Truyện ngắn Tình Ngỡ – Chap 1 : Mở Đầu

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi Duy JB, 2/11/16.

Lượt xem chủ đề : 438

  1. Duy JB

    Duy JB Đồng Sáng Lập © Thành viên BQT Tổng Hội TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    18/8/16
    Bài viết:
    1,614
    Đã được thích:
    837
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Q6
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    Vũ Minh Huy được sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình khó khăn, mẹ làm lụng vất vả cả ngày cũng chỉ kiếm dc 40k/ngày còn ba cậu thì có tật ở chân bẩm sinh nên ko làm nặng dc ba cậu chỉ nhận sữa chữa máy móc và làm đồ trang trí, vì muốn kiếm thêm thu nhập để lo cho cậu và em trai ba cậu đã làm thêm 1 công việc nhiều rủi ro đó là thầu cá độ đá bóng.

    Tuy gia đình khó khăn nhưng ba mẹ Huy luôn lo lắng cho cậu ăn học đầy đủ, cậu luôn là học sinh giỏi 6 năm liền, cậu có 1 người bạn gắn bó từ năm lớp 2 và 2 cô nàng cá tính quen biết năm lớp 6 đó là Quách Phú Xuân-Nguyễn Mai Thu Hiền và Lê thị Ngọc mai. Duyên trời đã ghép 4 con người mang 4 cá tính lẫn cả giới tính khác nhau tạo thành 1 bộ tứ bá đạo nổi tiếng nhất khối cũng như cả trường!

    Huy là 1 uke chính hiệu, tuy đã lớp 7 nhưng cậu chỉ cao có 1m40 trong khi những đứa cùng trang lứ cao ít nhất cũng 1m50 rồi, nhưng cũng nhờ thế mà cậu dc mang danh hiệu Thiên Thần nhỏ của khối, cậu khá là ít nói nhưng luôn ứng biến nhanh nhẹn mọi tình huống, dường như chưa ai có thể làm khó hay bắt bẻ cậu. Với cái tính tốt bụng nhiệt tình cậu luôn giúp đỡ bạn bè dù cho cậu ko thích người đó đi chăng nữa vì phương châm sống của cậu là hóa thù thành bạn, nhưng cậu rất yếu đuối lúc nào cũng mơ mộng rằng sẽ có 1 bờ vai vững trãi để tựa vào mỗi khi cô đơn và ko ai khác người cậu mơ tưởng tới là Phú Xuân người bạn thân của mình!

    Xuân thì là men 100% cậu là người khá là điềm đạm ít mấy quan tâm đến những việc bao đồng, Cậu cao ráo, đẹp trai và đô con là hình tượng người con trai mà bao cô hằng mong muốn theo đuổi,tuy là bạn thân nhưng Xuân cũng cảm thấy phần nào khó chịu khi Huy cứ quấn lấy mình, ko phải Xuân kì thị Huy mà chỉ là Xuân ko muốn người yêu của mình Hiểu lầm. Xuân có cô bạn gái học lớp A1 bên cạnh tên Thúy Quỳnh, cô này cũng học giỏi và khá xinh nhiều người theo đuổi nhưng chỉ Xuân dc lọt vào mắt cô này, những lần 2 người thân mật cười đùa vui vẻ thì lại làm Huy đau nhói như ngàn dao cắt lòng.

    Hiền thì là 1 thục nữ, chân yếu tay mềm nhưng tính nết khá khó chịu, cô nàng này lúc nào cũng mong ước có dc 1 anh chàng bạch mã hoàng tử tỏ tình, với ai cô khó chịu nhưng với 3 đứa bạn mình thì ko, cô luôn tỏ ra mình là người bạn biết quan tâm chia sẻ với bạn bè nhất là với Huy vì mỗi khi Huy buồn thì Hiền thừa biết là cậu này đang buồn chuyện gì.

    Mai thì mạnh mẽ cá tính vô cùng nói trắng ra là cô nàng này nam tính(less) cọc cằn thô lỗ nhưng tốt bụng, ai mà đụng đến bạn bè của cô này thì thôi rồi…ko biết là nạn nhân đó sẽ thê thảm đến mức nào đâu. Mai luôn bảo vệ Huy mỗi khi cậu bị bắt nạt, mấy cậu thanh niên ai cũng chọc ghẹo cậu là Huy bánh bèo, ôi mai nghe mà máu từ gót chân chạy tót lên máu não.

    Hết mấy tháng hè cuối cùng ngày tựu trường cũng tới, như thường lệ Xuân vẫn đạp xe qua nhà Huy để chở cậu đi học.

    _Xuân: “Huy ơi! Nhanh đi làm gì mà như con gái vậy? Có chuẩn bị mà cũng lâu, trễ giờ khai giảng bây giờ nè!’” Xuân hối thúc cậu bạn bánh bèo của mình.

    _Huy: “Rồi! Xong rồi làm gì mà hối ghê vậy? Còn sớm mà!’” Huy vừa nói vừa cài nút áo.

    _Xuân: “Ko ai như Huy hết! Ko biết kiếp trước tui có mắc nợ Huy ko nữa, mà sao kiếp này tui khổ với Huy ghê!” Xuân vừa nói vừa khẽ lắc đầu làm cậu bạn mình đỏ mặt.

    _Huy: “Có lẽ thế! Mà ko phải kiếp trước mà kiếp này Xuân cũng mắc nợ Huy, kiếp sau, kiếp

    sau nữa cũng thế!”Huy nói mà mặt đỏ ao khi đứng trước mặt người mình thích.

    _Xuân: “Có chuyện đó nữa hả? Kiếp này trả hết nợ mà Huy còn nợ ngược lại Xuận đấy biết chưa?” Xuân nói và véo má của Huy

    _Huy: “Ái! Đau! Thôi trễ rồi đi thôi!” cậu vừa đi vừa chà tay lên má mếu máu.

    Trên đường đi 2 người trò chuyện, cười cười nói nói vui vẻ, họ tâm sự những chuyện vui buồn mà họ đã trãi qua. Đang tâm sự thì từ phía sau 2 người nghe ai đó gọi tên Xuân, quay nhìn lại thì đó là Thúy Quỳnh bạn gái của Xuân.

    _Quỳnh: “Xuân đi sớm vậy? Chạy ngang nhà Quỳnh sao ko réo Quỳnh đi cùng? Xuân làm vậy Quỳnh cảm thấy buồn đấy!” Quỳnh tỏ vẻ buồn khi Xuân quên bẻn việc rủ Quỳnh đi cùng.

    _Xuân: “Xuân xin lỗi! Do sáng nay vội quá nên quên mất! Quỳnh đừng giận Xuân nhé! Khai giảng xong Xuân mời Quỳnh ăn kem bù lại dc ko?” Xuân bối rối và đưa ra đề nghị.

    _Quỳnh: “Ok! Vậy khai giảng xong Quỳnh chờ Xuân ở lớp nhé!”

    _Hiền: “Huy! Xuân!” từ đằng sau vọng tới tiếng gọi thân quen của cô nàng tiểu thư Thu Hiền, hiền chạy tới gần.

    _Huy: “Chào Hiền! Còn Mai đâu?”

