    – Hì hì có sao đâu. Mọi người vẫn luôn giúp đỡ em mà

    Từ ngày quen Luke đến giờ, quả thực, tôi chưa một lần nghe cậu nhắc đến hai từ “bạn gái”. Là do cậu chưa có ? Hay là do cậu không thích có ? Hay là do cậu giấu kĩ quá nên tôi không biết ? Hay là…?

    Một hôm, tôi đánh bạo hỏi Luke:

    – Cậu có bạn gái chưa ?

    Luke , vẫn đăm chiêu vào bức vẽ bên cửa sổ, trả lời tôi bằng cách hỏi lại câu y hệt:

    – Thế cậu có bạn gái chưa ?

    – Tớ chưa

    Tôi trả lời rồi ngồi chờ đợi câu trả lời từ phía Luke

    – Tôi cũng chưa….

    Tôi chưa kịp hỏi “tại sao?” thì cậu đã nói tiếp

    – ….Tôi thích người ấy. Nhưng không biết người ấy có thích lại mình hay không ?

    – Thế cậu đã thử hỏi chưa ?

    – Chưa. Tôi không dám

    – Người cậu thích ý, có đẹp không ?

    – À, tất nhiên là có rồi. Trong mắt tôi, người ấy lúc nào cũng đẹp nhất. Đẹp cả thể xác lẫn tâm hồn. Tôi đã cảm nhận được sự đồng điệu trong chúng tôi từ ngay lần đầu gặp mặt. Thế rồi, có cảm tình từ lúc nào không hay

    Giọng của Luke cứ đều đều như một đoạn băng ghi âm, nghe ám ảnh vô cùng. Tôi – với bản tính của đứa tò mò bậc nhất vũ trụ – lại hỏi tiếp:

    – Thế lần đầu tiên hai cậu gặp nhau là khi nào ?

    – 12/1/2016

    – Ế ! Hình như hôm đó là cậu mới chuyển vào lớp đúng không ?

    – Ừ

    – Vậy tức là người đó ở trong lớp mình ?

    – Ừ

    Mắt tôi như sáng bừng lên. Đang định hỏi tiếp thì Luke đã cướp lời:

    – Tôi đang thắc mắc, là tại sao cậu lại nhớ rõ ngày tôi chuyển vào lớp như vậy ?

    Tôi hoàn toàn không đề phòng đến tình huống này. Tôi không thể nói vì đó là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời tôi được. Vì nếu nói ra sẽ dẫn đến một loạt những câu hỏi khác, mà câu hỏi tôi sợ nhất là: “Tại sao nó lại quan trọng?”. Nếu tôi trả lời câu đấy thì sẽ không còn mặt mũi nào để mà gặp Luke nữa mất

    – Ờ thì…tại…hôm đó…tớ.. – tôi loay hoay tìm lí do

    – Hôm đó làm sao ? – Luke gặng hỏi

    – A, đúng rồi. Tại tớ có thói quen viết nhật ký, nên nhớ rất rõ

    Luke nghe vậy thì không hỏi gì thêm nữa. Tôi mừng rỡ vì bí mật không bị phát hiện. Vả lại, phải công nhận, trong những lúc như vừa rồi, đầu óc tôi khá là nhạy bén đó chứ.

    Chỉ có điều, câu trả lời đó đã hé lộ tất cả

    ———————-
     
  6. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 6: Nhật ký
    “Tỉnh lại đi, Momo. Tỉnh lại đi. Tôi van xin cậu, hãy tỉnh lại đi. Đừng bỏ rơi tôi. Momo tôi xin cậu đấy”

    Tiếng Luke gào thét bên tai tôi. Không biết tôi đã làm gì mà để cậu ta phải kêu gào thảm thiết như thế. Thôi đúng rồi, chắc chắn là do cậu ta nghĩ tôi đã chết. Nhưng tôi chưa chết. Chưa chết mà. Chỉ là do mắt tôi nặng quá, không mở ra được thôi. Luke. Tôi chưa chết. Tôi chưa chết mà

    – Này. Dậy đi. Biết mấy giờ rồi không hả ? – tai tôi bắt đầu tiếp nhận âm thanh

    – Cậu là ai vậy ? Tôi đã chết rồi sao ?

    – Cậu chưa chết. Nhưng sẽ sớm thôi. Nếu như cậu không dậy ngay cho tôi

    Tôi hé mắt ra. Là Luke. Cậu đang ngồi cạnh tôi, hai bàn tay áp sát má tôi. Hai mắt cậu nhìn tôi chằm chằm. Tôi mơ màng nhìn cậu, nói:

    – Tớ vừa mơ thấy cậu

    Luke đăm chiêu nhìn tôi với ý chờ đợi tôi kể tiếp

    – Tớ không nhớ giấc mơ bắt đầu ra sao, nhưng tớ nhớ là cậu gọi tên tớ rất to, gần như là gào lên ý. Tớ đoán là tớ chết rôi nên cậu mới phản ứng như vậy

    – Đó có thể coi là ác mộng – Luke nói

    – Đúng rồi. Ác mộng. Nhất định là cơn ác mộng tồi tệ nhất – tôi nói theo

    – Lần sau, nếu nằm mơ thấy ác mộng, hãy gọi tên tôi. Nhất định tôi sẽ tới, ngay cả trong giấc mơ của cậu. Rõ không ?

    Tôi gật đầu khe khẽ, rồi nhanh chóng thay đồ đi học

    Trên đường đi, tôi cứ suy nghĩ mãi về giấc mơ đó. Quả thực tôi đã rất sợ. Sợ rằng một ngày, tôi cũng sẽ phải rời xa Luke, rời xa người tôi yêu mà chưa kịp nói điều sâu kín nhất. Tôi thường không tin vào những thứ gọi là điềm báo, nhưng nếu là thật, thì tôi sẽ càng trân trọng từng phút giây ở bên cạnh cậu ấy.

    Trên đường đi tôi vẫn cứ huyên thuyên đủ mọi thứ truyện. Gần đến trường, đột nhiên Luke nói với tôi:

    – Giấc mơ đó, kinh khủng lắm phải không ?

    – Hả ??? – tôi ngạc nhiên

    – Tôi thấy cậu ra mồ hôi rất nhiều, nên đoán chắc là giấc mơ đáng sợ lắm.

    – Chắc là vậy. Tại tớ cũng không nhớ nữa

    – À mà này. Tôi có chuyện muốn hỏi cậu

    – Sao ? Hỏi đi. Tớ đang nghe đây

    – Những điều cậu viết trong nhật ký, là thật chứ ?

