Sinh Viên Giang Hồ

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi utlualatao, 23/8/15.

Lượt xem chủ đề : 1,184

  1. utlualatao

    utlualatao ► Support Plus ◄ Super Mod
    • 0/5

    Tham gia ngày:
    19/8/15
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    ♥♥♥
    Nơi ở:
    ♥♥♥
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    Truyện gay có thật : Sinh viên giang hồ – Chương 1
    Tác giả: Lâm Thịnh Phát
    ” Nếu còn có kiếp sau , tao muốn được uống chén canh của Mạnh Bà , để quên hết những chuyện của kiếp này, và quên đi mày ”
    Tôi Sinh ra trong một gia đình khá giả, tuổi thơ trôi qua một cách êm đềm nếu không nói là vô vị. Ba tôi làm công chức nhà nước nên thường xuyên đi công tác, mẹ tôi làm giáo viên ở một trường cấp 3. Tôi có hai người anh, anh cả thì đã đi du học Úc, anh ba – tên Khánh – thì đang học đại học năm cuối, và tôi – Trịnh Cao Tuấn – tân sinh viên trường CĐ KTCNVX.

    Tôi biết mình là gay khi 13 tuổi, lứa tuổi dậy thì đầy đam mê và hoài bão . Tôi khá kín, dường như không ai biết bởi vì tôi chỉ chơi với con trai đầu gấu, giang hồ . Có thể nói đánh nhau với tôi là chuyện như cơm bữa. Chỉ có sở thích của tôi là gần giống với các bạn trong giới là shopping , tôi rất hay mua đồ mới và phong cách ăn mặc của tôi lại là Unisex. Tuy đôi khi nhìn vào cách ăn mặc của tôi thì một vài người cũng lờ mờ đoán nhưng khi thấy đám bạn của tôi thì có lẽ họ đã gạt phăng ý nghĩ đó đi.

    Ở nơi mà tôi đã sinh ra và lớn lên, nếu bạn đã ra đường và tập tành ăn chơi, thì chắc chắc bạn phải biết đến nhóm của tôi. Nhóm của tôi gồm có : anh Hai (không rõ tên thật là gì, là người cầm đầu, rất được giới giang hồ nể mặt, anh rất ít nói , chỉ hay cười mĩm), anh Long ( là giang hồ ở xóm Chợ, hay chửi thề và kể truyện cười, nhưng rất quyết đoán khi “làm việc”), anh Sang Cò ( hơi ốm nhưng đánh nhau chưa bao giờ thua), Tính Móc ( rất hay hùa , nhưng rất chịu chơi, con nhà giàu ) , Lập (đứa nhỏ tuổi nhất, 17 tuổi, con của Công An tỉnh) và một số thành phần cơ hữu nhỏ nhoi khác.. Tôi thì thân với anh Hai và Lập nhất, nhờ vậy mới quen biết được nhiều người “số má” ở vùng đất nắng cháy da người này.

    Ngày tôi lên đường vào Sài Gòn, tự nhủ sẽ rũ bõ quá khứ và làm lại từ đầu. Không chơi bời và cố gắng học rồi tìm một công việc ở SG.. Tôi ở cùng anh Ba tại một chung cư. Cuộc sống thoải mái nếu không nói là sang trọng nếu so với những đứa bạn sinh viên. Với phong cách ăn mặc và tính ít nói sẵn có. Tôi chẳng có ai bắt chuyện vào kì học quân sự, Với một ngôi trường rộng lớn và nhiều nhân tố cá tình như thế này, tôi không nghĩ là mình sẽ mãi mãi không có bạn. Tự nhủ với lòng, người làm được cho tất cả đều ghét mình cũng giống như làm cho tất cả thích mình, không phải chuyện mà một người tầm thường có thể làm được. :))

    Và vào học kì đầu tiên, tôi đã cố gắng bắt chuyện với một số người “được” trai trong lớp IT đầy rẫy những cá thể khô khan. Và sẽ không có gì để nói nếu nhóm bạn “ngoan hiền” của tôi không lết lên SG và ở căn nhà của Tính Móc cách chổ tôi ở hai ngã tư.

    – Alô! Tuấn à, mày chạy qua nhà tao nhậu nè! Nay tiệc ra mắt của nhóm mình với nhóm anh Lỳ Speed ở Gò Vấp, anh Hai nói ai cũng phải tới. – Tính Móc nói với tôi

    – Tao bận đi học rồi, 9h tôi qua – tôi đang ngủ nên hẹn bừa , nó uhm ờ rồi tắt máy, tôi còn kịp nghe nó nói ” 9h nó qua Hai ơi ”
    Đúng 9h tôi có mặt ở nhà Tính, cũng với bữa tiệc này đã cho tôi gặp hắn.. Người mà có lẽ mười năm sau , rồi hai mươi năm sau nữa.. cũng có thể cả đời này sẽ mãi có một vị trí nhất định trong tim tôi.

    – Mày làm gì mà mò hơn mò háng người ta vậy- anh Long nói
    – Em đi học – tôi cởi giày và ngồi xuống, gần 20 người ở ngồi lê lết dưới sàn nhà, tôi chào khắp một lượt
    – Vào thì 3 ly đi chứ – một thằng lạ mặt đầu đinh nói

    Tôi chỉ cười rồi uống, tôi có biệt tài uống rượu không say, quá lắm thì chỉ loạng choạng chứ chưa bao giờ xĩn mà không biết gì. nhậu là thứ mà bạn nhất định phải biết khi muốn bước chân vào giang hồ. rượu giỏi là thế nhưng tôi lại không uống được bia. Chỉ một chai là xĩn

    Trở lại lúc đó, tôi không để ý gì nhiều, cứ tới lượt mình thì uống, sau đó ngồi cười cười vậy thôi

    – Đây là Tuấn Bê, người iu tao- anh Hai một tay cầm ly rượu, một tay vỗ vỗ vai tôi
    Tụi nó nghe thế thì cười ầm lên
    – Gì mà Bê cha – tôi nói
    – Hèn gì nãy giờ thấy mặc đồ là nghi nghi rồi – một thằng lạ mặt khác
    – Đùa vui vậy thôi chứ nó chuẩn men lắm, , là đứa tao tin tưởng nhất.. Nó học trên này lỡ có chuyện gì mong anh em chiếu cố – anh Hai nói
    – Anh yên tâm, không lẽ đệ của anh trong địa bàn e mà e không lo được – Người mà tôi được giới thiệu là Lỳ Speed lên tiếng

    Nhậu đến 2h sáng thì ai cũng quắc cần, tôi chưa buồn ngủ nên lấy ipad lướt facebook, tụi nó một phần về bớt, còn lại một vài thằng nằm tại phòng khách, anh Hai cũng dậy. Tôi cùng Tính Móc, anh Long, Lập, Sang Cò nằm trong phòng nó. Nhà tuy rộng nhưng chỉ có phòng này có máy lạnh và nệm mền gối. Đang lướt fb thì tôi mắc tiểu liền đi ra tolet, do tối quá mà tôi không dám bật đèn khi quay lại phòng, ngang phòng khách tôi đạp trúng gì đó và nghe tiếng Hứ rõ to

    – Đm trời ơi – ai đó đang rên

    Tôi bật đèn lên thì thấy một thằng đang ôm bụng nhăn nhó, chắc là t đạp lên bụng nó

    – Có sao không? tối quá không thấy đường – tôi hỏi
    – Đạp lên bụng mày nghĩ có sao không? – Hắn cự lại, mặt bớt nhăn nhó nhìn cũng rất đàn ông và góc cạnh, chắc là đệ của a Lỳ
    – Ở đây nóng không? Muốn vào trong phòng ngủ không?
    – Ờ, nãy giờ nóng nực quá cứ lăn qua lộn lại không ngủ được

    Hắn vào phòng ngủ, năm trong góc cạnh tôi, tôi cất ipad và cũng đi ngủ.. Nhưng do lúc chiều ngủ trễ nên cứ lăn qua lộn lại, bất giác hắn trở mình, xoay ngực vào hướng tôi. Do nằm cạnh nên mùi hương cơ thể nó cùng mùi rượu phả vào tôi. Hắn có một mùi thật đặc biệt, có thể tôi sẽ quên mùi dầu gội mình đang xài nhưng không thể quên mùi hương của hắn. Mắt dần qen với bóng tối, cộng với đèn đường hắt vào từ cửa sổ, tôi nhìn thật kĩ gương mặt hắn trong bóng tối, sống mũi sao, cặp chân mày thật đàn ông.. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ không biết từ lúc nào..

    Sáng tỉnh dậy , hắn vẫn nằm cạnh tôi, bên trái tôi thằng Lập vẫn còn ngủ, những người còn lại thì không thấy đâu

    Tôi bước ra khỏi phòng với bộ mặt ngáy ngủ, tụi a Lỳ đã về hết , còn anh Hai vẫn còn ngủ ngoài phòng khách.. a Long thì không thấy đâu, chỉ có a Sang và Tính đang nấu ăn, Tính được cái nấu ăn rất ngon nên cả nhóm ít khi ra ngoài ăn, anh Sang thường hay ghẹo nó là chị nuôi của nhóm.