    _Hiền: “Nó đang mua bánh mì cho tụi mình, nó theo sau ngay ấy mà! Ủa có cả lớp trưởng A1 nữa à?” Hiền quay sang mỉa mai Quỳnh, Hiền chẳng mấy ưa nhỏ Quỳnh vì nó mà Huy phải buồn.

    _Quỳnh: “ À…Ừ! Thôi Xuân, Quỳnh đi trước nhé! Nhớ cái hẹn trưa nay đấy!” Quỳnh nói xong đạp xe đi trước.

    Hiền nhìn nét mặt u buồn của Huy mà mủi lòng, Hiền nghĩ “ko biết bao giờ bạn mới hết khổ đây Huy?” Lúc đó Mai cũng chạy tới phá tan bầu không khí u sầu đó.

    _Mai: “Tụi mày đi mà ko chờ tao! Tin tao cho mỗi đứa 1 đấm ko hả?” Mai hâm dọa.

    _Xuân: “Èo! Con bà chằn, nghĩ tui sợ bà chắc? Mơ đi!”Xuân đắc ý

    _Mai: “Thằng này mày hay! Chị mày hôm nay sẽ cho mày biết tay!” tỏ vẻ chị 2

    _Huy: “Huy tình nguyện chịu phạt hết nè Mai! Tha cho 2 người kia đi nha!” Huy nở nụ cười thiên thần làm Mai xiêu lòng.

    Hiền: “Xong! Chị 2 đã bũng rũng tay chân, cứng họng với Huy thiên thần nhỏ! Hahhaa!”

    Cả bọn vừa đi vừa cười nói vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến trường! Ngày khai giảng do cả 4 khối đều có mặt nên đông nít học sinh, thầy cô thì đang chỉ đạo từng vị trí của các lớp, sân trường ngày khai giảng thật náo nhiệt! Sau khi ổn định dc chổ ngồi, trong lúc đợi thầy cô thuyết trình, học sinh nháo nhào buôn chuyện với nhau về những chuyện ngày hè. Huy-Xuân-Hiền-Mai ngồi cuối dãy, do 1 lớp 2 dãy nên 4 người dễ tám với nhau, bên A1 Quỳnh cũng ngồi cuối dãy điều này làm cho Huy và 2 con nhỏ bạn khá khó chịu khi Xuân cứ ríu rít với nhỏ Quỳnh.

    _Huy: “Haizza! Ko biết năm nay ai chủ nhiệm mình nữa, rồi ko biết có gặp các thầy cô dễ ko?! Huy thấy sợ sợ?”

    _Xuân: “Có nghe lộn ko vậy trời? Kẻ ko sợ trời, ko sợ đất dám bực dọc , xé tập xách trước mặt giáo viên mà cũng biết sợ à?” Xuân giễu cợt.

    _Huy: “Ai bảo ko sợ? Huy sợ nhiều thứ lắm, sợ ba mẹ nè, sợ thầy cô nữa mà sợ nhất là…”Huy kịp dừng lại trước câu nói của mình.

    _Mai: “Sợ nhất là gì thế nói chị nghe xem! Để chị còn giúp cưng giải tỏa nổi sợ nữa!” Mai lên giọng.

    _Hiền: “ ko nói tui với Mai cũng biết! Tui với Mai sẽ giúp Huy vượt qua nỗi sợ “ma” hahaha!” chọc thế thôi chứ Hiền và Mai thừa biết điều mà Huy sợ nhất đó chính là mất Xuân người mà mà nó yêu thương.

    Cả đám lại phá cười vì lời chọc ghẹo đó, Huy thì ngượng ngùng chỉ mỉm cười, lúc Huy cười cậu giống yk như 1 thiên thần vậy, đôi mắt to tròn, đôi mi dài và cong cùng nụ cười đó đã làm xiêu lòng và tạo sự đố kị cho biết bao nhiêu người. Trên giảng đài hết thầy hiệu trưởng đến thầy hiệu phó, rồi cô giám thị lên thuyết giảng, dưới học sinh cứ mặt vẫn cứ nháo nhào như cái chợ cào cào

    Sau khi thuyết giảng xong thầy hiệu trưởng đề nghị mỗi lớp của đại diện lên thực hiện 1 tiết mục văn nghệ chào mừng năm học mới, lớp nào cũng háo hức vì đã ko phải nghe thuyết giảng nữa và còn dc giải trí. Tất cả các lớp đại diện toàn là nữ sinh duyên dáng, sau mấy tiết mục ai cũng vỗ tay , đến lớp 7A1 Thúy Quỳnh bước lên với bao sự tung hô của toàn trường vì Quỳnh nổi tiếng là Hoa khôi của khối vừa xinh vừa học giỏi lại hát hay nữa, Quỳnh cất tiếng hát lên, mọi người vỗ tay gọi tên cỗ vũ, duy nhất có 2 người biễu môi ko vỗ tay là Hiền và Mai. Đến lớp 7A2 là lớp của Huy, mọi người cứ đùng đẩy nhau ko ai dám lên, ko đợi ai bảo Huy đứng lên và bước lên giảng đài, cả trường chỉ vỗ tay nhẹ 1 lần rồi im lặng hẳng khác với tiết mục của Quỳnh lúc nãy, Huy có vẻ run rẫy trước sự tĩnh lặng đến đáng sợ , và hàng ngàn con mắt đang nhìn cậu.

    Huy tự nghĩ” phải bình tĩnh và cố gắng, sân khấu là nơi mà mình mong ước, ko thể để nó đánh gục mình dc” rồi Huy bắt đầu cất tiếng hát bài “Hãy Gọi Tên Tôi Nhé Bạn Thân Hỡi”

    Đời người nào ai chẳng mong
    Mỗi khi đau buồn nhiều hay khốn khó
    Sẽ có lúc khi thấy tâm hồn cần sẻ chia những kỷ niệm cũ
    Bạn tôi ơi xin hãy nhớ đến nhau.

    Tình bạn là khi chúng ta
    Biết quan tâm thật nhiều, không tính toán,
    Một ánh mắt lo lắng khi bạn nhìn thấy tôi mất đi niềm tin,
    Tình bạn chúng ta thật quý biết bao nhiêu

    Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi,
    Có tôi luôn cùng chia sớt
    Để rồi ta lại có thêm niềm tin.
    Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi,
    Lúc cô đơn cần tôi đến
    Khi vấp ngã sẽ có tôi bên cạnh.

    Cuộc đời không êm đềm trôi mãi,
    Tháng năm bao lần sóng gió,
    Hãy để ta được sớt chia cùng nhau.
    Gọi tên tôi khi cần, bạn nhé!
    Trái tim tôi chỉ muốn nói
    Ta sẽ giữ mãi mãi cho tình bạn luôn bền lâu.

    Đời người nào ai chẳng mong
    Mỗi khi đau buồn nhiều hay khốn khó
    Sẽ có lúc khi thấy tâm hồn cần sẻ chia những kỷ niệm cũ
    Bạn tôi ơi xin hãy nhớ đến nhau.

    Tình bạn là khi chúng ta
    Biết quan tâm thật nhiều, không tính toán,
    Một ánh mắt lo lắng khi bạn nhìn thấy tôi mất đi niềm tin,
    Tình bạn chúng ta thật quý biết bao.

    Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi,
    Có tôi luôn cùng chia sớt
    Để rồi ta lại có thêm niềm tin.
    Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi,
    Lúc cô đơn cần tôi đến
    Khi vấp ngã sẽ có tôi bên cạnh.

    Cuộc đời không êm đềm trôi mãi,
    Tháng năm bao lần sóng gió,
    Hãy để ta được sớt chia cùng nhau.
    Gọi tên tôi khi cần, bạn nhé!
    Trái tim tôi chỉ muốn nói
    Ta sẽ giữ mãi mãi cho tình bạn luôn bền lâu.
    * Ngày tuổi thơ chúng mình thật hồn nhiên trong sáng,
    Để giờ đây mãi là tình bạn của chúng ta.

    Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi,
    Có tôi luôn cùng chia sớt
    Để rồi ta lại có thêm niềm tin.
    Gọi tên tôi nhé bạn thân hỡi,
    Lúc cô đơn cần tôi đến
    Khi vấp ngã sẽ có tôi bên cạnh.

    Cuộc đời không êm đềm trôi mãi,
    Tháng năm bao lần sóng gió,
    Hãy để ta được sớt chia cùng nhau.
    Gọi tên tôi khi cần, bạn nhé!
    Trái tim tôi chỉ muốn nói
    Ta sẽ giữ mãi mãi cho tình bạn luôn bền lâu.

    Sau khi Huy hát xong tiếng hò hét, kêu tên cổ vũ inh ỏi. Giọng hát của 1 thiên thần quá trong trẻo với 1 đứa con trai như vậy, giọng hát của huy đốn tim tất cả mọi người, bây giờ ko còn là không gian tĩnh lặng đáng sợ mà nó đã trở nên náo loạn cả sân trường.Huy vừa vui sướng vừa ngại ngùng từng bước về chổ ngồi trước bao ánh mắt trầm trồ đang nhìn Huy.

    _Mai: “Huy ơi! Cưng làm cả lớp hảnh diện quá đi hà!” Mai trầm trồ khen Huy.

    _Hiền: “Không cần khen vì Huy nhà ta vẫn là số 1 mà! Ko như ai kia chỉ mang cái đẹp ko hù người ta!” Hiền nói xỉa xói Quỳnh.

    Xuân nhìn Huy chỉ cười cười rồi thở dài 1 cái, trong lòng Xuân bây giờ lại nổi lên nhiều cảm

    xúc với cậu bạn thiên thần. Khai giảng xong Xuân vẫn ko quên buổi hẹn với Thúy Quỳnh, Xuân nhờ Mai chở Huy về, Xuân thì hẹn hò với Quỳnh. Huy-Hiền-Mai nhìn Xuân chạy đi mà bức xúc.còn Xuân tuy chạy đi nhưng vẫn ngoáy đầu lại kịp nhìn dc gương mặt thiên thần đang buồn bã, có lẽ Xuân biết Huy buồn vì điều gì đạp xe bên cạnh Quỳnh mà lòng Xuân như có nỗi buồn đang chất chứa trong tim.

    Ngồi trong quàn kem nói chuyện với Quỳnh mà tâm hồn Xuân thả rong nơi đâu, nhớ về 1 điều gì đó xa xăm, 1 kỷ niệm mà Xuân khó quên được….

    Những kỷ niệm, những ký ức chợt ùa về trong ý nghĩ của Xuân, Huy Hiền Mai thì đang tâm sự với nhau về những kỷ niệm mà nhóm họ trãi qua, nhưng chắc có lẽ cái ngày đó là ngày khó quên nhất đối với Nam thiên thần của khối!

    End chap 1

    Đây chỉ là mở đầu khởi xướng câu chuyện nên nó hới ngắn các bạn chờ những chap sau nó nhé!

    Ngày ấy là ngày gì mà làm cho cả Xuân và Huy đều nhớ mãi, tại sao tâm hồn 2 người đã ko có khoảng cách , xem nhau như tri kỹ mà Xuân lại lạnh lùng với Huy như vậy? Hiền và Mai sẽ làm gì cho Huy khi ko thể nào đứng nhìn cậu bạn bé bỏng của mình cứ đau khổ? Chap 2 sẽ mang chũng ta trở về ngày ấy cái ngày mà làm cho Huy Xuân suy nghĩ đánh dấu mạnh hơn cho tình bạn của họ!
     
    danminh and Minh Nguyễn1 like this.
  2. Duy JB

    Duy JB Đồng Sáng Lập © Thành viên BQT Tổng Hội TXT Actived
    • 145/162

    Chủ Thớt
    Tham gia ngày:
    18/8/16
    Bài viết:
    1,614
    Đã được thích:
    837
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Q6
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    Chap 2: Hồi ức

    Trên đường về nhà Huy chẳng nói câu nào, cậu buồn rười rượi 2 nhỏ Hiền – Mai thấy thế liền bảo.

    _Hiền: “cũng còn sớm! Hay tụi mình kiếm quán nào uống nước đi, ngồi tâm sự xíu đi! Tui muốn biết nhiều chuyện của 2 người trong những ngày qua lắm, hí hí!”

    _Mai: “thôi đi thím 2! Đúng là con gái, suốt ngày chỉ biết bà tám chuyện người ta ko hà!” Mai bỉu môi

    _Huy: “chắc bà ko phải con gái? Biết rằng bà tính đàn ông nhưng bà vẫn “đái” ngồi chứ ko phải “đái” đứng, ngực nở chứ ko lép, bà là “cối” chứ ko phải “chày”! Huy phán cho nhỏ Mai 1 câu làm nhỏ cứng họng.

    _Hiền: “hahahaha! Mang nhục chưa? Cái tội xỉa xối đồng bọn nè! Hahahaha!” nhỏ Hiền cười đắc ý, khi nhỏ Mai bị Huy bắt bài.

    _Mai: “Mày là quỷ ko phải thiên thần Huy à! Chị thề thù này chị ghim, lát chị cho cưng sống giở chết giở!” Mai tức tối khi bị chọc quê, hằng hặc mùi sát khí…

    _Huy: “muốn làm gì thì làm, đừng đấm đừng đá, đừng làm tàn nhan sắc của thiên thần là dc!” Huy nói giọng ỉu xìu chọc nhỏ Mai.

    _Mai: “Lát cưng sẽ biết! Chị sẽ cho cưng sống ko bằng chết! Hahahaa!”

    3 đứa vừa đi vừa chém gió rất vui vẻ, những câu nói chị 2 của Mai bị Huy bắt bẻ đều làm cả đám phì cười, chả mấy chốc 2 chiếc xe đạp dừng lại ở quán kem “Học Đường”.

    Mai và Hiền gửi xe xong kéo Huy vào trong kiếm 1 bàn nào nó dễ chú ý. Cuối cùng họ kiếm dc 1 chổ cạnh bờ tường có treo bức tranh Sơn Thủy, cả đám ko hề biết là ở 1 góc khuất khác có cặp đôi mà họ ko hề muốn nhìn thấy đang ngồi ở đó.

    _Quỳnh: “bộ đi chơi với Quỳnh Xuân ko dc vui à? Sao thấy Xuân có vẻ gì đó đâm chiêu vậy?” Quỳnh nhìn sắc mặt Xuân và hỏi.