    – Cậu…cậu..- tôi ấp úng

    – Xin lỗi vì đã tự ý đọc nhật ký của cậu, nhưng thực sự tôi muốn biết tình cảm của cậu dành cho tôi là như thế nào

    – Sao cậu lại đọc nhật ký của tớ ? – tôi cau mày, tỏ vẻ không hài lòng

    Bất chợt. Luke dừng xe, quay lại nhìn tôi, ánh nhìn đầy ấm áp, khiến tôi không thể khó chịu với cậu thêm được nữa.

    – Tại vì tôi thích cậu

    Chúng tôi cứ nhìn nhau như thế, không bận tâm đến mọi thứ xung quanh. Cả hai im lặng một lúc, hơi quá lâu so với tôi, nhưng Luke đã lên tiếng để cắt đứt sự im lặng đó:

    – Sao vậy ? Không phải cậu cũng thích tôi sao ? Thế mà khi tôi ngỏ lời cậu lại không có phản ứng gì là sao ?

    – Không phải, chỉ là… – tôi ấp úng đầy ngại ngùng – tớ nghĩ mình không xứng đáng….với tình cảm của cậu

    – Có gì mà không xứng đáng cơ chứ ?

    Tôi không trả lời, nhảy xuống xe rồi đi vào trường. Luke vội đuổi theo, gặng hỏi:

    – Tại sao cậu lại nói như vậy ?

    – Tại vì tớ là một đứa không biết tự chăm lo cho bản thân. Có tình cảm với ai sẽ chỉ khiến người đó thêm lo lắng mà thôi. Với lại, tớ sợ khi ấy, bọn mình sẽ không còn thân nhau như trước nữa

    Tôi bước đi, cố lảng tránh ánh mắt của cậu. Luke dắt xe bên cạnh, dường như muốn nói điều gì, nhưng lại bị sự ngập ngừng chắn ngang cổ họng, nên cứ quay sang phía tôi, rồi lại nhìn đi chỗ khác

    Cuối cùng, Luke cũng lên tiếng, giọng đầy quả quyết:

    – Tôi biết cậu như vậy, nên mới nguyện ở bên cạnh để chăm sóc cậu. Tôi cũng không muốn cậu phải thay đổi điều gì để xứng với tình cảm của tôi cả, vì tôi thích cậu như thế này. Cậu thực sự rất khác với mọi người, và đó là lý do tại sao tôi thích cậu. Tôi cho cậu đến hết ngày hôm nay phải thú nhận tình cảm với tôi. Nếu cậu không tự thú, thì tôi sẽ khiến cậu phải tự nói ra.

    Nói rồi cậu tiến về phía nhà để xe

    Sự quyết đoán có chút độc chiếm trong lời nói của cậu khiến tôi ngẩn ngơ. Khóe môi khẽ nhấc lên đôi chút, rồi tôi chạy vụt lên lớp. Vừa bước chân vào phòng học, tôi đã hô to với mấy đứa trong nhóm bạn:

    – Mọi người. Báo động đỏ. Họp khẩn cấp

    – Sao vậy ? Sao vậy ? – con Linh nhớn nhác

    – Có biến gì hả ? Kể nhanh đi – thằng Phú cũng tò mò

    – Sáng nay, lúc đèo tao đi học, Luke tỏ tình với tao – tôi kể

    – Thật hả ???

    – Thế nó nói sao ?

    – Mới sáng ra đã ném nguyên một nắm đường thế này thì ai chịu nổi ???

    – Mấy người cứ bình tĩnh. Quan trọng là Luke nó ra hạn là đến hết ngày hôm nay tao phải thú nhận tình cảm của mình, không thì nó sẽ tìm cách bắt tao phải nói ra. Huhuhu

    – Thế làm sao mà nó biết được mày có thích nó hay không ?

    – Bộ nó là dị nhân có khả năng đọc suy nghĩ như Charles Xavier à ???

    – Luke thú nhận với tao là có đọc nhật ký của tao. Làm sao bây giờ chúng mày ơi ???

    – Còn thế nào nữa. Mày cũng có tình cảm với nó thì đồng ý luôn đi chứ còn gì nữa

    – Nhưng mà tao sợ…

    – Nhưng nhị cái gì ? Có gì mà phải sợ ? Người như thằng Luke không phải dễ kiếm đâu. Đồng ý ngay đi không bọn tao hốt nó đấy. Hehe

    – Hốt gì ? Hốt ai ?

    Luke bất ngờ lên tiếng ở phía sau khiến cả lũ giật mình, nháo nhác như gặp phải ma. Mấy đứa tôi lắp bắp:

    – Ơ….ơ..không có gì đâu. Đang nói chuyện phiếm thôi. Mày…đứng đây bao lâu rồi ??

    – Đứng đây cũng đủ lâu rồi. Nhưng tao không để ý gì đâu. Tao đã biết trước kết quả rồi. Thế nhé – cậu cười đắc chí trong lòng

    Nói rồi Luke đi về chỗ, mặc cho bọn tôi tiếp tục xì xầm to nhỏ về vấn đề mà ai cũng biết trước kết quả này.

    Ngồi trong giờ học, tôi cứ có cảm giác bị ai đó chăm chú quan sát. Quay xuống dưới, thì quả nhiên Luke đang nhìn tôi không chớp mắt. Nói thật thì tôi cũng hơi hãi. Có lẽ Luke đang khủng bố tinh thần thôi, nhằm dụ tôi vào bẫy. Hoặc cũng có thể là do tôi xem phim nhiều quá nên bị ảo tưởng vậy thôi. Chứ nếu Luke thích tôi thì việc cậu mải mê ngắm tôi cũng chẳng có gì sai

    Giờ nghỉ tôi xuống chỗ cậu đang cặm cụi vẽ, nói:

    – Cậu đừng nhìn tớ mãi như vậy có được không ?

    – Cậu không thích à ?

    – Ừ – tôi lí nhí, sợ làm Luke buồn

    – Vậy thôi. Tôi không làm phiền cậu nữa

    Tôi thở phào. Hóa ra cũng không khó như tôi nghĩ.

    Như một thói quen, tôi lại đứng ngắm bức tranh mà Luke đang vẽ. Thật lạ là lần này cậu không vẽ cảnh, mà lại vẽ người. Người đó có đôi mắt đặc biệt đẹp. Hay là do tài năng hội họa thiên bẩm của Luke đã khiến đôi mắt đó trở nên tuyệt đẹp như vậy ?

    Luke ngước lên nhìn tôi, khóe môi khẽ giật giật, rồi lại cúi xuống vừa vẽ vừa hỏi tôi:

    – Cậu có nhận ra đây là ai không ?

    – Người đặc biệt nào à ?

    – Không phải. Đây là một người hết sức bình thường. Nhưng nếu là với tôi, thì đúng, đó là một người hết sức đặc biệt

    – Picasso hồi trẻ à ? Hay là Van Gogh ?