    – Nay nấu món gì thế? – tôi hỏi

    – Cơm chiên thôi, cơm hôm qua còn dư nhiều lắm – anh Sang nói

    – Mà thằng nằm trong phòng là ai vậy – Tính hỏi

    – Ai biết, nhóm anh Lỳ đó, hồi tối thấy nó nóng ngủ không được nên em kiêu vào phòng ngủ

    Tôi vào tolet vệ sinh xong thì ra gọi hai thằng trong phòng thức ăn sáng

    – Không ăn đâu, chắc về – hắn nói

    – Ở ăn đi mày, ngại gì, anh em cả mà – anh Sang nói

    – Mày qua đây bằng gì thế ? –Lập hỏi

    – Đi với thằng bạn, mà nó về rồi – hắn nói

    – Vậy chút tao về sẵn chở mày về luôn , ăn đi – tôi nói

    Hắn ngồi xuống ăn cùng nhóm tôi, ăn xong tôi lấy chiếc AB chở nó về

    – Mày tên gì? Nhiêu tuổi cho dễ xưng hô – Tôi hỏi

    – Tao tên Phong, 20 tuổi , còn mày

    – Tuấn, 19 tuổi, thôi cứ mày tao cho tiện ha

    Nhà nó ở đường L.V.T , cách nhà tôi không xa lắm, nó là dân Sài Gòn,nhà cũng khá giả cao xấp xĩ tôi 1m75..

    Chuyện cứ thế tiế diễn, tôi không còn gặp hắn nữa.. Ngày ngày tôi cứ đi học, về nhà, đi chơi với nhóm..

    Cho đến một ngày nhóm tôi lại đi uống nước mía với anh Lỳ và hắn.

    – Nay sao ít thấy mày thế?- hắn hỏi tôi

    – Tao đi học quân sự trong trường, tối về có khi mệt nên ngủ luôn, mày còn đi học không hay nghĩ rồi?

    – Nghĩ mẹ rồi, tao học ngu lắm

    – Vậy có đi làm gì không

    – Không, ở nhà chơi thôi

    – Đi qua quán Ốc bà tư làm vài chai sương sương đi tụi bây – anh Sang nói

    – Thôi mai em đi học sớm- tôi nói

    – Học mẹ gì hoài vậy – Lập nói

    – Thôi nó đi học mà mày ép cái gì – anh Hai giờ mới mở miệng, anh em tốt có khác

    – Vậy mày không đi à- Tính hỏi

    Tôi đang lưỡng lự thì hắn nói

    – Đi qua ngồi chơi phá mồi cũng được mà

    – Uhm vậy tao qua ngồi chút rồi về – Tôi mê trai nhận lời liền

    – Số điện thoại mày số mấy – đang ngồi nhậu thì tôi hỏi

    – Lấy điện thoại tao bấm cho- hắn trả lời

    Qua nhậu tào lao mía lao hết, tôi cứ hay lén nhìn hắn, hắn có nụ cười thật đẹp, khi cười thì gưng mặt cứ sáng bừng.. 11h tôi về trước, cả đám còn ở lại nhậu, tôi về mà trong lòng còn bồn chồn vì nụ cười ấy..

    Sau đó gần một tuần tôi không đi chơi , không gặp hắn.. Trong lòng cảm thấy nhớ nhớ không sao tả xiết, nửa muốn điện thoại rủ hắn đi chơi, nửa lại sợ hắn nghi ngờ

    – Alô, mày đang làm gì đó – cuối cùng tôi cũng quyết định alo cho hắn

    – Ai vậy

    – Tao Tuấn nè

    – Ờ, có gì không?

    – Nhớ mày thì điện thoại vậy mà – tôi nửa đùa nửa thật

    – Im mẹ mày đi, có gì thì nói – hắn cười

    – Tao đang gần nhà mày nè, đi chơi không tao qua đoán – Tôi nói dối chứ thật ra đang ở nhà

    – ờ cũng đang chán đây, tao với mày thôi à

    – uhm, vậy thay đồ đi, 5p nữa tao đón

    Chúng tôi bắt đầu tình bạn như thế , sau ngày đó hắn và tôi đi chơi thường xuyên hơn, trở thành thân thiết lúc nào chẳng hay, hắn hay chở tôi đi học rồi mượn xe tôi đi chơi LOL , hắn ghiền LOL lắm ..

    Cho đến một đêm, có thể gọi là đêm định mệnh..

    – Tao đang đứng dưới nhà mày, xuống đón tao lên với – hắn rên rỉ

    – Mày xĩn hả – Tôi hỏi

    – Nhanh lên- hắn hối

    Tôi vội tắt điện thoại rồi chạy xuống, vừa thấy hắn là tôi bủn rủn tay chân, vội chạy lại đỡ hắn, mặt hắn bê bết máu , một tay ôm ngực một tay chống vào tường

    – Mày bị gì vậy, ai chơi mày- tôi hỏi dồn

    – Đỡ tao vào nhà đi, tao chịu hết nổi rồi- mặt hắn nhăn nhó

    Tôi đỡ hắn vào nhà, đặt lên giường tôi, đi lấy nước nóng và khăn lao cho nó

    – Bạn mày bị gì vậy? Nó chết ở đây rồi lại mang họa vào người – anh tôi đứng trước cửa phòng

    – Cái mồm đó, xui xẻo – tôi trách

    – Mày mà lo ăn chơi suốt đi tao nói mẹ đó

    – Biết rồi, biến đi

    Tôi đóng cửa lại rồi cởi đồ hắn ra, thật ra lúc đó tôi chỉ lo lắng và ý định lau mình cho hắn thôi, chứ không mưu đồ gì, nhưng đến lúc cởi quần lót hắn ra, tôi bắt đầu thấy rạo rực, của hắn lông không nhiều lắm, vẫn chưa cương nên không biết ngắn dài thế nào nhưng trắng trẻo chứ không ngâm như da của hắn.. tôi vội trấn tỉnh mình và lao tiếp cho hắn, tranh thủ bóp bóp vài cái những không đi xa hơn 

    Tôi đi thay đồ, vệ sinh rồi trèo lên nằm vào phía trong bên trái hắn

    – Tao khát nước – hắn nói, mắt vẫn nhắm

    Tôi đành phải trào ngược ra đi lấy nước cho hắn, hên lúc nãy không làm gì, nếu không chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra.. tôi đỡ đầu hắn dậy cho hắn uống nước

    – Mày bị sao vậy- tôi hỏi

    – Bị đánh chứ sao – hắn nói

    – Lí do

    – Tụi trên chợ cầu, tao mượn tiền dùm anh Lỳ , ảnh chưa có tiền trả , lố hạn tiền lời rồi, trôn hoài cũng bị bắt gặp, kệ đi

    – Thiếu bao nhiêu , anh Lỳ biết mày bị vậy không

    – 12triệu tiền tháng này, mấy tháng trước cũng đưa chưa đủ.. hôm đó ảnh mượn để mở quán cafe, giờ quán cafe ế qá nên dẹp rồi, tiền đâu mà trả

    – Vậy định trốn qài à

    – Để mai hỏi ảnh xem sao, sống ở đây mà sao trốn qài được, mày để tao xuống đi, mỏi cổ qá

    Nãy giờ qên là hắn còn nằm trên tay tôi, tôi quê nên thả đầu hắn xuống hơi mạnh, mặt hắn nhăn nhó thật đáng iu làm sao

    – Mày định giết tao hả thằng chó- hắn cười khổ sở

    Tôi để ly nước trên bàn rồi leo vào trong nằm, đang trăn trở không biết lo vụ này làm sao thì hắn với tay qua nắm lấy tay tôi đang đặt trên bụng

    – Gì vậy cha nội – tôi hỏi, tim đập nhanh

    – Để nắm chút đi , tao không có bị gay đâu mà mày sợ – hắn nói
     
    Lam Ngọc Kinh thích bài này.
  2. utlualatao

    utlualatao ► Support Plus ◄ Super Mod
    • 0/5

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    19/8/15
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    ♥♥♥
    Nơi ở:
    ♥♥♥
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    Truyện gay có thật : Sinh viên giang hồ – Chương 2
    – Mày bị gay tao cũng không sợ đâu- tôi cười

    Hắn không nói gì, một lúc sao tôi thấy vai hắn run lên, tay còn lại hắn gác lên che ngang mắt, tay hắn nắm chặt tay tôi hơn, tôi biết đây là lúc cần im lặng và dành thời gian cho hắn một mình, hắn chỉ cần một cái nắm tay để biết rằng còn có người bên cạnh hắn, chắc có lẽ còn thật nhiều điều mà hắn chưa tâm sự với tôi.. Thấy hắn dịu đi, tôi xoay người qua ôm hắn vào lòng, tay vuốt vuốt lưng hắn, hắn vừa nín thì lại gục mặt vào ngực tôi khóc tiếp.. Tự nhiên tôi thấy hành động của mình thật phản tác dụng

    – Mày buồn chuyện gì à- tôi hỏi, tay vẫn vuốt lưng hắn

    – Ba mẹ tao đòi li dị, nhỏ gệ tao vừa nt chia tay hồi sáng, tao chán qá, ai cũng như vậy, chỉ có mày là còn chứa chấp tao- hắn im lặng một hồi rồi mở miệng, đã chịu nín khóc

    – Rồi mày định sống với ai

    – Ba tao chuẩn bị ra nước ngoài, mẹ tao vẫn sống ở nhà củ, chắc tao cũng vậy

    – Uhm, thôi ráng lên – tôi đập lưng hắn mấy cái, trong hoàn cảnh này ngoài hai từ ráng lên tôi chẳng biết nói gì, tôi mà rơi vào hoàn cảnh như hắn chắc cũng khóc lóc thảm thiết, hắn như vậy là đã mạnh mẽ lắm rồi- thôi ngủ đi , mai thứ 7 tao với mày đi bar

    – Ờ, mày khao hả? – hắn cười

    – Ờ, khao nhân dịp mày hết buồn

    Hắn vẫn ôm tôi như thế và ngủ, tôi cũng cảm thấy dễ chịu khi nghe mùi hương cơ thể của hắn và ôm hắn như chiếc gối ôm 37 độ của mình, thì ra con trai cũng có những lúc yếu mềm và tình cảm như thế , tôi chỉ mong đêm này kéo dài mãi..