    _Xuân: “À ko! Tại sáng nay do sợ trễ giờ nên Xuân dậy sớm chuẩn bị nên hơi mệt vậy thôi, chứ ko có gì đâu! Đi chơi với Quỳnh là Xuân vui mà!” Xuân nở 1 nụ cười mang 1 chút sầu.

    _Quỳnh: “À Xuân nè! Hay bắt đầu từ ngày mai Xuân qua chở Quỳnh đi học nhé! Đi cùng nhau cho vui, chứ ngày nào Quỳnh cũng đi có 1 mình!”

    _Xuân: “Ơ..Nhưng mà…” Xuân bỡ ngỡ với lời đề nghị của Quỳnh

    _Quỳnh: “Bộ Xuân ko muốn đi với Quỳnh à? Xuân ghét Quỳnh lắm sao?” ko đợi Xuân trả lời Quỳnh đã chen ngang.

    _Xuân: “Ừ! Thôi dc rồi, Xuân sẽ chở Quỳnh đi học!” Xuân đồng ý với Quỳnh nhưng trong lòng cậu đang rất khó xử, “chở Quỳnh rồi còn Huy thì sao?

    Nhà Huy nghèo toàn đi bộ đến trường ngay cả chiếc xe đạp cũng ko có! Nhưng Quỳnh là bạn gái cũng ko thể từ chối dc, thôi thì đồng ý rồi từ từ tính tiếp.”

    _Quỳnh: “hứa rồi đấy nhé! Cám ơn Xuân trước nhé!” Quỳnh mừng rỡ như vớ dc vàng.

    _Xuân: “ko có gì! Quỳnh ngồi đây Xuân đi rửa mặt cái!”

    _Quỳnh: “ừ! Xuân đi đi!”

    Xuân đứng lên bước vào nhà vệ sinh, Xuân Bước qua bàn của đám Huy đang ngồi mà hình như do khuất bóng của cây phát tài nên Xuân ko thấy tụi Huy đang ngồi đó, Huy thì bị Mai và Hiền ép ăn mấy ly kem liền nào là socola,dâu,vani,dừa…trời ơi!

    Ăn kiểu này tào tháo ko rượt mới lạ, Huy ăn ko nổi nữa bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh, đúng lúc Xuân đi ra do gấp gáp nên Huy va vào người Xuân làm cả 2 ngã sống xoài trên đất.
    Cả 2 đơ người khi gặp nhau ở đây, Huy bật dậy ko nói gì chạy thẳng vào nhà vệ sinh, Xuân thì bước ra ngẫm nghĩ, đang khó xử mà laijd dể Huy thấy mình đang tình tứ với Quỳnh giờ càng khó xử hơn. Xuân bước gần đến bàn thì Hiền và Mai thấy Xuân liền bảo.

    _Mai: “Ủa! Xuân cũng ăn kem ở đây à, vui nhĩ có cả Hoa Khôi hồ ly tinh ở đây nữa kìa!” Mai xỉa xối làm Xuân nghẹn họng chỉ mỉm cười rồi bước lại bàn.

    _Hiền: “Thôi! Người ta là hoàng tử sánh đôi cùng công chúa , cao sang ,đẹp đẽ như quý tộc , còn Tụi mình thấp hèn sao so đo được với Hoàng tử và Công chúa chứ! Thôi! bỏ đi!” Hiền nó mỉa mai mà nhỏ Quỳnh tức sôi máu, do có Xuân nên nó nhịn

    Huy bước ra ngồi xuống nhìn bàn bên kia với ánh mắt sầu thảm, lòng cậu nặng trĩu cơn buồn, rồi chợt Huy đứng dậy nói.

    _Huy: “thôi 2 người trả thù Huy vậy dc rồi đừng hành hạ thêm nữa Huy chịu ko nổi đâu!” vừa nói cậu vét túi dc có mấy ngàn lẻ định đưa Mai.

    _Hiền: “tụi này nói trả thù vậy thôi, chứ thực ra là muốn dẫn Huy đi ăn cho đỡ buồn, đâu biết làm Huy buồn thêm đâu! Mà tụi anfy mời ko bắt trả tiền nhé!” Hiền nói rốt lấy tiền nhét lại vào túi Huy.Mai kêu tính tiền rồi cả đám kéo nhau về bỏ lại 2 cặp mặt đang nhìn họ phía sau.

    Ngày hôm sau, Xuân vẫn ko quên lời hứa với Quỳnh, cậu chạy đến rước Quỳnh cùng đi học,Huy bên này thì cứ trông ngóng ai đó đến rước mình đi học đâu hay biết rằng cậu đã bị bỏ rơi. Xuân đến lớp thấy Hiền và Mai đã ở đó, do thói quen cả đám đi học sớm nên 2 đứa đã có mặt ở đó trước , còn Xuân do phải rước Quỳnh nên đến sau, thấy Xuân đi cùng nhỏ Quỳnh mà ko thấy Huy Hiền hỏi.

    _Hiền: “ủa Huy đâu?hôm nay ông ko chở nó đi học à?”

    _Xuân: “À…ko hôm nay Xuân bận tí việc nên ko đón Huy dc! Tui nghĩ tui ko đến đón Huy sẽ đi trước chứ!” cậu nói mà chả dám nhìn 2 nhỏ.

    _Mai: “Mày bỏ nó để chở con hồ ly tinh kia f! Mày bỏ bạn thân đã vì mày như vậy sao thằng khốn nạn?” Mai tức tối túm cổ áo Xuân hét, nhỏ chỉ muốn đấm cho thằng bạn thân này vài đấm cho đỡ tức.

    Hiền can ra rồi lôi mai về chổ ngồi, tiếng trống vào tiết 1 đã vang lên, tất cả mọi người đều chuẩn bị cho tiết học nhưng vẫn chưa thấy Huy xuất hiện, mới gây ấn tượng với cả trường hôm qua chả lẽ hôm nay lại làm mất hình tượng. Huy chờ mãi thấy gần đến giờ vào học Huy tức tốc chạy 1 mạch đến trường, cậu vừa chạy đi vừa rưng rưng nước mắt, cậu vẫn chưa biết lý do mà Xuân ko qua đón mình.

    Chạy dc 1 lúc cậu mệt lã người do sức khỏe từ nhỏ cậu đã yếu ớt nên ba cậu cho đi học võ để rèn sức khỏe, nếu ko cậu đã gục giữa đường nếu chạy như ma đuổi thế.
    Bước đi chầm chậm để lấy lại sức, vừa đi vừa buồn muốn khóc thật to “huhu! Trễ học mất rồi, thế nào mình cũng bị trừ điểm hạnh kiểm!” cậu lại chạy, chạy rất nhanh, dc 1 lúc cậu dường như ko còn sức lực nữa, cậu ngã quỵ xuống đường trước bao ánh mắt vô tâm đang nhìn cậu.

    Bỗng 1 tiếng “két” ,Huy quay sang nhìn thấy 1 chiếc xe đạp dừng ngay bên cậu, ngước nhìn lên thì thấy Mai đang nhìn chằm chằm vào nó với ánh mắt xót xa.

    _Mai: “còn ngồi đó mà nhìn à! Chưa thấy ai đẹp như chị sao mà cưng nhìn? Mau lên xe?” rong lúc này mà mai còn chọc nó.