    – Mày vẫn chưa hiểu thế nào là bình thường với mọi người nhưng đặc biệt với nó à ? – con Linh đi ngang qua, nói chen vào – Nó đang vẽ mày đấy

    Tôi nhìn nó đi qua với ánh mắt ngạc nhiên. Rồi cũng với ánh mắt đó tôi nhìn quay sang nhìn Luke, nhẹ nhàng hỏi:

    – Cậu vẽ tớ thật à ?

    – Sao cậu không tự tìm hiểu đi ? – Luke nói rồi đưa cho tôi một tập file

    Ra ngoài hành lang, mở ra, trong đó có những bức tranh giống hệt người mà Luke đang vẽ. Và tôi bắt đầu nhận ra những cảnh quen thuộc với mình, như cái hôm mà tôi gặp Luke trong công viên và tôi đã vẽ một con chó xấu hoắc. Hay cái lần tôi ngồi chơi cùng con Bo trước cửa sổ trong một buổi chiều đầy gió. Cả lúc tôi dạo chơi ven sông Hồng vào cái ngày tôi theo cậu rong ruổi khắp Hà Nội nữa…Tất cả những khoảnh khắc bên tôi đều được cậu lưu giữ qua những nét chì một cách cẩn thận.

    Trong lòng tôi bồi hồi một cảm xúc khó tả. Lâng lâng ư ? Hay xúc động ? Vô vàn những mảnh cảm xúc đó ghép lại, tạo nên một tâm trạng không thể diễn tả nổi trong tôi.

    Hà Nội một ngày đầu hạ, với mây, với gió, với nắng. Những tia nắng cứ len lỏi, chiếu vào những ô cửa kính đầy màu sắc, và lấp lánh…lấp lánh. Hình như tâm hồn tôi cũng vậy. Với những mảnh ghép cảm xúc như một tấm gương, tình cảm trong veo như tia nắng ban mai của Luke đã khiến lòng tôi lấp lánh.

    Tôi cười một mình vì những thứ hoa mỹ mà mình nghĩ ra.

    Trưa. Tôi quyết định sẽ đi bộ về. Vì tôi nghĩ có lẽ lúc này tôi nên giữ khoảng cách với Luke. Nhờ cậu đèo về lúc này có thể đem đến sự ngượng ngùng khó xử cho cả hai. Đoạn đường về nhà cũng hơi xa so với việc đi bộ, nhưng tôi đã quyết định rồi. Chỉ có điều, tôi không ngờ quyết định đó của tôi lại làm cho một người phải khốn đốn.

    Đi được một phần ba đoạn đường, tôi bắt đầu thấy nóng. Và đôi bàn chân của tôi bắt đầu bị bóp nghẹt trong đôi giày chật chội. Nhưng tôi vẫn cứ bước đi, cố nghĩ về những điều vui vẻ.

    Bất chợt Luke từ đâu phóng xe lên chắn đầu tôi. Tôi hơi hốt hoảng, định mắng cho cậu một trận, nhưng nhìn thấy ánh mắt chứa đựng sự trách cứ của cậu, tôi lại im re. Luke hỏi tôi, giọng có hơi tực giận:

    – Sao cậu không đợi tôi mà lại về trước hả ?

    Tôi không thể nói là vì tôi muốn giữ khoảng cách với cậu nên mới đi về trước được. Nên tôi im lặng vì chưa nghĩ ra câu trả lời hợp lý hơn. Thấy tôi như vậy chắc Luke cũng thấy chạnh lòng, nên cậu bảo:

    – Lên xe đi tôi đèo về

    Lần này thì tôi không dám không nghe lời nữa. Ngồi phía sau, nghe Luke kể tội mà tôi cũng thấy hối hận

    – Cậu có biết là tôi lo cho cậu lắm không ? Tự dưng biến mất chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Có về trước thì cũng phải báo cho tôi một tiếng chứ. Báo hại tôi phải đạp xe đi tìm cậu. Mệt lắm biết không ? Xong nhỡ cậu bị làm sao thì tôi biết ăn nói thế nào với bố mẹ cậu ? Còn bố mẹ tôi nữa. Họ cũng quý cậu như con đẻ ý. Có khi còn quý hơn tôi nữa ý chứ…

    Tôi ngồi mà cứ nghe tiếng Luke nhỏ dần bên tai. Cảm giác tội lỗi càng ăn sâu vào tâm trí tôi hơn khi nhìn chiếc áo đồng phục đẫm mồ hôi của cậu. Rõ ràng là cậu đã đạp xe đi khắp nơi để tìm tôi. Và cậu còn làm rất nhiều điều khác vì tôi nữa. Ngần nấy lí do chưa đủ để chứng minh tình cảm của cậu với tôi hay sao ? Vậy cớ sao tôi còn chưa thú nhận với cậu rằng mình cũng có tình cảm ấy ? Là do tôi quá vô tình ? Hay do tôi quá hèn để nói điều đấy ra ?

    Hèn. Đúng rồi. Là hèn. Tôi quá hèn nên không dám nói cho cậu biết suy nghĩ của mình, không cho cậu biết tình cảm của mình. Rõ ràng kẻ hèn như tôi thì không xứng đáng có được tình yêu của cậu. Tôi đã sai rồi, Tôi quá sai khi nghĩ rằng mình có thể yêu cậu. Tôi xin lỗi Luke, nhưng cậu đặt niềm tin vào nhầm người rồi
     
  7. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 7: Mưa và nắng
    by Sơn Tùng
    Chap 7: Mưa và nắng

    Những ngày tiếp theo, thực sự là những ngày tồi tệ

    Tôi đã quyết định sẽ “giữ khoảng cách” với Luke, nếu không muốn nói là “cách ly hoàn toàn” với cậu. Tôi không sang nhà cậu, không nhờ cậu đèo đi học, và ở lớp cũng không tiếp xúc, trừ khi có việc bắt buộc. Mấy lần Luke cũng gặng hỏi tôi tại sao lại cư xử kì lạ như vậy, tại sao tôi lại xa lánh cậu như vậy, nhưng tôi toàn im lặng. Tôi biết việc này thực sự khó cho cả hai, nhưng cậu sẽ hiểu thôi.

    Vào cái ngày mà cậu tỏ tình với tôi, tôi biết là cậu có gia hạn là hết ngày hôm đấy phải thú nhận tình cảm của mình, hoặc cậu sẽ khiến tôi phải nói. Thế nhưng dường như ý định đó đã bốc hơi ra khỏi đầu Luke mất rồi. Có lẽ cậu nhìn thấy giọt nước mắt của tôi, vào buổi trưa hôm đấy, khi đưa tôi về nhà.