    Sáng dậy thì tôi và hắn đã rời nhau ra, nhưng tay tôi vẫn trong tay hắn, tôi xoay qua nhìn hắn, từng đường nét trên gương mặt hắn tôi đã quen thuộc từ lâu, nhưng không hiểu sau mỗi khi nhìn tôi lại có cảm giác thích thú khác lạ, tôi không kìm chế được mà tiến lại gần hơn, gần hơn nữa.. đến khi mặt tôi sát kề mặt hắn, môi tôi gần như chạm vào môi hắn thì bất giác hắn mở mắt ra, ghì chặt đầu tôi và hôn tôi một cái chốc rõ to

    – Tặng mày một nụ hôn buổi sáng và cám ơn mày tối qua đã chứa chấp tao – hắn cười lớn

    – MÁ thằng chó- tôi giả vờ chửi và quẹt miệng nhưng trong lòng vui khó tả

    Trong lớp tôi không được nhiều người thích do phong cách ăn mặt và ít nói, nhưng rất được lòng các thầy, vì là khoa IT nên hầu như không có cô giáo.. Thế là tôi càng bị ghét vì mang tiếng nịnh bợ..

    “Đi học mà làm như đi diễn vậy” “LÀm như đẹp lắm vậy” là những câu tôi hay bị nhận xét nhất khi đi học.. Lớp tôi có một thằng tên Lợi, nhìn lúc đầu tôi cứ nghĩ nó là top, nó chủ động nhắn tin facebook làm quen với tôi trước, sau một vài lần tâm sự tôi và nó thân nhau hơn một chút, mới biết nó là trai thẳng và đã có bạn gái.. Trong một lần tôi và nó đi căn tin, tôi đang đi mua nước thì nghe có gì đó ồn ào, khi quay lại thì thấy mọi người đang can ngăn nó và một đứa con gái ra, tôi chạy lại hỏi có chuyện gì thì nó không nói

    – Đm mày đánh con gái không biết nhục hả thằng chó – một anh khóa trên nói

    Nó chạy quay lưng đi lên lớp thì tôi cũng đi theo

    – Mày sao vậy? Sao mày đánh nhỏ đó- tôi hỏi

    – Không có gì, bỏ đi- nó nói

    Ra về tôi biết có chuyện không ổn nên kêu nó nán lại một chút, khoan về, quả nhiên không sai, Cỡ 5 thằng đứng trước trường chờ nó, vì không phải là đất của mình, còn lạ mặt nên tôi không biết phải làm gì, liền điện thoại cho anh Hai

    – Hai ơi giúp em với, anh lại trường em liền đi

    – Sao vậy, chờ chút

    Nhìn qua thấy mặt thằng Lợi xanh lét

    – Đừng lo qá, không sao đâu – tôi an ủi nó

    Khoảng mười lăm phút sao thì anh Hai chở anh Lỳ lại , thấy hai người đứng nói chuyện với mấy thằng đó rồi kêu 2 đứa tôi ra, tôi nghĩ là ổn rồi nên nắm tay thằng Lợi dắt ra,nhưng khi vừa ra tới cổng thì 5 đứa tụi nó nhào lại đánh thằng Lời, tôi can ra nhưng anh Hai và anh Lỳ lôi lại, đến khi thằng Lợi gục xuống thì anh Hai kêu bọn nó ngừng lại.. Tôi chạy lại đỡ thằng Lợi mà thấy vô cùng có lỗi

    – Tuấn qua đây nói chuyện chút – anh Hai gọi tôi

    Tôi không điếm xĩa tới anh Hai vì nghĩ ảnh đã lừa mình, tôi đỡ nó ra nhà xe lấy xe định chở nó về thì anh Hai lôi tôi lại

    – Chuyện này lo không nổi- anh Hai nói

    – Anh biến đi, nếu anh lo không được thì anh nói, sao anh để bạn em bị đánh như vậy- Tôi gắt lên

    – Nếu mà là chuyện của mày, mày đúng mày sai tao lo hết, đằng này là bạn mày con trai mà đánh con gái, mày kêu binh đường nào, như vậy là đã nhẹ cho bạn mày rồi, hồi nãy tụi nó định chơi đồ chơi nữa kìa – anh Lỳ nói, còn anh Hai thì im lặng

    Tôi không nói gì mà chở nó về

    – Tao xin lỗi – tôi nói với Lợi

    – Không sao đâu

    Đến giờ tôi cũng không biết vì sao nó đánh nhỏ đó và nó cũng không còn đề cập đến chuyện đó nữa.. Tôi giận anh Hai gần một tuần, tôi biết anh Hai đã giúp hết sức nhưng mà tôi không thích bị đặt vào thế đã rồi như vậy, tôi không thèm đi với nhóm, ai điện thoại cũng không bắt máy, hắn điện thì tôi nghe máy nhưng cũng lãng tránh mà không gặp, tôi mà giận ai là như thế, chỉ muốn một mình mà thôi

    – Mày sao thế? Sao không nghe điện thoại của bọn tao- Tính nói

    – Mày đứng đây là gì? – tôi hỏi khi thấy nó đứng trước nhà tôi

    – Tao đi mua đồ ăn, sẵn chạy ngang tìm mày, hên sao lại gặp, lên xe đi tao chở đi chơi

    – Đi đâu, tao không có nón bảo hiểm

    – Nón mẹ gì, lên đi- Tính níu tay tôi

    Tôi miễn cưỡng leo lên xe, Tính chở tôi đi dạo vòng vòng hóng mát, rồi tập vào công viên Gia Định gửi xe, tôi với Tính trạc tuổi nhau nhưng lại không thân nhau lắm, vì nó cũng ít nói như tôi

    – Mày còn giận anh Hai à – Tính hỏi

    – KHông, hết rồi

    – Vậy sao mày không nghe điện thoại, tưởng mày bị gì rồi chứ, anh Hai buồn lắm, mấy ngày nay nhậu suốt

    – Mày bắt đầu quan tâm tao khi nào vậy – tôi chọc

    – Quan tâm mẹ gì, nhóm có mấy thằng, mày giận rồi anh Hai buồn, nhóm cũng lặng theo

    – Chắc là thôi tao không đi với nhóm nữa , tao muốn đi học, không chơi bời gì nữa

    – Mày điên à, thì mày cứ đi học bình thường, khi nào rãnh thì đi chơi với bọn tao, mày bỏ nhóm anh Hai lại càng buồn

    – Mày cứ anh Hai anh Hai, sao mày không sợ tao buồn – Tôi bắt bẻ nó

    – Uhm thì ai tao cũng xem là anh em, chơi với nhau lâu rồi, cũng hiểu tính của nhau

    – Mày không hiểu được tao đâu, anh Hai cũng vậy – tôi xoay mặt chổ khác

    – Thôi đi bar không, chán quá

    Thế là tôi và nó vào bar, tôi rất thích đi bar, cái nơi mà ai cũng quẩy hết mình và những cái đụng chạm không trở nên quan trọng.. tôi có thể nhảy và ôm bất kì ai mà không sợ bị phát hiện.. Chúng tôi gọi rượu, những bàn kế bên quen biết lại mời bia.. tôi chỉ hút sisha, còn Tính phải vừa kéo sisha vừa kéo thuốc lá.. Bữa nay buồn nên tôi uống rất nhiều, nó cũng vậy nhưng tôi còn đủ tỉnh tao để chở nào về nhà tôi, 2 đứa dìu nhau loạng choạng vào phòng.. và trong cơn mê đó, tôi đã ngấu nghiến từng bộ phận trên cơ thể nó, chắc là do những chất chứa giấu trong lòng đã lâu, hai đôi môi nóng rực hòa quyện vào nhau, tôi cởi áo nó ra, liếm láp từng thớ thịt hòa quyện với mùi bia rượu, tôi không làm chủ được mình..

    tôi phát cuồng vì cơ thể của một đứa trai thẳng đang chịu sự điều khiển dưới đôi tay mình, thỉnh thoãng có vuốt nhẹ lưng tôi nhưng vẫn nằm yên và rên khẽ.. tôi cởi quần Tính ra, ngụp lặn với vật đang cương cứng hết cỡ của nó, tuy nhỏ nhưng dài, tôi liếm và trượt lưỡi dài trên thân, siết nhẹ trên đỉnh đầu.. nó ôm chặt đầu tôi nửa như cản ngăn nửa như hối thúc, tôi bôi trơn cho mình và ngồi lên nó, nó nhăn nhó mặt và ôm nhẹ eo tôi, một chút đê mê và đau rát , tôi nhún nhẩy liên tục trên người nó, cả hai hòa cùng tiếng rên khe khẽ của đối phương, nó bỗng ngồi dậy, ôm chặt lấy tôi, tôi ghì cổ và hôn vào môi nó, nó gồng cứng người và rên rĩ trong cổ họ, tôi biết nó đã ra , sau nhiều đợt gồng người , nó nằm ịt xuống giường, tôi nằm cạnh nó, vì đã quá mệt, tôi cũng quên việc mình chưa ra mà ôm nó ngủ đến sáng..