    _Huy: “Xuân hôm nay có đi học ko? tui nghĩ chắc Xuân bệnh nên ko qua đón Huy!” cậu lúi cúi lên xe, Mai vừa đạp đi Huy vừa hỏi.

    _Mai: “giờ này còn nghĩ tốt cho thằng bạn khốn nạn đó à? Nó có đi học và còn chở con hồ ly tinh đi nữa! Tốt nhất từ nay cưng cạch mặt nó ra, chị cấm cưng lảng vãng với nó!” Mai gằng giọng bực tức.

    _Huy: “Nhưng…mà..” Huy lại thêm tủi thân khi nghe Mai nói, nhưng lòng Huy lại ko hề ghét bỏ Xuân, vì cậu thừa biết mình ko thể nào phá hạnh phúc của bạn thân dc.

    _Mai: “thôi ko nhưng nhị gì hết! Ko nghe lời chị xử đẹp cưng!” Mai ham dọa rồi đạp nhanh chân.

    Thoáng chốc cũng đến trường 2 đứa chạy như ma đuổi vào lớp, nhưng trước khi vào lớp thì 2 đứa đã phải ở lại phòng giám thị 1 tí làm bảng kiểm điểm, trễ mất 1 tiết học còn bị trừ điểm hạnh kiểm.

    Huy bước vào lớp từ từ đi đến chổ ngồi, Huy đưa mắt nhìn Xuân như căm hận, cậu đau lắm đau ko phải vì Xuân đi với Quỳnh mà cậu đau vì Xuân ko nói với cậu trước chuyện Xuân sẽ chở Quỳnh đi học, đó là thiếu sự tôn trọng với nhau. Huy ngậm ngùi ko nói dc gì, cả 2 chả dám nhìn vào nhau.

    Một ngày mệt mỏi cũng qua, 5 tiết học cũng hết, tiếng trống tan học đã vang lên, Xuân vội vã cất cặp sách chạy nhanh ra cửa nhưng Huy réo lại, quay mặt nhìn nhau, Huy ngậm ngùi, mắt rưng rưng.

    _Huy: “Sao Xuân ko nói trước với Huy, Huy có thể ko phiền đến Xuân nữa, Huy có thể đi bộ sớm hơn để đến trường, hoặc nhờ Hiền hay Mai chở đi cũng dc mà! Tại soa Xuân lại đối xử với Huy như vậy chứ?” Huy nghẹn ngào, nước mắt cậu rơi mà khóc ko nên lời.

    _Xuân: “Xuân xin lỗi!” chỉ nói 1 câu rồi im bặc, Xuân ko còn nói dc gì nữa.

    Quỳnh cũng đang bước sang lớp Xuân đề về cùng thì thấy cảnh vậy, Quỳnh nghĩ chắc đang cãi nhau nên đến giải vây cho Xuân.

    _Quỳnh: “Xuân ơi! Mình về đi, về trễ mẹ Quỳnh la đó!” nhỏ nói rồi kéo tay Xuân đi, khuất khỏi tầm nhìn của tụi thằng Huy.

    Huy ngồi bệt xuống lang cang trước lớp, nó ngã vào lòng Mai mà khóc, khóc như 1 đứa trẻ, Hiền cũng chạnh lòng ôm Huy an ủi.

    Về đến nhà Xuân thưa ba mẹ rồi bước thẳng lên phòng quẳng cặp sang 1 bên nhảy thăng lên giường nằm, cậu thẩn thờ vắt tay lên trán nhìn lên trần nhà mà nghĩ về điều gì đó. Huy cũng về đến nhà với tâm trạng ko hề nhẹ, nó nặng nề, ko 1 chút sinh lực, nó thưa ba mẹ đi học về 1 cách yếu ớt rồi vào nhà nằm bẹp ra giường nghĩ về điều gì đó xa xăm.

    Noel năm trước

    Xuân vào lớp mà mặt lờ đờ mệt mỏi sau tiết thể dục, cậu ngồi xuống ghế tựa lưng vào tường, Huy thấy thế liền chạy đến hỏi thăm.

    _Huy: “Xuân mệt à? Hay Xuân ko dc khỏe trong người, có cần Huy giúp đưa Xuân xuống phòng y tế ko?” Huy hỏi hang với vẻ mặt lo lắng.

    _Xuân: “Xuân ko sao! Chỉ hơi mệt tí thôi, ngồi nghỉ mệt tí là khỏe ấy mà!” Xuân trả lời Huy 1 cách yếu ớt.

    _Huy: “có thật là ko sao ko? Nếu có gì thì nói với Huy nhé!” Huy lo lắng.

    _Xuân: : “ừ! Cám ơn Huy!”

    sắp đến giờ vào học ai cũng chuẩn bị tập sách cho tiết học tới, bỗng Xuân thấy chao đảo mất phương hướng ngã đùng xuống đất, Huy thấy vậy hoảng hốt chạy lại đỡ Xuân thấy người Xuân nóng như lửa đốt, ko ngại ngùng ko cần ai bảo cũng ko đợi chờ ai hỏi hang gì Huy tức tốc đèo Xuân lên Lưng chạy 1 mạch đến phòng y tế trước bao ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, cô chủ nhiệm cũng vừa đến thấy Huy cõng bạn chạy cô với hỏi tới thân hình bé nhỏ kia đang chạy hấp tấp.

    _Cô chủ Nhiệm: “Này Huy! Bạn bị sao vậy?” cô la khá lớn.

    _Huy: “Dạ! Sốt ạ!” 1 câu trở lời ngắn ngủi, do hấp tấp nên cậu chỉ trả lời vỏn vẹn và vẫn tiếp tục chạy.

    Lớp A1 bên cạnh nghe tiếng động cũng ngó ra xem, họ liền ngạc nhiên trước cảnh đang diễn ra, đặp vào mắt họ là Huy bánh bèo nổi tiếng con gái và nhỏ con nhất khối mà giờ lại cõng 1 đứa to gần như gấp đôi mình chạy hồ hễnh. Xuống đến phòng y tế Huy để Xuân nằm lên giường bệnh còn cậu ngồi thở hỗn hễnh ra, cô y tá cũng để Huy ngồi nghỉ ko bảo cậu về lớp vì cô cũng biết cõng 1 người to cao hơn mình mà chạy thì rất mệt.Sau khi khám cô y tá bảo.

    _Cô Y Tá: “cũng ko sốt cao lắm, nhưng bị kiệt sức cần phải cho bạn nghỉ ngơi, con biết sdt nhà bạn ko?” cô nói xong lại hỏi Huy.

    _Huy: “dạ ko! Con chỉ biết nhà của bạn thôi!” huy vừa thở vừa nói.

    _Cô Y Tá: “vậy cô cho giấy phép cả con luôn nhé, xin phép cho 2 đứa nghỉ mấy tiết sau, con đưa bạn về nhé!” cô vừa nói vừa ghi vào 2 tờ phép rồi đưa Huy.

    Huy dạ 1 tiếng rồi lại chạy 1 mạch về lớp đưa giấy phép cho cô chủ nhiệm ký rồi lại chạy về phòng y tế cõng Xuân chạy ra cổng trường, thấy bác xe ôm bên đường Huy gọi ngay. Bác xe ôm thấy thế chạy tức tốc qua phụ Huy đỡ Xuân lên xe.