    Như nhận thấy có điều bất thường xảy ra giữa chúng tôi, mấy đứa bạn bắt đầu hỏi han:

    – Chúng mày giận nhau truyện gì đấy ? Trước giờ có bao giờ thấy chúng mày cãi nhau đâu ?

    – Truyện phức tạp lắm, chúng mày không hiểu được đâu – tôi đáp

    – Có chuyện gì thì kể ra. Bạn bè với nhau mà cứ giấu giếm làm cái gì ?

    – Tao không muốn nhắc lại truyện đó đâu mà

    – Ok. Không muốn nhắc lại thì thôi. Thằng Phú nó đang đi nói chuyện với Luke rồi. Tí đợi nó về thì biết

    Một lúc sau, thằng Phú về lớp. Mấy đứa kia nhìn nó với ánh mắt tràn trề hy vọng vào một câu trả lời xứng đáng. Nhưng đáp lại sự kỳ vọng đó lại chỉ là cái lắc đầu đầy ngao ngán của Phú. Vậy là Luke cũng không nói cho Phú biết. Cũng phải thôi, làm sao mà cậu ấy biết được truyện gì đang diễn ra để mà nói cơ chứ. Tôi đâu có nói cho cậu ấy biết. Tất cả việc này đều là do tôi gây nên, do tôi quyết định, Luke đâu có lỗi gì đâu. Tôi mới là kẻ có lỗi. Nhưng một lần nữa, tôi lại biến thành kẻ hèn nhát, nên không dám kể cho họ nghe mọi chuyện.

    Một năm không thể có 365 ngày nắng, vậy nên tôi cho rằng tâm trạng ủ dột lúc này của mình là hoàn toàn bình thường. Có lẽ thời gian sẽ lấy đi tất cả. Có lẽ cậu sẽ tìm được người xứng đáng hơn tôi để trao trái tim mình. Và có lẽ lúc nào đó, tôi và cậu sẽ trở thành bạn bè bình thường.

    Bốn từ “bạn bè bình thường” như một vết cứa khiến trái tim tôi rỉ máu.

    Rõ ràng cậu cũng biết những hành động của tôi đối với cậu là không bình thường. Những hành động đó phải bắt nguồn từ thứ tình cảm còn cao hơn tình bạn, đó là tình yêu. Và thật bất ngờ, đó lại là thứ tình cảm song phương mà tôi lại không hề nhận ra. Cậu biết tôi có tình cảm dành cho cậu nhưng vì ngại không dám nói ra, nên cậu mới tỏ tình trước, rồi hy vọng rằng tôi cũng sẽ đáp lại cậu bằng một câu “Đồng ý”. Thế nhưng sự hèn nhát trong tôi lại biến tôi thành một kẻ vô tình. Người ta thường nói rằng kẻ độc ác nhất trong số những kẻ độc ác, chính là kẻ đã đem đến cho người khác tia sáng của sự hy vọng, nhưng cuối cùng lại bỏ mặc họ bên bờ vực của sự thất vọng tột cùng. Ngay lúc này đây, tôi chính là kẻ độc ác nhất, trong số những kẻ độc ác. Tôi đã cho cậu hy vọng, để rồi dày xéo lên tình cảm của cậu. Kẻ độc ác như tôi, đúng là không xứng đáng được yêu thương.

    Những lúc như thế này, tôi thường ngồi miệt mài bên máy tính, bên những con chữ để quên đi cuộc sống ngoài kia của mình. Ôi giá như cuộc đời lúc nào cũng giống như một câu chuyện. Ôi giá như cuộc đời tôi lúc nào cũng có thể vui cười giống như những nhân vật trong câu chuyện của mình. Ôi giá như Luke không tỏ tình với tôi, mà cứ để tình cảm trong tôi ấp ủ như vậy, thì có lẽ giờ này chúng tôi vẫn vui vẻ cười nói với nhau như mọi khi…

    Tối

    Ăn cơm xong, tôi lại ngồi chết dí trước máy tính để viết tiếp tác phẩm còn đang dở dang. Ước mơ của tôi là mai sau trở thành một nhà tiểu thuyết gia. Thế nhưng để thành công được có lẽ cần nhiều hơn đề tài mới mẻ hơn, không chỉ thể gói gọn mãi trong đề tài tình yêu này được. Ôi giá như có Luke ở đây, cậu ý sẽ biết phải làm gì. Cậu ý sẽ nghe tôi tâm sự và đưa ra những lời khuyên chính xác, như một nhà quân sư lỗi lạc.

    Tôi thường không tin vào những sự trùng hợp lạ kỳ, hay tin vào việc nói điều ước dưới ngôi sao Hôm có thể thành sự thật. Nhưng sau ngày hôm nay có lẽ tôi sẽ phải tìm đọc sách về chiêm tinh hoặc thần giao cách cảm

    Tại sao ư ? Vì ngay khi tôi vừa mới nghĩ trong đầu về Luke thôi, thì bất chợt nhận được tin nhắn từ cậu. Dù rất muốn trả lời, nhưng rất tiếc, lần này lí trí đã chiến thắng tình cảm. Tôi đã quyết định sẽ “cách li” cậu một thời gian, cho đến khi nào bọn tôi thực sự thoải mái mỗi khi nhìn thấy nhau

    Luke nhận ra sự chuyển biến lạ trong cảm xúc của tôi, và không còn đeo bám cậu như mọi lần nữa, vậy nên tối nào Luke cũng gửi cho tôi những tin nhắn với nội dung giống hệt nhau: “Có chuyện gì cậu phải nói cho tôi biết chứ. Làm ơn đừng lạnh lùng với tôi nũa được không ?” Nhưng những gì tôi làm chỉ là im lặng

    Hôm nay cũng không ngoại lệ. Từ tối đến giờ đã là ba tin nhắn như vậy rồi. Và tôi đoán có lẽ giới hạn chịu đựng của Luke cũng chỉ đến đây thôi. Vì ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng chuông cửa dưới nhà, và tiếp sau đó nữa là tiếng mẹ tôi gọi toáng lên:

    – Nhật ơi. Có thằng Kiên nó đến tìm con này

    – Kiên nào cơ hả mẹ ? Con có quen ai tên Kiên đâu ? – tôi ngồi trên tầng hét vọng xuống

    – Ơ kìa thằng này hay nhỉ. Thằng Kiên cùng lớp chứ còn thằng nào nữa. À mẹ quên. Là Luke. Luke nó tìm con có việc gì này – mẹ tôi chỉnh lại

    Ôi trời ơi, lại một lần nữa tôi đã quên mất tên thật của cậu ấy. Nhưng có vấn đề khác cần giải quyết, đó là cậu đang ở dưới nhà tôi, tìm tôi để nói chuyện, mà chuyện gì thì tôi thừa biết. Nhưng tôi lại không hề muốn nhắc tới chuyện ấy nữa. Chỉ có điều nếu từ chối gặp thì sẽ dẫn đến một loạt câu hỏi “hóc búa” của bố mẹ tôi, vậy nên. Haizzzz việc gì nên làm thì cứ phải làm thôi.