    Sáng dậy, nó đã thức và ngồi nhìn tôi từ lúc nào không hay

    – Chuyện tối qua mày đừng kể ai nhé- Tính nói

    – Ờ – tôi là người nói câu này mới phải, tôi mừng thầm

    – Mày là bêđê à – Tính tiếp tục

    – À.. uhm.. không .. à – tôi ấp úng

    – Tao biết không phải mà, chắc tại hôm qua hai đứa say quá, thôi dẹp đi nhé, thay đồ rồi đi ăn sáng – nó cười xòa làm tôi cũng yên tâm phần nào

    Sau đó tôi và nó vẫn bình thường, nhưng tôi nhận ra mình đã bắt đầu có tình cảm với nó nhen nhóm trong người, các bạn đừng vội đánh giá tôi là người thiếu chung thủy.. đối với tôi thích và yêu là hai khái niệm khác nhau, rất khác biệt nhưng lại dễ lầm tưởng. Lúc các bạn thiếu thốn, các bạn thích tria thẳng nhưng không được đáp lại, chắc chắn các bạn sẽ có mong muốn và tưởng tượng mình thích anh này, mình muốn làm tình với anh kia…. nhưng khi đã có được rồi , thì dĩ nhiên các bạn sẽ có sự so sánh , so sánh ở đây tức là bạn yêu ai hơn, và đó là tình yêu hay chỉ đơn thuần là ham muốn tính dục..

    Thời điểm đó, đối với tôi thì Phong chính là trường hợp ham muốn tính dục và Tính cũng dậy.. Nhưng sau đó , dần dà tính cách của Tính đã thuyết phục tôi và tình cảm tôi dành cho nó nhiều hơn, mặc dù tôi và nó vẫn bình thường như mọi ngày, nhưng tôi bắt đầu để ý nó hơn, đối xử tốt với nó hơn.. Tính cao hơn tôi một chút, có nụ cười rất duyên và lực lưỡng hơn tôi, hơn Phong do Tính chăm tập thể hình..

    Tính dần nhận ra sự thay đổi của tôi dựa trên hành động và lời nói của tôi dành cho nó, nhưng nó chỉ nghĩ là do bạn bè thân thiết hơn , tuyệt nhiên nó không nhắc gì về đêm hôm đó..

    – Dạo này mày sao thế? Tao cứ thấy mày né tránh tao thế nào ấy – Phong nói

    – Không có, chỉ tại tao ít đi chơi nên không điện thoại cho mày – thực ra là do tôi bận đi với Tính

    – Khi nào chán không muốn chơi với tao nữa thì nói để tao biết mà không làm phiền – Hắn nói mà mặt đầy tâm trạng

    – Biết rồi , đi lên nhậu đi, tụi nó chờ kìa – tôi hối thúc hắn, nghe hắn nói mà tôi thấy chạnh lòng, thật ra chính tôi đã tìm mọi cách thân thiết với hắn, bây giờ hắn chỉ còn mình tôi là có thể tâm và lắng nghe hắn thì tôi lại vì tình yêu mà gạt hắn sang một bên, tôi bỗng nhận ra mình nên để tâm đến hắn một chút, một còn người đã chịu quá nhiều tổn thương

    Bữa đó là nhậu để tiễn thằng Lập về quê, ba mẹ nó không cho ở Sài Gòn ăn chơi nữa.. nó cũng tiếc nuối nhưng ổng bã không cấp lương thì nó lấy gì mà sống, ai ai cũng uống cạn mà chia tay nó.. tôi ngồi cạnh anh Hai và Lập, từ sau vụ thằng Lợi tôi và anh Hai ít nói chuyện hơn, nhiều lần tôi cũng muốn nói chuyện với anh Hai nhưng rốt cuộc cũng chẳng biết nói gì nên đành thôi

    NHậu xong lê lết lại nằm ngủ, tôi vào phòng Tính ngủ như mọi lần, chỉ khác là hôm nay là đêm cuối cùng chúng tôi ngủ với Lập, Lập thân với tôi và anh Hai hơn cả, đêm hôm đó tôi ôm Lập ngủ cả đêm, nó cũng nắm chặt lấy cánh tay tôi như luyến tiếc đều gì đó. Những chàng trai bề ngoài càng tỏ ra mạnh mẽ, gai gốc thì những phút yếu lòng, họ càng tình cảm và yếu đuối gấp bội, tôi không biết vì sao Lập lại như vậy, chỉ là về quê thôi mà, có cần phải tuyệt vọng như thế không. Nhưng cho đến bây giờ, tôi mới biết lí do vì sao đêm đó Lập lại mềm yếu như vậy.,

    Những ngày sao đó chúng tôi tiếp diễn cuộc sống thường nhật của mình, tôi vẫn đi học, vẫn bị anti trong lớp như thường, tối thĩnh thoãng đi ăn chơi với nhóm, Phong vẫn hay qua nhà tôi ngủ nhưng chỉ dừng ở mức tình bạn

    – Mày có nhà không, cho tao ngủ ké với – Tính điện thoại tôi, giọng nhè nhè

    – Mày xĩn à, sao không về nhà ngủ đi – nói vậy thôi chứ tôi vẫn mở của phòng xuống đón nó

    – Làm biếng về nhà lắm

    Tôi đỡ Tính vào phòng, nó nằm dài đó mà gật gù, như kiểu say mà chưa muốn ngủ, tôi nhìn nó thì bỗng rạo rực hẳn ra, nhưng không muốn làm gì, vì tôi biết tiến xa hơn, có khi tôi lại mất nó..

    Nằm một lúc không ngủ được, xoay qua thấy Tính ngủ rồi, tôi không cầm lòng được mà lấy tay xoa bụng nó thăm dò, không thấy nó phản ứng , tôi tiếp tục xoa ngực nó và bóp nhẹ, tôi luồn tay vào trong lớp quần jean của nó, xoa ngoài lớp quần lót, xoa nhẹ nhẹ thì thấy từ từ cứng lên, không biết sau mà khi đó tôi quyết định dừng lại và ngủ ..

    – Sau không tiếp tục đi – Tính hỏi mà tôi giật mình, thì ra nãy giờ nó tỉnh mà làm bộ ngủ

    – Mày còn thức à?- tôi bắt đầu có cảm giác sợ sệt

    – Sao tao lại thích như thế nhĩ? Tao bêđê giống mày rồi – Nó cười sao một hồi im lặng- Tao không biết vì sao khi tao xĩn, người đầu tiên tao nghĩ đến là mày

    Cảm giác sợ sệt bắt đầu mất đi, thay vào đó là tâm trang buồn, buồn một cách não nề

    – Mày xĩn rồi, ngủ đi, tao qua phòng anh tao ngủ – Tôi ôm gối ngồi dậy

    – Mày ở đây đi – nó níu áo tôi lại – mày chê tao à ?