    _Huy: “Bác ơi! Làm ơn chở tụi con đến địa chỉ *.*&#$Ư!#^&*()!

    _Bác xe ôm: “ừ!” xe bắt đầu nổ máy rồi chở 2 cậu đến địa chỉ mà Huy nói.

    Huy ngồi sau ôm giữ cậu bạn đang vật vựa mà tim đập loạn nhịp cả lên, Xuân thì mơ mơ màng màng nhưng vẫn cảm nhận dc thân hình bé bỏng của Huy ở phía sau mình, đến nới đỡ Xuân Xuống rồi Huy la lớn.

    _Huy: “Cô Thu ơi! Nhanh ra giúp con đỡ Xuân vào nhà với!”

    _Bà Thu: “Xuân nó bị sao thế Huy? Để cô đỡ nó phụ con!” bà Thu gấp gáp chạy ra trả tiền xe ôm rồi đỡ Xuân lên phòng.

    _Huy: “sốt nhẹ, nhưng do kiệt sức cô ạ! Cô ý tá bảo nghỉ ngơi và ăn uống đủ chất chút là khỏe ạ! Mà chắc hôm qua Xuân ko ăn à cô?” Huy thắc mắc.

    _Bà Thu: “ừ! Hôm qua nó đi đá bóng về rồi mệt lã, nó ko ăn gì từ chiều hôm qua!”

    _Huy: “À! Mà cô ơi mai chủ nhật con cũng ko đi học , hay hôm nay cô cho con qua đây chăm sóc cho Xuân nhé! Vì con thấy cô cũng bận mà!” Huy đưa dôi mắt long lanh như thỉnh cầu nhìn bà Thu, có vẻ ánh mắt đó có hiệu quả.

    _Bà Thu: “thôi dc rồi đừng có nhìn cô như vậy? Nhưng phải về xin phép ba mẹ con nữa chứ!” bà Thu khẽ cười rồi xoa đầu Huy.

    _Huy: “Dạ! Con về nhà xin ba mẹ cái con qua nha cô!” Huy háo hức thưa bà Thu rồi lại chạy 1 mạch về nhà.

    Về đến nhà Huy như rã rời, thấm mệt nhưng vẫn cố thưa ba mẹ, lúc đó có 1 người phụ nữ đang ngồi trên bộ ván đút cháo cho 1 đứa nhỏ ăn bên cạnh là 1 người đàn ông, ko ai khác đó là Ông Tính và bà Thùy ba mẹ của Huy, thằng nhóc là Vũ Phàm e trai của Huy.

    _Huy: “Thưa ba mẹ con mới về!”

    _Bà Thùy: “ Sao hôm nay con về sớm vậy?” bà Thùy thắc mắc hỏi

    _Ông Tính: “Mày lại trốn học đi chơi phải ko?” ông Tính khó chịu.

    _Huy: “Dạ ko phải! Tại Xuân nó bị sốt mà ko có sdt nhà nó nên cô y tá cho phép con đưa nó về nhà mà!” Huy liền giải thích.

    _Ông Tính: “ừ! Thôi vào tắm rửa ăn cơm đi!” ông Tính lại nhẹ giọng.

    _Huy: “Dạ chắc con ko ăn đâu! Hôm nay ba mẹ cho con qua nhà Xuân ngủ 1 hôm dc ko ạ? Ba mẹ nó bận bịu nên khó chăm sóc nó, ba mẹ cho con đi nhé!” Huy cúi đầu ngập ngừng, sợ ba nó ko cho.

    _Ông Tính: “ừ! Ba cho đi đó, mà đi cẩn thận nhe, rồi mai về còn lo học bài nữa đó!”

    _Huy: “Dạ! Con cám ơn ba nhiều! Là lá la là la!” nó hí hửng chạy tung tăng vào nhà lấy bộ quần áo chuẩn bị đi.

    Ba mẹ cậu nhìn khẽ cười rồi lắc đầu, nhìn nó mà ông bà lại vui, mới ngày nào còn ko nói ko cười, đặt đâu thì ngồi đó giờ nó đã lớn , tung tăng nhảy múa, rồi con vui cười nhiều nữa chứ.

    _Bà Thùy: “anh coi nó kìa vui như vớ dc vàng vậy!” bà Thùy mỉm cười

    _Ông Tính: “Tại thằng Xuân bạn thân học chung với nó mấy năm rồi, với lại nó cũng tốt tính anh mới cho nó đi, chứ lạ là anh ko cho nó đi đâu!”

    _Bà Thùy: “anh cũng đừng khắc khe vói con nó quá! Ngày xưa lúc sinh ra nó, nó ít khóc cũng ko cười, lên 3 lên 4 mà cứ im phăng phắc, mình cứ
    sợ nó bị bệnh! Mà bây giờ tuy sức khỏe nó ko dc tốt như bao đứa cùng lứa khác nhưng nó vui vẻ như vậy là là vợ chồng mình vui rồi!”

    Ông Tính gật đầu rồi lại cặm cụi làm tiếp mấy cái đồ trang trí, Huy thì háo hức nôn nao đến đó thật nhanh, vì đây là laafnd dầu tiên nó dc chăm sóc cho người mà nó thích, nghỉ thôi mà mặt cậu đã đỏ bừng , tim đập loạn xạ. Cậu bỏ bộ quần áo vào bịch nilong rồi thưa ba mẹ, cậu rảo bước nhanh ra khỏi cửa rào thì vúttttttttt! Bóng dáng Huy mất tă


     
    Mr.Bin and Minh Nguyễn1 like this.
  3. Mr.Bin

    Mr.Bin ❤ Admin TXT ❤ Thành viên BQT Tổng Quản TXT Actived
    • 133/162

    Tham gia ngày:
    15/7/15
    Bài viết:
    1,416
    Đã được thích:
    832
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Chuyên viên IT
    Nơi ở:
    Ho chi minh
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Tình Ngỡ – Chap 3: Cái ôm đầu tiên
    by Quay Dancer
    Trời đã chuyển sang âm u và lấm tấm những hạt mưa, mọi người tranh thủ lấy quần áo vào.
    Còn trên đường thì xe cộ bắt đầu tăng tốc, có những người dừng lại để tìm chổ trú mưa.

    Nhưng vẫn còn một đôi chân vẫn đang vội vã chạy thật nhanh và gương mặt đang rạng rỡ cùng với nụ cười trên môi. Mưa bắt đầu lớn dần, đôi chân đó đang cố chạy thật nhanh đến nơi cần đến, chỉ tầm 100m nữa là tới thì trời đổ xuống 1 cơn mưa như trút nước.

    Thế là cơ thể cùng đôi chân vội vã kia vừa đến trước cửa hột vịt “Đức Lợi” với cơ thể ướt mem từ đầu đến chân. Bà Thu thấy thế liền chạy ra gọi người đó vào.

    _Bà Thu: “Huy! Sao con ko đục mưa đợi tạnh mưa rồi hãy đi! Để mình mẩy ướt mem vậy? Mau lên phòng thay đồ đi con!”