    Tôi và Luke ra ngoài nói chuyện vì không muốn bị bố mẹ để ý. Chúng tôi cứ đứng cạnh nhau, lưng dựa vào tường, cho đến khi Luke quyết định lên tiếng trước:

    – Nếu tôi làm gì sai, cho tôi xin lỗi

    -…

    – Nhưng tôi không thể tiếp tục sống như thế này được. Tôi nhớ cậu. Tôi nhớ những lần đi chơi và nói chuyện với cậu. Cậu đừng như vậy nữa được không ? Tôi xin cậu đó

    – Luke – tôi thì thầm – Không phải lỗi của cậu. Tớ làm như vậy vì tất cả đều là do lỗi của tớ

    Luke hết sức ngạc nhiên trước lời tôi nói, nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh để nghe tôi giải thích nốt:

    – Cái hôm mà tớ đi bộ về trước, xong khiến cậu phải đạp xe khắp nơi đi tìm tớ ý, tớ đã rất hối hận. Tớ không muốn cậu yêu một người mà lúc nào cậu phải lo lắng cho người đó. Tớ không muốn cậu yêu một người mà lúc nào vất vả vì người đó. Lúc tớ nhìn thấy chiếc áo sơmi đẫm mồ hôi của cậu hôm đó, tớ đã rất hối hận. Lẽ ra tớ không nên làm như vậy. Nhưng do tớ quá hèn nhát nên mới không dám đối diện với sự thật rằng cậu thích tớ và tớ cũng thích cậu. Và một khi đã là kẻ hèn nhát thì mãi mãi sẽ là kẻ hèn nhát. Tớ thực sự không muốn cậu yêu một kẻ hèn như tớ

    Tôi giải thích, mà không hiểu sao nước mắt cứ tuôn rơi. Luke vội vã ôm tôi vào lòng. Ôi ! Sao tôi nhớ cái cảm giác này đến thế. Cái cảm giác được ở bên cậu, được cậu che chở, được cậu quan tâm, tôi cứ tưởng là sẽ không bao giờ được như vậy nữa. Nhưng tôi vẫn khóc. Khóc cho sự yếu đuối của bản thân, và khóc cho cả sự hy sinh mà Luke dành cho tôi nữa

    – Momo, nghe tôi nói này. Tôi lo lắng cho cậu là vì tôi yêu cậu. Đó là việc mà bất kì thằng con trai nào cũng làm để thể hiện tình cảm của anh ta dành cho người yêu của mình. Lo lắng ư ? Tôi không nghĩ vậy. Đó gọi là quan tâm, là dùng một cách đặc biệt để yêu thương cậu…

    – Thượng Ẩn – tôi khẽ nói

    – Đúng rồi. Câu đó tôi mượn trong Thượng Ẩn đấy. Bởi nếu cậu là Bạch Lạc Nhân, thì sẽ chỉ có mình tôi là Cố Hải của cậu mà thôi. Và tôi biết người yêu của tôi không phải là kẻ hèn hạ. Không bao giờ. Chỉ là cậu ta nhút nhát nên chưa dám thổ lộ tình cảm với tôi mà thôi. Nhưng tôi biết rằng, sâu thẳm trong trái tim cậu ta, tình cảm đó là cực kỳ đáng trân trọng. Cũng vì lẽ đó mà cậu ta hoàn toàn xứng đáng có được tình yêu của bất cứ ai trên Trái đất này, chứ không chỉ riêng gì mình tôi. Nhưng cậu ấy đã chọn tình yêu của tôi làm chân lý, và đó là điều biến tôi thành kẻ hạnh phúc nhất thế gian

    Nghe những lời bộc bạch ấy, tôi không nghĩ người bên mình lúc này là Luke. Bởi cậu có bao giờ nói những lời như thế này đâu, cứ như thể cậu mượn từ trong cuốn sách nào đó ra vậy. Hơi hoa mỹ một chút, nhưng lại rất chân thành. Lại là một con người khác trong Luke mà đến bây giờ tôi mới khám phá ra

    Đợi cho tôi nén chặt những giọt nước mắt vào tim, và chỉ còn vài tiếng nấc khe khẽ, Luke mới hỏi tôi:

    – Momo. Tôi chỉ nói với cậu điều này một lần thôi. Cậu nghe cho kĩ và trả lời tôi. Tớ yêu cậu Momo. Cậu có đồng ý làm người yêu của tớ – Nguyễn Trần Trung Kiên không ?

    Lần đầu tiên Luke xưng hô “cậu – tớ” khiến tôi hơi bất ngờ nên chỉ nín thinh, như sợ cậu nói nhầm điều gì.

    Thấy tôi vẫn im lặng, cậu lại nói thêm:

    – Cậu không cần phải trả lời tôi ngay. Có thể đợi đến ngày mai cũng được, hoặc thậm chí là cả tuần, chỉ cần cậu đừng xa lánh tôi như…

    – Tớ yêu cậu Luke

    Tôi nói rồi bất ngờ kiễng chân lên thơm má cậu. Luke bất ngờ ôm lấy má, còn tôi vì quá đỗi xấu hổ nên mặt đỏ lựng hết cả lên. Không hiểu tôi đã nghĩ gì mà lại bạo gan như vậy. Tôi thực sự không hiểu nổi mình nữa rồi

    Tâm trạng rối bời của tôi bỗng dưng được Luke trấn an bằng một nụ hôn…lên môi. Cậu cầm lấy cằm tôi rồi hôn lướt qua thật nhanh. Ôi nụ hôn đầu của tôi. Mất rồi. Nhanh quá. Tôi còn chưa kịp cảm nhận được điều gì nữa mà. Tôi từng tưởng tượng nụ hôn đầu của mình sẽ thật lãng mạn, ngọt ngào, và nhất là chân tôi sẽ hất lên giống như các cô gái trong phim những năm 90. Nhưng thực sự thì…Đời không như là mơ

    Chia tay Luke, tôi chạy nhanh lên phòng để bố mẹ không phát hiện ra bộ dạng phởn phơ của mình khi được trai hôn. Tôi tắt máy tính, không ngồi viết truyện nữa. Tâm hồn treo ngược trên cành cây thế này thì làm sao tập trung sáng tác được cơ chứ. Tôi bật nhạc rồi uốn éo trên giường đầy sung sướng. Mong tới sáng mai quá đi. Cuối cùng thì mọi thứ cũng ổn thôi mà, đúng không ?