    – Chê gì? Mày đừng nhắc chuyện đó nữa , tao xin lỗi

    – KHông gì đâu, tao muốn thế nên mới qua đây với mày, tao buồn lắm, tao muốn ôm mày – nó lè nhè, tôi biết là do nó say xĩn thôi, chứ nó không phải là người hay nói chuyện màu mè như vậy, nó xoay qua ôm tôi vào lòng, tôi cảm nhận từng hơi thở của nó, lòng ngực nó phập phồng đều nhịp

    – Mày không sợ tao à – tôi lên tiếng

    – Lúc chiều chị tao điện thoại , la mắng tao rất nhiều, chị tao hỏi “ những năm qua mày sống, mày đã làm được gì cho gia đình” , nghe xong câu đó, tao buồn lắm, đúng là tao chưa làm được con c*c gì cả, tao vô dụng quá, tao không muốn sống như thế này nữa – nó điềm tĩnh nói

    Tôi im lặng không biết nói gì, tôi không phải là người giỏi an ủi người khác, tôi vuốt ve lưng nó như xoa dịu nỗi buồn, và tôi im lặng cũng là để chất vấn bản thân, tôi đã làm được gì cho gia đình, 19 năm tồn tại trên trần gian này, tôi chỉ biết ăn chơi, quậy phá, mặc dù chưa một lần cãi lời cha nhưng tôi biết tôi không phải là đứa có thể làm cha nỡ mặt nỡ mài..

    tôi luôn làm nũng với mẹ để có được tiền quà vặt, mua sắm.. Năm lớp 9 là năm bước ngoặt của cuộc đời tôi, khi tôi thi chuyển cấp và trượt.. tôi tự kỷ nhiều tháng liền, nó là một trong những hồi ức quyết định đến tính cách của tôi ngày hôm nay, bạn sẽ không biết bạn mạnh mẽ như thế nào cho đến khi mạnh mẽ là sự lựa chọn duy nhất..

    câu hỏi mà chị của Tính hỏi cũng là câu hỏi tồn tại trong đầu tôi nhiều năm nay, chắc chắn là trong tương lai tôi sẽ có câu trả lời, còn bây giờ tôi chỉ có thể sử dụng có ích nhất những đồng tiền do cha mẹ làm ra.. TRở về đêm hôm đó, tôi hiểu rõ tâm trạng của Tính lúc đó, nhưng lại không biết phải nói chuyện với Tính ở khía cạnh nào, nên đành nằm im mà lắng nghe hơi thở Tính

    – Mày thích con trai à ? – Tính lên tiếng

    – ***- tôi xoay người lãng tránh

    – Tao cứ tưởng những đứa bêđê phải ẻo lã như con gái- thấy tôi không nói gì nó lại nói tiếp – mày có thích tao không?

    Tôi im lặng , xoay hẳn lưng về phía Tính, tôi cứ nằm thế và im lặng, nó cũng vậy.. Tôi vô cùng tủi thân nhưng không khóc, từ nhỏ tôi đã được cha dạy dỗ “nước mắt chỉ dành cho những việc không có cách giải quyết mà thôi”.. tôi tự hào rằng ngoài xu hướng tình dục ra, tôi là một người đàn ông đúng nghĩa..

    Tôi thiếp đi lúc nào không hay, sáng ra,tôi vẫn xoay lưng về phía nó, còn nó thì đang lấy tay vỗ vỗ vào bụng tôi như gọi tôi dậy

    – Gì vậy? – tôi vẫn nằm im và nắm tay nó giữ lại

    Nó không nói gì mà xít lại ôm tôi chặt hơn, qua chiếc quần jean chật chội của nó và chiếc quần ngủ mỏng manh của tôi, tôi cảm nhận có một vật cưng cứng áp sát vào mông mình

    – Xê ra – tôi luồn tay ra phía sau vỗ mãnh vào chổ đang trỗi dậy đó

    – Ây da, sao mày chơi ác vậy – nó nhăn nhó – hôm bữa nhớ mày nâng niu nó lắm mà

    – Xưa rồi diễm – tôi vẫn nằm im không thèm nhìn nó

    Tôi chủ động xoay qua ôm nó rồi nhắm mắt ngủ, cảm giác yên bình làm sao, tôi chỉ mong mỗi sáng thức dậy có thể ôm nó như thế này.. Nó nằm đơ ra đó không biết suy nghĩ gì , lâu lâu lại thở dài như một con người nhiều phiền muộn..

    – Chắc là tao sắp làm thêm một chuyện có lỗi với gia đình nữa rồi – nó vỗ vỗ lưng tôi, rối cười mĩm
    Tôi không nói gì mà vẫn cứ ôm nó mãi như thế, cho đến tận trưa 2 đứa mới thấy đói bụng và bước xuống giường, nó lục lọi trong tủ lạnh được một số thứ rồi nấu cơm trưa luôn, nó nấu món canh rau với thịt bằm, thịt kho ngon đứt anh tôi, anh tôi ăn xong liền kêu gọi nó qua nấu ăn mỗi ngày ..
     
    Lam Ngọc Kinh and alexgrim like this.
  3. alexgrim

    alexgrim Binh Bét :) TXT Actived
      0/5

    Tham gia ngày:
    17/8/15
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    ủa??? chưa có chap mới hả bạn. truyện khá hay và thú vị
     
    TraiXiTin.Club - Nơi LGBT Hội Tụ !
  4. cucuong111

    cucuong111 Binh Nhì TXT Actived
    • 0/8

    Tham gia ngày:
    17/8/16
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    TP HCM
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Giang hồ là SV ... hay ... hay
     
    TraiXiTin.Club - Nơi LGBT Hội Tụ !
  5. Lam Ngọc Kinh

    Lam Ngọc Kinh Đại Úy TXT Actived
    • 16/16

    Tham gia ngày:
    10/8/16
    Bài viết:
    251
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    16
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Thành phố Hồ Chí Minh
    Nằm ở đâu ??:
    Bisex
    Truyện hay nà. Tiếp nha bạn
     
    TraiXiTin.Club - Nơi LGBT Hội Tụ !
  6. hydroboy

    hydroboy Binh Bét :) TXT Actived
    • 0/8

    Tham gia ngày:
    16/12/16
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Tự do
    Nơi ở:
    Vietnam
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Ăn xong nó về, 30 phút sau tôi nhận được một tin nhắn từ Tính Móc:

    “tao với mày cứ như vậy thôi nhé, đừng tiến tới nữa, tao không phải bêđê, nhưng không biết sao tao vẫn muốn có mày bên cạnh, mặc dù tao biết chẳng có tương lai”

    Tin nhắn của nó như giọt nước tràn ly, tôi nắm chặt lấy điện thoại ngồi thụp xuống nền nhà, hai chữ “tương lai” sao xa mờ quá, nặng trĩu quá vào lúc này , sinh ra là gay đã biết trước cảnh khổ mà sao tôi cứ mơ một hạnh phúc thế này… mặt tôi úp vào đầu gối, tôi đã đọc từ đâu đó rằng khi cảm thấy thiếu an toàn, cần sự chở che người ta hay ngồi như thế, vì đó là tư thế khi còn nằm trong bụng mẹ.. tôi hoang mang cực độ, trong lòng đầy mâu thuẫn, nửa muốn tiếp tục đi bên đời Tính như thế, như một người thương song hành, nửa lại không muốn đau đớn khi mất nhau sau này..

    – Mày sao thế ? – anh tôi khều đầu tôi hỏi

    – Sao đâu

    – Buồn chuyện gì kể anh mày nghe- anh tôi ngồi xuống cạnh tôi, cũng đã lâu rồi hai anh em chưa nói chuyện

    – Đang lưỡng lự thôi, nửa muốn tiếp tục, nửa sợ khổ

    – Muốn gì thì làm đó đi, ai cũng sợ như mày thì còn gì tình iu haha.. không yêu sau này già lại hối hận

    Tôi chỉ mĩm cười mà không nói gì , anh tôi nói cũng đúng, sống nay chết mai, biết ngày mai có còn tồn tại để yêu không, tuổi trẻ chỉ có một lần, đành liều vậy

    Nhân dịp noen cả đám quyết định đi Vũng tàu chơi, đi bằng xe máy, tôi rủ theo Phong đi cùng, hắn không có xe nên tôi chở, Tính chở anh Hai, anh Long chở anh Sang.. Chạy ê hết cả mông mới đến Vũng Tàu, lâu lâu được hưởng hương vị mặn mặn của biển thật sảng khoái, đứa nào cũng hào hứng.. Vì dịp lễ , khách đông nên chĩ còn phòng giường đơn, chúng tôi quyết định chia 3:3 ngủ cho rẻ… và đương nhiên xét về mức độ thân thiết nê tôi, Phong và Tính ngủ chung một phòng, trái ngang làm sao 

    Thay đồ xong cả đám chạy ù ra biển, đùa giỡn như những đứa trẻ, tạt nước rồi tuột quần các loại, Tính chọc ghẹo Phong còn nhiều hơn cả tôi, chắc nó sợ hắn lạc loài giữa nhóm nên mới vậy, thấy nụ cười tỏ nắng hiện hữu trên gương mặt Phong tôi cũng yên tâm ..

    – Mày đi ăn kem không? – Phong hỏi tôi

    – Đm, lạnh muốn chết , ăn cá viên chiên đi, mày mời, tàu hũ cũng được- tôi nói

    – Ờh, tàu hũ đi cho ấm

    Tôi với hắn đi ăn tàu hũ, sao hôm nay hắn hay cười thế nhĩ, chắc có chuyện gì vui mà chưa tâm sự với tôi đây, mỗi khi thấy hắn cười là chỉ muốn tát cho vài phát , sao mà đáng iu đến thế ..

    Nghịch đã chán rồi chúng tôi lại về khách sạn, tôi để Tính và Phong tắm trước, tôi không thích tắm chung với người khác, hai thằng tắm trong đó không biết giỡn gì mà nghe đùng đùng , thấy hai thằng thân với nhau hơn tôi cũng mừng, sau này có thể đi chơi chung mà không bỏ rơi thằng nào..