    _Huy: “Dạ, tại con lo cho Xuân với lại con thấy cũng gần đến rồi nên cố chạy ạ! Thôi con xin phép cô! Nhưng…..” Cậu vừa nói vừa nhìn vào cơ thể đang ướt của mình.

    _Bà Thu: “thôi đc rồi! Con cứ lên tắm rồi thay đồ nhanh đi kẻo cũng bệnh như thằng Xuân thì khổ! Lát cô lau nhà cho!” Bà Thu thấy Huy ấp úng có vẻ hiểu ý.

    Huy “dạ” 1 tiếng rồi chạy nhanh lên phòng Xuân để thay đồ, phòng của Xuân có phòng tắm riêng mà vách ngăn phòng tắm lại là kính trong, vì Xuân có sở thích vừa ngâm mình trong bồn tắm vừa xem tivi nên làm vách ngăn bằng kính trong. Huy vội vàng chạy vào tắm và thay đồ thật nhanh vì cậu sợ Xuân tỉnh dậy bất chợt thì ngại lắm.

    Nhưng thật sự lúc đó Xuân cũng dần mở mắt vì cậu đc chườm đá hạ sốt nên cũng đã đỡ, chợt Xuân ngỡ ngàng khi thất Huy đang trần như nhộng trong phòng tắm, Xuân im lặng và quay mặt sang hướng tivi mặt cậu cũng đỏ ửng.”Sao Huy lại ở đây? Mà lại còn mang cả quần áo theo để thay nữa?”

    Xuân sợ Huy phát hiện mình đã thấy nên cậu trở mình lại vị trí cũ và giả vờ nhắm mắt lại. Huy vừa tắm xong bước ra và đến bên cạnh Xuân, cậu lấy khăn trong thau nước ấm vắt nhưng vẫn còn ẩm ẩm rồi lau mặt cho Xuân vừa lau cậu vừa thì thào.

    _Huy: “Xuân biết ko? Lúc trưa thâý Xuân ngã gục dưới đất Huy lo lắm, lòng Huy cứ đau nhói cả lên. Tuy biết rằng Xuân ko giống và cũng ko thích Huy, nhưng Huy chỉ muốn đc bên cạnh và quan tâm Xuân như vậy cũng đã mãn nguyện rồi”.

    Xuân ngỡ ngàng khi nghe đc những lời tâm sự của Huy với mình, cậu cảm nhận đc tình cảm của người bạn thiên thần nhỏ của mình nhưng cậu chỉ xem Huy như người bạn, cậu ko đáp trả lại tình cảm đó cho Huy dc. Thế nhưng trái tim Xuân dường như đang chống lại lí trí, nó đang rung động trước những gì Huy làm cho cậu.

    _Bà Thu: “Huy ơi! Xuống ăn cơm đi con để đói, để Xuân nó nằm nghỉ 1 tí lát con mang cháu lên cho nó nhé!” Bà Thu lên gọi Huy xuống và dặn Huy.

    _Huy: “Dạ! Con xuống ngay ạ!” Huy đứng dậy và thầm nghĩ “đợi Huy tí Xuân nhé!”.

    Huy bước ra khỏi phòng và khép cửa lại, Xuân cảm thấy ổn nên mở mắt ra và gượng dậy cậu lại suy nghĩ về những lời nói của Huy lúc nãy, chẳng hiểu sao khi nghe đc những lời đó Xuân lại có cảm giác lạ tim cậu cứ đập loạn nhịp lên. Bổng tiếng điện thoại reo lên phá tan dòng suy nghĩ của Xuân, đầu dây bên kia cất lên.

    _Quỳnh: “Xuân hả? Quỳnh đây, bạn khoẻ chưa? Nghe tin bạn bệnh mình với vài đứa định mai đến thăm bạn nè!

    _Xuân: “À! Cám ơn Quỳnh mình cũng đỡ nhiều rồi, cũng ko cần phiền đến mấy bạn vậy đâu! Nghỉ ngơi tí mai lại khoẻ mà!”

    _Quỳnh: “Có gì đâu mà phiền! Mai chủ nhật tụi mình cũng rãnh mà nên ghé thăm bạn chút có gì đâu mà ngại!”

    _Xuân: “Thôi, cũng đc! Cám ơn Quỳnh với mấy bạn trước nhé!”

    _Quỳnh: “Ơn nghĩa gì, bạn bè ko hà! Xuân nghỉ ngơi đi mai tụi mình ghé!” Nói rồi Quỳnh cúp máy, Xuân tuy miệng từ chối nhưng lại thấy vui vì Quỳnh là người con gái mà Xuân để ý.

    Đang mãi suy nghĩ rồi mĩm cười một mình, Huy bước vào tay đang bưng bát cháo đến bên cạnh Xuân, đặt bát cháo lên bàn cạnh đầu giường Huy hỏi.

    _Huy: “Xuân mới dậy à! Huy mang cháo lên cho Xuân nè, ăn đi rồi còn uống thuốc! Mà Xuân có chuyện gì vui à?”

    _Xuân: “Quỳnh mới gọi hỏi thăm ấy mà, còn nói mai Quỳnh cùng vài người bạn đến thăm Xuân!”

    Huy nghe đến Quỳnh thì mặt cậu dần mất cảm xúc, vì cậu biết Xuân thích Quỳnh, họ hay rủ nhau đi uống nước. Huy cảm thấy buồn lắm mà nói là ghen thì đúng hơn, yêu đơn phương và ghen đơn phương, mỗi lần như vậy Huy chỉ có 2 nhỏ Hiền và Mai an ủi rồi cũng dần 2 nhỏ cũng đâm ra ghét nhỏ Quỳnh tiểu thư đó.

    _Xuân: “Mà Huy nè! Sao giờ này Huy chưa về cũng tối rồi!” Xuân thắc mắc.

    _Huy: “Huy lo cho Xuân, với lại ba mẹ của Xuân bận làm sao chăm sóc cho Xuân đc, mà mai chủ nhật có phải đi học đâu mà lo!”

    _Xuân: “Cám ơn Huy nhé! Sao Huy lại tốt với Xuân vậy!”

    _Huy: “Đơn giản là vì….mình là bạn! Mình có duyên học chung từ lớp 2 mà! Bạn bè phải giúp đỡ lẫn nhau chứ!”

    Huy vừa nói vừa bưng bát cháu lên khuấy khuấy cho nguội, còn Xuân thì cứ nhìn vào cậu bạn thiên thần đang bên cạnh rồi nhớ lại lời thì thào lúc nãy tâm tư cậu lại rối bời. Huy bắt đầu múc cháo và đút cho Xuân, cậu e ngại nhưng do Huy ép và nói “mới đỡ hơn thôi! Cứ để yên Huy giúp!” Cùng với nụ cười thiên thần của Huy, Xuân cũng ko tài nào từ chối đc.

    _Huy: “Thuốc và nước đây Xuân! Uống đi rồi nghỉ ngơi!”

    _Xuân: “Uhm! Nhưng Xuân uống xong muốn đi vệ sinh!”

    _Huy: “Được rồi! Xuân uống đi!”