    Nắng. Những tia nắng chiếu thẳng vào đôi mắt còn nhắm nghiền của tôi, khiến tôi theo bản năng của một con heo lười mà ụp cái gối lên mặt để khỏi bị làm phiền. Nhưng sau rồi hình như có gì đó không đúng. Tôi bắt đầu cảm thấy khó thở, tay chân, toàn thân bị đè chặt dưới áp lực. Ôi không ! Tôi bị bóng đè mất rồi. Oaoaoa ai cứu tôi đi. Không có ai thì tôi phải tự vùng vẫy cứu mình thôi.

    Đang khua chân múa tay thì bỗng dưng tôi đập phải cái gì đó cưng cứng, kèm theo là tiếng kêu “á” nghe rất quen. Ôi may quá, là người, không phải ma. Tôi kéo gối xuống để nhìn xem là ai. Hóa ra là Luke. Cậu đang nằm đè lên tôi khiến tôi hốt hoảng kêu lên:

    – Cậu làm cái gì thế này ? Xuống ngay đi tớ sắp bị cậu đè chết rồi

    Luke ngồi ra một góc giường rồi nói câu quen thuộc:

    – Tôi mà không làm vậy thì đến bao giờ cậu mới dậy hả. Nhanh lên còn đi học

    Tôi ngồi tần ngần một lúc rồi hỏi:

    – Cậu có nhận ra là sáng nào bọn mình cũng nói những câu giống nhau không ?

    – Thế cậu muốn tôi nói gì ?

    – Ờ thì…

    – Thấy chưa, cậu cũng đâu có ý tưởng gì. Hay là, cậu muốn tôi nói mấy câu sến sủa như mấy đôi yêu nhau hay nói ?

    Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì cậu đã nói tiếp:

    – Mơ đi. Mấy cái đó cũng chỉ là lời nói gió bay thôi, không chứng tỏ được gì đâu

    Thấy cậu có vẻ khá là nghiêm túc nên tôi cũng chẳng bao giờ hỏi lại nữa.

    Tình yêu của chúng tôi cứ thế trôi qua, âm thầm và lặng lẽ. Chúng tôi bên nhau mà không làm xã hội vướng bận, chỉ cần có những người bạn chân thành, và trên tất cả, là niềm tin mà chúng tôi dành cho nhau, thì mỗi phút giây đều có hơi thở của tình yêu hiện hữu

    Mấy đứa bạn tôi nói, Luke chẳng hề lãng mạn tí nào. Nhưng tôi biết kiểu lãng mạn của cậu ấy chứ. Cậu ấy lãng mạn không như những người khác, không phải lãng mạn theo kiểu đưa tình yêu lên một tầm cao mới. Mà Luke của tôi, sự lãng mạn trong cậu cũng nhẹ nhàng và bình dị như chính con người cậu vậy. Cậu bảo với tôi rằng cậu không cần nói những lời yêu thương để tôi biết tình cảm của cậu, bởi vì những gì cậu làm cho tôi đã thay cho lời muốn nói rồi

    —————–
     
  8. Huy1994

    Huy1994 Thiền Nhân Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,193
    Đã được thích:
    1,861
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ngọt ngào như anh yêu em – Chap 8: Ước mơ
    by Sơn Tùng
    Chap 8: Ước mơ

    Cuối cùng thì kỳ nghỉ hè cũng đến

    Nghỉ hè là những sáng được ngủ nướng trên giường quá ư là thoải mái, là những chiều oi ả, lười biếng nằm trước cửa sổ, với cốc nước chanh mát lạnh bên cạnh, đọc một cuốn truyện tranh yêu thích. Nghỉ hè là những chuyến đi chơi xa cùng với những người thân yêu của bạn. Và nghỉ hè cũng là lúc bạn đưa hoài bão của mình lên cao hơn những tầng mây, khi không phải bận bịu với những kế hoạch học tập như trong năm học.

    Từ hồi mới quen nhau, Luke đã hỏi tôi rằng ước mơ mai sau của tôi là gì. Nói thật thì tôi có nhiều ước mơ lắm. Tôi kể cậu nghe là hồi còn bé, vì hay xem phim siêu nhân nên tôi ước mơ được làm anh hùng giải cứu vũ trụ, trên chiếc phi thuyền vượt thời gian. Lớn lên tí nữa là khi tôi học lớp 5, với niềm đam mê mãnh liệt với mấy thứ màu xanh, có hoa có quả, tôi từng ước mình sẽ trở thành một kĩ sư nông nghiệp, chăn nuôi và trồng trọt, sống một cuộc sống thanh bình chốn làng quê. Tôi còn từng muốn trở thành một phục vụ bàn trong quán ăn, một người mở shop bán quần áo, một ca sỹ, một người hoạt động nghệ thuật, một đầu bếp….Túm lại là tôi có nhiều ước mơ lắm. Bây giờ mỗi lần nghĩ lại tôi đều thấy mình thật là trẻ con. Còn hiện tại, tôi đang nuôi dưỡng ước mơ trở thành một nhà văn, một nhà báo, bởi tôi rất thích đọc lại những thứ mà mình viết ra, rồi tự cười với chính mình. Nhưng tôi vẫn còn đang băn khoăn giữa việc đó và việc trở thành một nhà hoạt động nhân quyền, một người luôn luôn đấu tranh cho những người như tôi. Để làm được như vậy có lẽ tôi cần học thật tốt tiếng Anh. Tôi biết tiếng Anh, nhưng như vậy là chưa đủ. Có lẽ tôi sẽ truyền tải thông điệp của mình thông qua những con chữ vậy.

    Đó là về phía tôi. Còn về Luke, tôi chưa một lần có cơ hội hỏi ước mơ mai sau của cậu là gì. Cho đến ngày hôm qua.

    Lại một ngày bình thường như bao ngày khác, Luke vẫn cặm cụi vẽ bên cửa sổ, tôi ngồi chơi với con Bo. Sực nhớ ra điều mình cần giải đáp bấy lâu nay, tôi bèn hỏi:

    – Luke, ước mơ của cậu là gì ?

    – Ước mơ của tôi á ? Ờm…Tôi muốn trở thành một họa sỹ…Cậu thấy đấy, tôi rất thích vẽ. Tôi muốn được theo học một trường nghệ thuật nào đó ở bên châu Âu chẳng hạn. Sau đó tôi sẽ có được những cuộc triển lãm cho riêng mình.

    – Thế cậu thích vào trường nào ?

    – Sắp tới trường Đại học mỹ thuật London có mở một cuộc thi để trao học bổng. Tôi sẽ tham dự

    – Oh. Thế…. – tôi chần chừ

    – Sao nào ?