    Tối đó mọi người tổ chức nhậu ngoài biển, tôi nói là đi mua card điện thoại nhưng chủ yếu là muốn đi dạo vòng vòng một chút.. Đứng trước biển lại thấy con người mình thật nhỏ bé, tôi nghĩ vu vơ về mọi thứ, từng đợt sóng biển như cơn sóng lòng tôi đang trỗi dậy giữa ranh giới mong manh tiếp tục và buông tay.. Tôi đi vòng vòng ra đến đường lớn, ngang qua những dòng người tấp nập, từng cặp tình nhân nắm tay nhau, tủi thân là điều không thể tránh khỏi, đâu đó trong những quán cafe, tôi nghe thấy bài hát Thương nhau để đó văng vẳng bên tay, tim tôi chợt thắt lại, mọi thứ xung quanh dường như mờ ảo, tôi chợt nhớ Tính đến vô cùng, nhớ đến điên dại

    – Tao nhớ mày – Tôi điện thoại cho Tính như người vừa thoát khỏi cơn mê, ba chữ đó thốt lên thay cho nỗi sầu muộn đang thấm đẫm nhịp máu tuần hoàn về tim.. tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại can đảm nói với Tính như thế, có thể nó sẽ cười vào mặt tôi vì sự ấu trĩ này

    – Mày đang ở đâu? – Tính nói sau một hồi im lặng, tôi nghe từ trong điện thoại sự náo nhiệt của đám đông

    – Tao.. tao không biết – Thực sự tôi cũng chẳng biết tôi đang ở đâu, chẳng định hướng được mọi thứ xung quanh

    – Mày đứng yên một chổ đi, tao đến ngay

    Một lúc sau không biết bằng cách nào, nó xuất hiện trước mặt tôi, tôi ôm chầm lấy nó với cảm xúc vỡ òa không nói thành lời, tôi gục mặt vài vai nó im lặng và nó cũng thế, im lặng để hít đầy lồng ngực mùi hương quen thuộc trên người nó, im lặng để lắng nghe hơi thở từ con tim, im lặng để dành thời gian cho tâm hồn khỏa lấp.. Chính trong giây phút ấy tôi nhận ra rằng, quãng đời sau này của tôi sẽ rất khó khăn nếu không có Tính..

    – Mày sao vậy ? – Tính hỏi, vỗ vỗ lưng tôi

    Một lúc lâu sau tôi và nó đi về chổ nhậu, vẫn không nói với nhau câu nào, chính xác hơn là tôi không muốn nói gì với nó.. Tôi bị cả bọn phạt uống quá trời tội đi lâu, ngay lúc đang buồn nên tôi không từ chối, đến 3h sáng cả bọn lết về khách sạn, ai cũng gật gù vì mệt và xĩn.. Tôi nhảy ngay lên giường và nằm trong góc, tôi rất thích ngủ trong góc, đến Phong rồi đến Tính .. Phong xoay qua gác chân lên bụng tôi, chắc hắn đã quen như thế khi ngủ ở nhà tôi, tôi không nói gì nhắm mắt ngủ đến sáng ..

    Ngủ đến tận trưa hôm sau, thức giấc khi Tính đang vô vào bụng tôi và Phong

    – Dậy đi bây, tao đói bụng quá – Tính nói, nó đã tắm rửa vệ sinh xong hết ngồi chờ hai đứa tôi

    Cảm thấy cực uể oải, chỉ muốn nằm tiếp nhưng thấy Tính đói bụng nên tôi đành ngồi dậy, chỉ có 3 đứa tôi đi ăn vì phòng anh Hai không ai chịu thức. Tính đãi hai đứa ăn cơm niêu

    – Sao mày gọi nhiều vậy? Ăn sao hết – Phong nói

    – Không hết thì thôi, lâu lâu mới đi chơi mà- Tính nói

    – Kệ nó đi, con nhà giàu mà – Tôi nói – Ây da!! – Tính đá vào chân tôi một cái, mặt còn ra vẻ thách thức

    – Ăn xong đi đâu bây giờ – Phong nói

    3 thằng đi cafe , xế chiều chúng tôi trở về Sài Gòn, Quãng đường về tụi tôi luôn miệng chọc 3 người kia đi chơi mà toàn ngủ ..

    Về tới Sài Gòn cũng đã chập tối, cả nhóm về nhà Tính nằm dài ra sàn, tôi đang thư giãn tinh thần thì anh tôi điện thoại

    – Mày đang ở đâu đấy ? Giúp tao với

    – Chuyện gì ? – tôi lo lắng

    – Tụi giang hồ đòi đánh tao, đang ở công viên Làng Hoa

    Nghe thế tôi và anh Hai, Tính , Phong chạy lại đó ngay, anh tôi đang ngồi trong quán trà chanh không dám bước ra

    – Sao thế? – tôi hỏi anh

    – Tụi nó kiếm chuyện với tụi tao trước v.v.v (dài dòng)

    Tôi đi ra xem thì ra là băng của thằng Hùng , anh Hai ra nói chuyện dàn xếp ổn thõa, tôi tống 3 chở Phong và anh tôi về.. Anh ba tôi rất hiền, ít gây chuyện với ai nên khi nghe ảnh có chuyện gì tôi đều cố gắng giúp..

    – Còn sợ hay sao mà mặt xanh mét thế ? – Hắn chọc anh tôi

    – Hehe – anh tôi cười

    – Mày tối nay ngủ lại đây hay về – tôi hỏi hắn

    – Cho thì ở

    – Dậy thôi về đi

    – Má thằng md – hắn cho tôi một cước vào mông

    “Anh ơi anh em phê quên hết đường về …”

    Điện thoại tôi đổ chuông, là của Tính

    – Tối tao qua mày ngủ nha – Tính nói

    – Ờ, sao không ngủ bên nhà mày

    – Không cho thì thôi, tao ngủ ở nhà cũng được

    – KHùng hả? Qua thì qua đi, mà có thằng Phong nửa đó

    – Sao nó ngủ ở nhà mày hoài vậy, thôi tao ngủ ở nhà – nó cúp máy ngang

    – Sao vậy ? ai qua nữa à – Phong từ tolet bước ra hỏi

    – Không có , mày vào ngủ đi, tao đi tắm

    Thằng Tính quá vô duyên, tự nhiên cúp máy ngang mà còn nói chuyện giọng hằng hộc, tôi bực bội lây luôn ..

    Tắm xong tôi vào phòng, nhảy vào trong giường đạp hắn xích ra

    – Ra ngoài chút coi, ép tao quá vậy

    – Từ từ, đừng đạp bụng tao

    Nằm xuống mà còn bực bội vì cú điện thoại của Tính

    – Ê tết mày về quê chắc buồn lắm ha .. – Phong nói

    – Có gì mà buồn

    – Thì không ai đi chơi với tao

    – Mày về quê tao chơi luôn không ?

    – Được không? Tao sợ ba mẹ mày la

    – Đừng lo, cha mẹ tao dễ lắm

    – Để tao hỏi mẹ tao đã – hắn do dự

    – Mà mày cũng nên tìm việc gì làm đi, chứ ở không xin tiền hoài cũng không ổn, với lại sẵn tìm nhiều bạn mới luôn, chứ lỡ sau này tao học xong không còn ở đây nữa thì sao , lỡ tao chết chẳng hạn

    – Điên hay sao mà nói tầm bậy vậy.. Tao cũng không biết bắt đầu từ đâu, nên làm gì? Thế mày tính học xong đi về quê làm à ?

    – Cũng chưa biết, xin được việc ở đây thì làm ở đây, nhưng tao chỉ đang nói trường hợp xấu.. chẳng lẽ tao về quê mày cũng về, tao chết mày có chết theo luôn không

    – Mày im mẹ cái mồm đi – hắn lấy tay đè miệng tôi lắc qua lắc lại – mày muốn chết lắm rồi à, hay không muốn chơi với tao nữa, nói mẹ nó một tiếng đi

    Thấy hắn bắt đầu giận tôi cũng cảm thấy có lỗi, vì bực thằng Tính mà trút lên hắn.. Nằm im một lúc tôi xoay qua xoa xoa bụng hắn

    – Mày sao thế? Giận tao à

    – Không – hắn gạt tay tôi ra- chắc mày thấy tao trở thành gánh nặng của mày nên mày mới nói vậy, cũng không trách được mày, ai cũng nghĩ dậy thôi , tại tao vô dụng quá

    – Mày điên quá, tao đâu có ý đó – tôi lay tay hắn

    – Thôi ngủ đi, tao hiểu rồi – Hắn xoay lưng về phía tôi ý muốn kết thúc cuôc nói chuyện

    – Tao chỉ muốn mày kiếm một công việc nào đó ổn định, để lo cho tương lai của mày sao này , chứ tao không có ý nói mày là gánh nặng hay gì hết , mày là bạn thân nhất của tao mà.. Dù có thế nào tao cũng muốn ở bên cạnh mày, nhưng đâu ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra – tôi vòng tay ôm hắn từ phía sau

    – Nay tao thấy mày thân với thằng Tính hơn tao mà , hôm qua còn bỏ tao ở chổ nhậu một mình