    – Thế nếu cậu dành được học bổng, thì cậu sẽ sang Anh học à ?

    – Đương nhiên. Điều kiện bên đó không tồi đâu

    – Vậy có nghĩa là, tớ sẽ phải xa cậu à ?

    Có lẽ nét thoáng buồn trong câu nói của tôi khiến trạng Luke trùng xuống. Cậu tiến tới ngồi cạnh tôi, vừa cười vừa nói như để xoa dịu tâm trạng tôi:

    – Cậu làm như dành được học bổng đó dễ dàng lắm ý. Bao nhiêu người còn giỏi hơn tôi nữa kia kìa

    – Nhưng mà…tớ không muốn vì mình mà cậu bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Cậu cũng đừng nên vì tớ mà suy nghĩ quá nhiều, cứ làm hết sức mình đi. Tớ sẽ không sao đâu. Tớ sẽ đợi cậu về mà

    Chúng tôi nhìn nhau như để tự an ủi chính mình.

    Còn nửa tháng nữa là cuộc thi diễn ra. Tôi bảo với Luke rằng có lẽ mình nên để cậu tập trung một mình thì tốt hơn. Nhưng Luke không muốn như vậy. Chúng tôi vẫn đi chơi cùng nhau, vẫn ngồi nói chuyện cậu nhau, vì một lý do mà Luke không bao giờ nói, phải mãi đến bây giờ tôi mới lờ mờ đoán ra được. Có lẽ tôi chính là nguồn cảm hứng sáng tác cho cậu ấy. Những lúc bên tôi có lẽ là những khoảng thời gian ngọt ngào và hạnh phúc nhất của Luke. Cậu ấy sẽ không đánh đổi bất cứ điều gì để phải rời xa tôi.

    Và thật trùng hợp làm sao. Những lúc tôi viết truyện, tôi đều nghĩ đến Luke. Cả hai chúng tôi, mỗi người đều là nguồn cảm hứng cho người kia. Điều đó có thể chứng minh rằng chúng tôi quan trọng với nhau như thế nào.

    Cuối cùng thì cuộc thi săn học bổng kia cũng diễn ra. Tôi vì không hiểu mô tê gì về cách thi cũng như nội dung thi cả, nên dĩ nhiên là chỉ đi theo cổ vũ động viên thôi. Còn khi thi xong thì cũng chỉ biết hỏi han giúp cậu quên đi căng thẳng mà thôi. Hôm đó thi xong, bố mẹ Luke về trước, còn tôi quyết định dẫn cậu đi khao trà sữa. Dù gì thì hôm nay người anh hùng của chúng ta cũng xứng đáng được thưởng chứ.

    Ngồi bên hồ nước trong công viên gần nhà, tôi say sưa thưởng thức cốc trà sữa dâu yêu thích. Luke ngồi bên cạnh đăm chiêu nhìn ra hồ. Tôi thấy vậy bèn quay sang hỏi:

    – Cậu đang nghĩ gì mà trầm tư vậy Luke ?

    Luke nhìn đôi mắt chớp chớp chờ đợi câu trả lời của tôi, phì cười rồi nói

    – Cậu đừng chớp mắt như vậy nữa được không. Đáng yêu hết mức. Tôi sợ tôi không chịu nổi được đâu

    – Chịu nổi cái gì cơ ? – tôi thắc mắc

    Luke ghé sát mặt vào tôi, khiến tôi theo bản năng mà ngả người ra sau, có phần hơi hãi vì chưa bao giờ Luke làm vậy với tôi. Cuối cùng thì cậu cũng dừng lại và đáp:

    – Là ham muốn đó, cậu có hiểu không ?

    Tôi im lặng, rồi phá lên cười, đẩy cậu qua một bên, ngồi thẳng dậy rồi nói:

    – Haha. Vậy mà tôi cứ tưởng chuyện gì…

    – Dù sao thì – Luke ngắt lời tôi – Sắp tới tôi sẽ đi du lịch. Cậu có muốn đi cùng tôi không ?

    – Đi cùng gia đình cậu hả ?

    – Không. Chỉ một mình tôi thôi

    – Vậy thì bố mẹ tớ sẽ không cho đâu. Tớ chưa bao giờ đi du lịch một mình như vậy cả.

    – Cậu có đi một mình đâu. Có tôi đi cùng trông nom cậu rồi còn gì nữa

    – Không. Ý tớ không phải vậy. Ý là bố mẹ tớ chưa bao giờ để tớ đi xa mà không có họ đi cùng cả

    – Xời ạ. Tưởng gì. Tí nữa tôi sẽ sang xin cho cậu đi. Được chưa ?

    – Nhưng mà tớ sợ…

    – Cậu không muốn đi với tôi sao ?

    – Không phải vậy, tớ muốn mà

    – Vậy thì có gì đâu mà phải sợ. Đừng lo, nhất định tôi sẽ xin được bố mẹ cậu mà. Bởi vì tôi sợ…-giọng Luke đột nhiên trùng xuống -…chúng ta không còn nhiều thời gian bên nhau nữa. Hai tuần sau sẽ có kết quả nhận học bổng rồi. Nếu tôi được nhận, thì ít nhất cũng không phải hối hận vì không thể dành nhiều thời gian bên cậu hơn. Vậy nên..đi cùng tôi nhé ?

    Tôi đang trong dòng suy tư về những điều Luke vừa nói, thì bất chợt cậu ấy cười rồi nói:

    – Nhưng cũng có khả năng là tôi sẽ không được nhận, và tôi vẫn sẽ được ở lại với cậu

    – Aisss, đừng có nói như vậy chứ. Nhất định cậu sẽ được nhận, vì đó là ước mơ của cậu cơ mà. Còn tớ, nhất định tớ sẽ đi cùng cậu. Tớ hứa đấy. Nếu bố mẹ không cho tớ đi, thì tớ sẽ trốn để đi theo cậu. Còn nếu không được nữa thì….