    – Tao hứa từ nay sẽ không bỏ mày một mình nữa , tao vẫn thích đi chơi với mày hơn

    Đúng là tôi rất thích đi chơi với Phong, mỗi khi thấy hắn cười là bao muộn phiền của tôi đều tan biến, nhưng khi đi với Tính tôi lại có cảm giác bình yên, một cảm giác được chở che tuyệt đối cả thể xác lẫn tâm hồn, nếu cuộc đời là những mảnh xếp hình thì tôi và nó là hai mảnh ghép khớp nhau hoàn hảo.. Phong là người bạn tôi muốn ở cạnh nhất và Tính là người tình mà tôi yêu thương nhất…

    – Tao với mày càng ngày càng giống gay nhĩ – hắn cười, tôi định rút tay ra thì hắn nắm lại – Tao thích ngủ ở đây là vì khi nằm cạnh mày tao có cảm giác ấm áp mà ngủ ở nhà không có được

    – Thế rồi sao này một trong hai lập gia đình thì sao – tôi hỏi

    – Thôi cứ sống hết bữa nay đi, chuyện gì đến nó đến

    Sáng hôm nay tôi phải đi học, tôi thức khi hắn còn đang say ngủ .. tôi vẫn vào trường với bao ánh mắt nhận xét dè bĩu, chuyện thằng Lợi hôm trước đã truyền đi khắp nơi, người thì cảm thông , người thì gay gắt.. nhưng phần đông điều nhận ra tôi không hiền lành như những gì tôi thể hiện .. Đang ngồi học Pháp luật đại cương thì thấy tin nhắn từ hắn :

    – Mày đâu rồi ? đi học à

    – ờ , hôm nay tao học sáng – tôi trả lời

    – Tao chuẩn bị đi xin việc làm

    – ờ, cố gắng đi

    Chắc hắn đã hiểu những gì tôi nói tối qua , đột nhiên tôi nhớ đến Tính nên nhắn tin cho nó:

    – Mày đang làm gì vậy? Trưa đi ăn không ?

    – Không

    Tôi suy nghĩ không biết sao nó trả lời trống không như vậy, mới chợt nhớ ra chuyện hôm qua , tôi tiếp tục nhắn tin cho nó

    – Mày sao vậy , nhắn tin hiểu thấy ghét vậy

    – ờ, thích

    – Biến mẹ mày đi – tôi bực lên chửi nó

    – Đm mày nhớ câu đó nha

    Tôi không thèm trả lời nó nữa, thằng vô duyên tự nhiên lại giận.. Tôi biết thằng Tính coi vậy mà con nít lắm, không giận được lâu đâu. Tôi tiếp tục học, trưa về ăn cơm nhà với anh Ba

    Đang ăn cơm thì có điện thoại từ Phong

    – Ba tao nói sẽ gửi tiền về cho tao mở quán trà chanh

    – Thiệt hả? Sướng ha- tôi mừng cho hắn
     
    TraiXiTin.Club - Nơi LGBT Hội Tụ !
  7. hydroboy

    hydroboy Binh Bét :) TXT Actived
    • 0/8

    Tham gia ngày:
    16/12/16
    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Tự do
    Nơi ở:
    Vietnam
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    – Sướng mẹ gì? Đang lo không biết có làm ăn được không đây

    – Tự tin lên chứ , thế mày đã tính bắt đầu từ đâu chưa

    – Giờ đặt bàn ghế, rồi vẽ bảng , có bà chị biết pha chế phụ tao nữa

    Thấy hắn có công việc để làm tôi cũng rất vui, mà chắc sẽ ít đi chơi với hắn lại..

    Tối đó tôi đang chuẩn bị ngủ thì nghe chuông điện thoại, là của Tính.. tôi bắt máy thì nó không nói chuyện gì cả, cở 2 phút sau, không biết linh tính như thế nào mà tôi chạy ra ban công xem thì thấy nó đứng dưới thật, phải nói là lết ở dưới mới đúng , tôi lật đật chạy xuống dưới

    – Mày sao vậy? Xĩn à, tới sao không nói tao

    – Nãy giờ tao kêu mày quá trời mà không thấy mày ra – Tính trả lời với cái giọng lè nhè

    – Mày bị điên hả? Chung cư mà mày đứng đây kêu tới tết tao cũng hông nghe nữa

    – Mày nói nhiều quá

    – Đi lên- tôi dìu nó , nhưng nó đẩy ra

    – Không

    – Không lên mày qua đây làm mẹ gì

    – Kệ tao

    – Mày không lên thì ở đây một mình đi – tôi nói rồi quay lưng đi

    Nó níu lấy áo tôi rồi lết theo, nó xĩn lắm rồi

    – Mày buông ra, người ta nhìn kìa – Tôi đẩy tay nó ra

    – Sao lúc nào mày cũng như vậy với tao, mày ghét tao lắm phải không? Mày nói đi , mày nói ừ là tao sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mày nữa

    – Mày bị điên hả , buông tay tao ra, đứng lên đi – tôi kéo nó đứng dậy, nó loạng choạng đứng không vững

    – Tao không muốn mày thân với đứa khác , mày đừng cho thằng Phong qua nhà mày ngủ nữa – nó bắt đầu quát tháo vào mặt tôi

    – Tại sao? Bạn tao mày quyền gì mà đòi quản lý , giờ mày không lên thì biến đi , tao lên đó

    – Thằng Phong quan trọng quá hả? Mày coi tao là gì ? – nói đến đây tôi cảm thấy nó hết quát nổi rồi, bắt đầu ngồi bệt xuống đất.. Tôi bực bội nên chạy lên nhà, bỏ nó ngồi đó một mình.. Tôi đóng cửa phòng rồi nằm dài lên giường, ôm gối suy nghĩ vẫn vơ, sao hôm nay Tính lại như thế, nó có chuyện buồn à, mình nói chuyện như thế với nó có sai không? Tại sao nó lại không cho mình chơi với Phong? Những câu hỏi đó cứ liên tục xuất hiên trong đầu tôi

    Nghe tiếng gõ cửa, tôi đi ra thì nghe anh tôi nói có ai giống bạn tôi nằm dài ở dưới đường, tôi chạy ra ban công thì đúng là Tính, nó vẫn chưa về .. Tôi đang lưỡng lự không biết có nên chạy xuống không thì thấy nó đứng dậy, bước cao bước thấp lại một gốc tường và đấm liên tục vào tường

    – Mày sao vậy? Dừng lại đi, khùng hả thằng chó – tôi chụp tay nó lại

    – Ờ tao khùng đó , mai tao sẽ về quê, mày không còn gặp cái mặt chó của tao nữa đâu, tao sẽ … – nói đến đó nước mặt nó chực trào , e là nếu nói thêm vài câu nữa nó sẽ khóc lóc như là một đứa con nít 3 tuổi .. thấy nó như vậy lòng tôi chợt thắt lại

    – Thôi tao xin lỗi, xin lỗi mày , lên nhà rồi từ từ nói – tôi ôm lấy nó, mặt nó dựa vào vai tôi như che đậy những giọt nước mắt

    – Sao tao lúc nào cũng như vậy? Ai cũng đối xử với tao như vậy – nó tiếp tục với những lời nói dứt quãng , tôi vuốt ve lưng nó

    Dìu được nó lên nhà , trong lúc tôi mở cửa thì nó lại quỵ xuống, anh Ba tôi thấy vậy thì chạy ra đỡ nó vào phòng phụ tôi

    – Bạn mày đứa nào cũng ngoan hiền hết ha – anh tôi cười

    – Anh pha dùm em ly chanh nóng – tôi đẩy ảnh ra ngoài

    – Mày chưa tỉnh hả? Tự nhiên sai tao

    – Làm dùm đi

    Cho nó uống chanh nóng xong, chưa được 5 phút thì nó ói đầy sàn, thế là anh em tôi lại phải vào dọn

    – Sao tôi khổ quá nè trời – anh Ba than

    Nằm nghĩ một lát nó bắt đầu tỉnh , mặt cũng hồng hào hơn, tôi hỏi nó ăn gì không thì nó bảo không và muốn đi tắm , tôi lấy đồ tôi đưa cho nó và dặn dò nó nhớ tắm nước nóng, nó tắm xong thì cũng chịu ngồi ăn ít cơm

    – Sao nay mày uống nhiều vậy ? – tôi hỏi nó khi đã lên giường ngủ

    – Buồn

    – Buồn chuyện gì ?

    – Gia đình

    – Ba mẹ mày kêu về quê à ?

    – ờ

    – vậy mày tính sao?

    – Mai tao về xin, được thì lên đây ở tiếp

    – Còn không được ?

    Nó im lặng một lúc lâu , “người mà tôi yêu thương, cần một tách cafe mỗi ngày ..” nhạc chuông đổ làm tôi giật mình, đã lâu rồi tôi không nghe nhạc chuông này reo lên, là bài hát tôi mặc định riêng cho anh Hai vì ảnh rất thích bài này, dù đã hết giận chuyện thằng lợi nhưng tôi và ảnh cũng ít nói chuyện với nhau hơn, tình anh em cũng nhạt dần

    – Tính có đó không ? – bắt máy lên tôi im lặng nhưng vẫn nghe giọng trầm ấm quen thuộc của anh hai hỏi

    – Có, tối nay nó ngủ ở đây, có gì không hai

    – Không gì, tại không thấy nó đâu , thôi nhé – không biết từ bao giờ tôi và Hai lại khách sao với nhau như thế

    Tôi quay sang hỏi nó:

    – Mày về quê rồi nhóm mình thế nào?

    – Mai ai cũng về hết, tao có thể lên, còn tụi kia chắc về luôn, anh Sang chán ở đây rồi, anh Hai cũng vậy

    Ngày mài về quê mà anh hai cũng không nói với tôi một lời, lòng tôi chợt thấy chua chát, đành thôi, cũng là do tôi ..

    – Ba tao nói về quê học trung cấp, sau này lo cho tao làm công an – nó lên tiếng phá tan luồng suy nghĩ của tôi

    – Sướng nhĩ, con nhà giàu có khác, chưa đi học mà đã có sẵn chổ làm

    – Mày cứ nói chuyện kiểu như thế – nó lườm tôi

    – Mày cứ ở dưới đi, bon chen trên đây làm gì ? không nghĩ cho tương lai sau này

    – Tao vê dưới mày không buồn à

    – Không- tôi xoat mặt đi

    Tính bất chợt xoay qua hôn vào mội tôi, nụ hôn đầu tiên do Tính chủ động hoàn toàn, sau một hồi sững sốt tôi bắt đầu đưa lưỡi đáp trả , vị ngọt của nụ hôn làm tôi say đắm, cuốn đi mọi ưu phiền về một ngày mai rời xa.. tôi bắt đầu khám phá cơ thể Tính, sờ soạng cơ ngực săn chắc.. tôi rời môi nó , đưa đường lưỡi du lịch quanh ngực nó, Tính nhắm nghiền mặt nhường cho mình thế chủ động, chắc nó còn ngại.. Mình đưa tay sờ vào cậu em nó qua lớp quần ngoài, đã cương cứng từ lúc nào .. vuốt ve một chút nó chịu không nổi nên ngồi dậy cởi quần trong lẫn quần ngoài ra rồi đẩy đầu tôi xuống .. tôi liếm láp , ngấu nghiến từ gốc đến đầu, nó há miệng rên khe khẽ ..

    – Mày không làm như bữa trước nữa à – nó kéo tôi lên và hỏi nhỏ sau một lúc nhận đầu tôi vào cu nó

    – Làm gì ? – tôi hỏi

    – Thì giống như hôm bữa đó , cho vào trong đó

    – Mày muốn à – tôi ngây thơ hỏi , nó không nói gì mày kéo quần tôi xuống như hành động thay lời nói , tôi tự động bôi trơn cho mình rồi leo lên người nó, nhăn nhó ngồi xuống nhịp những cú đầu tiên, nó vịn lấy eo tôi và cũng khẽ nhíu mày.. tôi nhịp đều đặn cho qen dần, sau đó mạnh hơn, nó vịn bàn tay vững chắc vào eo tôi rồi lên xuống theo nhịp, cắn chặt môi như kiềm cơn hoan lạc..

    nó ngồi dậy úp mặt vào ngực tôi , hai tay vòng ra sau ôm tôi chặt hơn, tôi kéo áo lên đẩy đầu nó vào ý kêu nó liếm ngực, nó vụng về lúc đầu làm tôi hơi đau nhưng dần tiến bộ hơn.. nó bỗng dừng lại rồi ra dấu kêu tôi quỳ xuống, chắc cu cậu muốn doggy đây mà .. không biết nó học những thứ này ở đâu, cơ mà thằng con trai 19 tuổi đầu như nó mà không biết những thứ này thì mới là bất bình thường..

    nó cố gắng một lúc vẫn không vào được, tôi dùng tay giúp nó, cuối cùng cũng vào, khi đã quen với nhịp ra vào dễ dàng, nó bắt đầu thúc những phát mạnh mẽ làm tôi không kiềm chếđược tiếng rên.. nó kéo đầu tôi quay lại rồi hôn môi tôi… cỡ 15p sau nó thúc mạnh hơn, miệng rên rĩ không ngừng, tôi biếng nó đã ra.. nó nằm dài xuống giường nghĩ mệt..

    tôi lấy tay nó đặt lên cu mình , nó biết ý nên sụt nhẹ cho tôi, không biết sau mà mãi không ra được .. tôi nhấn đầu nó vào ngực mình bắt liếm rồi sau đó tôi sờ soạng khắp người nó ,từ con cu đã mềm đến ngực, bờ mông tròn của nó , sau một hồi thì tôi gồng người bắn lên bụng mình, văng lên cả mặt nó nhưng nó vẫn cố gắng sụt cho tôi ra hết ..

    – Mai không gặp nữa nên tao chìu mày thôi đấy nhé, làm sao mà bắn vào mặt tao thế này, gớm – nói trét vào áo tôi

    – Có qua có lại thôi, mày cũng làm tao đau muốn chết

    Tôi với nó đi tắm lại, khi bước ra phòng tắm, hai đứa đang trần truồng thì thấy anh Ba đang ngồi ăn cơm trong bếp trố mắt nhìn..

    Anh Ba không nói gì mà cúi mặt ăn cơm tiếp, tôi với nó cũng hơi ngượng nên chạy nhanh vào phòng ..

    – Quê quá- tôi nói

    – Quê gì ? con trai không mà – Tính nói trong khi đang mặt quần áo vào

    – Mày ngu vừa thôi , không sợ ảnh biết à – tôi đá mông nó

    – ờ ha – nó bây giờ mới bắt đầu lo lắng

    Tôi và nó lên giường , nó nhìn lên trần nhà suy nghĩ mông lung gì đó

    – mai mấy giờ mày về quê- tôi hỏi nó

    – chừng nào anh Hai gọi thì về, chắc sáng á

    – Ờ, về vui vẻ, mai tao đi học buổi sáng

    – Sao tao không thấy mày buồn tí nào hết vậy ? – nó nhìn tôi , tôi không nói gì xoay qua ôm ngang bụng Tính ,có lẽ sẽ rất lâu tôi mới có thể tìm lại được hạnh phút này

    “Giờ còn gì nữa để tiếc nuối.

    Bây giờ cũng đến phút cuối

    Mai người thương của tôi đi về cuối trời”

    Sáng hôm sau, tôi thức sớm, nhìn nó đang ngủ thật an bình , tôi lặng lẽ đi học.. đến lớp hôm nay có bài kiểm tra .. tôi chưa học bài gì cả nên copy thằng Lợi .. lúc tôi ra chơi thì Tính cũng vừa điện thoại tới

    – Về nha – Tính nói

    – ờ, về đi, vui ve nha , nói mọi người khi nào về thì nhậu bữa hoành tráng, xin lỗi vì không tạm biệt được – tôi giữ bình tĩnh nói

    – mày không có gì nói với cho tao hết vậy

    – Nói gì , về đi, khi nào tao về quê rồi gặp

    Nó cúp máy ngang làm tôi hơi hụt hẫng , cả từ lúc đó đến khi về nhà tôi như người mất hồn , chẳng thích làm gì cả.. buổi chiều tôi và Phong đi uống nước mía , thấy tôi buồn buồn hắn cũng hiểu lí do là nhóm tôi về quê .. những ngày sao đó trãi ra cực kì vô vị, ở giữa Sài Gòn đông đúc nhộn nhịp này, tôi bỗng thấy cô đơn lạ thường

    Cho đến một ngày

    – Alo, Tuấn bê à ? – Tính điện thoại cho tôi , nghe giọng của giỡn cợt lắm

    – Gì đó ? bê mẹ mày – tôi chửi nó

    – ở trên đó sao rồi – Tính nói giọng trầm hẳn, sao câu đùa giỡn ban đầu

    – cũng bình thường, mày về dưới có gặp thằng Lập không? Nhớ nó quá, không thấy điện thoại tao gì cả- tôi đánh trống lãng

    – Nó đi du học rồi , tụi tao về là nó đi rồi, không cho ai biết cả

    – Hả ? – tọi bất ngờ, thật sự rất bất ngờ .. Lập là đứa em tôi rất thương trong nhóm, nó cũng rất hay giúp đỡ nhiệt tình khi tôi xảy ra chuyện.. giờ thì tôi đã hiểu lí do vì sao đêm đó nó nắm lấy cánh tay tôi thật chặt, lí do những nuối tiếc hiện rõ trên gương mặt Lập

    – Alô, đâu rồi – Tính nói khiến tôi quay về hiện thực

    – Đây nè – tôi ấp úng

    – Sao mày không hỏi thăm tao tiếng nào hết vậy ? không nhớ tao à

    – ờ , mày về dưới vui không ?

    – vui gì ? ba mẹ tao không cho lên đó nữa

    – Vậy thì ở dưới lo học đi
     
    TraiXiTin.Club - Nơi LGBT Hội Tụ !
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):