    – Thôi thôi được rồi. Tôi hiểu mà – Luke bất ngờ xoa đầu tôi rồi mỉm cười – Uống nhanh lên còn về nữa

    Tôi cũng mỉm cười rồi tựa đầu vào vai Luke. Sự thực là, tôi yêu cậu ấy quá mất rồi

    Tối, Luke sang nhà tôi đúng như đã bàn. Tôi ở trên gác, nghe tiếng cậu đến bèn chạy ngay xuống gác. Không ngờ còn có cả mẹ Luke ở đây nữa

    – Thanh ơi, có Luke và hai bác đến chơi này – mẹ tôi gọi

    – Con xuống đây – tôi hét vọng xuống

    – Chị cũng biết biệt danh mà con tôi tự đặt cho nó cơ à ? – mẹ Luke đùa với mẹ tôi

    – Tôi biết chứ. Thằng Thanh nhà tôi suốt ngày líu lo kể về Luke mà

    – Hai đứa có vẻ thân với nhau lắm. Suốt ngày dính lấy nhau ý

    Hai bà mẹ giống như tìm được chị em thất lạc lâu ngày của mình vậy, cứ tíu tít mãi. Tôi và Luke ngồi nhìn nhau không biết nói gì, cho đến khi cậu ấy ra hiệu cho tôi hỏi mẹ về việc đi du lịch, thì tôi mới quay ra, kéo áo mẹ mà hỏi:

    – Mẹ ơi con có chuyện muốn hỏi. Mẹ…cho con…đi chơi với…Luke..được không ? – tôi ấp úng

    – Không phải hai đứa vẫn đi chơi với nhau sao ? – mẹ tôi băn khoăn

    – Ý cháu Thanh là – mẹ Luke nói đỡ – Lần này cháu nó muốn đi chơi xa cùng Luke nhà tôi, nên muốn hỏi bố mẹ xem thế nào ?

    Tôi quay sang nhìn mẹ với ánh mắt dò hỏi: “Cho con đi cùng nha mẹ ?”

    – Vậy hai đứa định đi đâu ? – mẹ tôi hỏi Luke

    – Dạ cháu định đi Đà Nẵng. Nhưng nếu cô sợ xa quá thì có thể chuyển hướng đi Của Lò cũng được ạ

    – Thật ra thì cô cho nó đi Đà Nẵng cùng cháu cũng được thôi, nhưng mà cô chỉ sợ nó không đủ sức khỏe. Tại thằng Thanh nhà cô nó hay ốm lặt vặt lắm

    – Tên con là Momo cơ mà mẹ – tôi lẩm nhẩm

    – Không sao đâu cô. Cháu sẽ chăm sóc cho cậu ấy ạ. Cháu từng học qua một lớp điều dưỡng viên rồi cô ạ, nên cô không phải lo đâu – Luke cười

    Thấy mẹ tôi có vẻ lưỡng lự, mẹ Luke mới nói thêm:

    – Tôi có người quen ở trong Đà Nẵng. Nếu chị thấy không yên tâm thì tôi sẽ nhờ người ta để ý tới hai đứa

    Mẹ tôi suy nghĩ thêm một lúc, rồi quay sang hỏi tôi:

    – Thế con có muốn đi không ?

    – Có. Con rất muốn đi cùng Luke. Mẹ cho con đi nha nha nha. Đi mà mẹ. Lâu lắm rồi bố mẹ chẳng cho con đi chơi đâu cả. Hè này nhà mình cũng có định đi chơi đâu. Mẹ cho con đi nha

    – Thôi được rồi. Đi nhớ giữ gìn sức khỏe. Đến nơi là phải gọi điện cho mẹ ngay đấy.

    – Con biết rồi – tôi cố tỏ ra thật là bình tĩnh mặc dù trong lòng đang nhảy múa đầy sung sướng

    – Thôi hai đứa lên gác chơi đi – mẹ nói với bọn tôi rồi quay ra nói với mẹ Luke – chị ăn bánh nhé

    – Dĩ nhiên rồi. Cảm ơn chị – mẹ Luke lịch sự đáp lại

    Tôi kéo tay Luke lên phòng. Đóng sập cánh cửa phòng lại, tôi mừng rõ hét lên

    – Không thể ngờ được là mẹ tớ cho đi. Cậu tài thật đó

    – Có gì đâu. Các bà me luôn quan tâm đến sự cẩn thận và an toàn. Vì vậy tôi mới bảo mẹ tôi sang cùng để tăng sự uy tín. Ngoài ra việc tôi tham gia lớp điều dưỡng viên chứng tỏ ít nhiều tôi cũng có kiến thức y khoa, như vậy mẹ cậu hoàn toàn yên tâm

    Luke giải thích cho tôi hiểu, với điệu bộ y như một thám tử vậy. Cậu ấy quả là đa tài quá đi

    Thấy tôi lại cặm cụi vào cái máy tính, Luke bèn tiến lại gần, khiến tôi bối rối, vội vã che đi màn hình, lúng túng nói:

    – Cậu…cậu không được đọc cái này

    – Tại sao ? Cậu đang viết truyện đúng không ?

    – Đúng…đúng vậy. Nhưng mà…cậu không được đọc.

    – Tại sao ? Không lẽ cậu vẫn còn muốn giấu tôi sao ?

    – Tớ…tớ… Có gì mà tớ..phải…giấu cậu..cậu chứ ? – tôi còn lắp bắp và lúng túng hơn cả vừa nãy

    – Những câu chuyện cậu viết, cậu không muốn tôi đọc chúng, bởi vì cậu viết về….

    – Đúng vậy. Tớ viết truyện về tình yêu giữa hai thằng con trai với nhau đấy. Cậu đừng nói với bố mẹ tớ nha. Xin cậu đấy Luke

    Luke cười phá lên làm tôi ngỡ ngàng

    – Cậu…Có gì đáng cười lắm sao ?

    – Tôi cười vì tôi thấy cậu thật ngốc. Cậu nghĩ tôi là loại người gì vậy mà lại đi kể cho bố mẹ người yêu mình việc đấy cơ chứ. Cậu ngốc quá. Nhưng tôi thích cậu như thế này đấy

    Luke lại bất ngờ thơm vào má khiến tôi ngỡ ngàng không biết phải phản ứng ra sao. Cậu quay ra chăm chú vào màn hình máy tính để giấu đi nụ cười thích thú của mình. Luke đang đọc truyện của tôi, và dường như cậu không giấu nổi vẻ thích thú qua từng dòng chữ

    – Cái đoạn này, sao nghe quen thế nhỉ ? – Luke hỏi tôi

    Thôi chết rồi, trong truyện có những đoạn tôi lấy cảm hứng từ sự thật, việc thật xảy ra giữa Luke và tôi, vì tôi nghĩ điều đó thật lãng mạn, và sẽ thật uổng phí nếu không đưa khoảnh khắc đó vào trong truyện.

    – Hình như đây là lần… – Luke bắt đầu ngờ ngợ

    – Thôi được rồi – tôi cười, gập nhanh laptop xuống rồi đổi chủ đề – Vậy bao giờ thì bọn mình đi Đà Nẵng

    – Tôi định hai hoặc ba ngày nữa đi. Hôm đó cậu qua nhà tôi ngủ nhé

    – Đó là một sự lựa chọn à ? – tôi đùa

    – Không. Đó là một lời mời mà cậu không được phép từ chối
     
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):