    Đợi Xuân uống thuốc xong Huy đỡ Xuân dậy rồi dìu đến cửa phòng tắm để Xuân tự bước vào rồi Huy quay mặt ra ngoài, xong Xuân bước ra Huy chạy đến đỡ vừa bước đến gần giường Xuân quay sang ôm chầm lấy Huy.

    _Xuân: “Cám ơn Huy vì tất cả những gì Huy đã dành cho Xuân!”

    _Huy: “Ơh!…Xuân….nhưng mà!” Huy đơ người trước hành động của Xuân cậu ko nói nên dc lời, ko đáp trả cũng ko phản kháng, cậu như chết lặng trước hoàn cảnh này.

    Xuân cũng ko hiểu lí do mà mình lại làm vậy, giống như con tim bị rúng động rồi kàm mất hết lí trí của Xuân. Rồi Xuân bắt đầu nới ra cả 2 mặt đối diện nhau, Xuân đặt tay lên vai Huy và nói.

    _Xuân: “Từ nay mình làm bạn thân với nhau đc ko Huy? Xuân sẽ chở Huy đi học mỗi ngày, coi như Xuân đền đáp ân tình của Huy hôm nay!”

    Huy bất ngờ trước lời đề nghị của Xuân, cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đc Xuân ôm cái ôm mà cậu ao ước có đc nó bao lâu nay. Cậu đỏ ửng mặt và chỉ khẽ mỉm cười rồi gật đầu, Xuân cũng mỉm cười lại rồi đc Huy dìu lại giường.

    _Xuân: “Mùa đông trời lạnh lắm mà chăn của Xuân chỉ đắp dc 1 người, Huy để Xuân ôm Huy ngủ nhé!” Xuân nhìn cậu bạn khẽ mỉm cười.

    Huy ngại ngùng nhưng cũng chẳng còn cách nào hơn. Cậu nằm xuống cạnh Xuân, rồi dường như cả 2 như chợt nhớ ra điều gì đó rồi quay sang đồng thanh.

    _Huy + Xuân: “Noel vui vẻ!”

    Cả 2 lại nhìn nhau cười, Xuân choàng tay ngang ngực Huy rồi nhắm mắt đi vào giấc ngủ, Huy cũng đã thấm mệt cậu cũng chìm vào giấc ngủ trên môi vẫn rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.

    Đó là ngày kỷ niệm mà cả 2 ko bao giờ quên, đó cũng kà món quà quý giá dành cho cả Huy và Xuân mà tiền ko thể mua đc.

    End chap 3 đó là ký ức đáng nhớ của cả 2 nhưng tại sao bây giờ Xuân lại vì một cô gái mà lại đối xử lạnh lùng với bạn thân của mình như vậy? Còn Huy liệu Huy sẽ đối mặt với Xuân như thế nào, liệu Huy có xen vào tình cảm của Xuân và Quỳnh ko? Hiền và Mai sẽ giúp Huy như thế nào? Mời các bạn đón xem chap 4 “Sóng Gió Bắt Đầu”.
     
    Minh Nguyễn1 thích bài này.
  4. Huy1994

    Huy1994 Leader Upload Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,756
    Đã được thích:
    2,670
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Tình Ngỡ – Chap 4: Sóng gió bắt đầu
    by Quay Dancer
    (Trở lại hiện tại)

    Đang nằm mơ màng nhớ lại chuyện xưa bổng có tiếng gõ cửa.

    _Bà Thu: “Xuân ơi! Rửa mặt xuống ăn cơm đi con, làm gì mà nằm trong phòng miết vậy?”

    _Xuân: “Dạ! Con biết rồi ak!”

    Cậu ngồi dậy rồi miệng lại khẽ cười một cái, cậu ngẫm nghĩ “Mới đó mà đã gần 1 năm rồi! Mình cảm thấy mình thật vô tâm, bỏ rơi đứa bạn thân đã làm cho mình nhiều chuyện! Mình thật ko xứng đáng phải ko Huy? Xuân cảm thấy sóng mũi cay cay, mắt rưng rưng lệ, tại sao? Tại sao, cậu lại khóc? Là đàn ông con trai làm cho người mình yêu thương vui đó là lẽ thường tình, nhưng đối xử tệ với bạn tốt mình cũng đã trở thành kẻ bội nghĩa! Mình phải làm sao đây?”

    Huy cứ nằm lăn qua lăn lại trên chiếc giường chật hẹp, tim cậu đang rất đau, đau vì cách đối xử của Xuân với cậu. Cậu đang khóc, khóc mà ko thốt lên thành tiếng lâu lâu lại sụt sùi. Huy chỉ suy nghĩ “Xuân à! Xuân ko cần làm gì cho Huy nữa, vì những ngày tháng vừa qua Xuân đã cho mình quá nhiều rồi! Đc bên cạnh, đc Xuân chở đi học, đi chơi mỗi ngày là Huy hạnh phúc lắm rồi!”

    Dường như suy nghĩ của Huy và Xuân có sự gắn kết, giống như có thần giao cách cảm. Huy đang vật vả với nổi đau thì nghe tiếng mẹ gọi.

    _Bà Thùy: “Huy à! Hiền với Mai nó tới chơi nè! Lo mà nằm đó hoài đi nghe!”

    _Hiền: “Dạ! Ko cần đâu cô, để tụi con vào gọi cũng dc rồi ak!”

    _Mai: “Dạ! Xin phép cô chú cho tụi con vào gặp Huy ak!”

    _Ông Tính: “Uh! Mấy đứa vào đi, thằng đó đi học về là nằm ì ra đó!”

    Hiền – Mai bước vào đến cửa phòng nói đúng hơn là nhà của Huy nó nhỏ xíu, trong căn nhà chật hẹp chỉ chứa có 1 cái giường gỗ mỗi đêm phải cõng 4 người, 1 cái tủ gỗ cũ kỹ và 1 cái kệ làm tay để chiếc tivi 14inch, bếp thì phải xài ké nhà bà Nội của Huy. Huy đang ngồi trên giường, quần áo đi học vẫn chưa thay ra, nét mặt thì như ko còn sức sống vậy, 2 nhỏ nhìn mà xót, bước đến ngồi cạnh Huy 2 nhỏ an ủi.

    _Hiền: “Thôi mà Huy! Chuyện đã vậy rồi Huy buồn cũng đâu giải quyết đc gì! Cứ bình thường rồi từ từ mọi chuyện cũng qua mà!”

    _Mai: “Dẹp ngay cái thằng bạn tồi đó đi! Ngày trước ông vì nó làm biết bao chuyện vì nó, vậy mà từ lúc nó có bạn gái nó có thèm để tâm đến ông đâu?”

    _Huy: “Mai đừng nói vậy! Xuân là con trai mà ,quan tâm và dành tình cảm cho bạn gái là bình thường! Huy chỉ là đơn phương thôi, Huy đâu có quyền cấm cản và xen vào chuyện của người khác!”

    _Mai: “Mày điên hả? Tự nhiên hạ mình vậy, hèn hạ vừa thôi! Thường ngày mày lanh lợi lắm mà sao bây giờ mày hèn quá vậy?” Tính đàn ông của Mai lại nổi lên, nhỏ nổi cáu với Huy.

    _Hiền: “Mai bà quá lời rồi đó, ko thấy Huy đang buồn lắm rồi mà bà còn chữi nó!”

    _Huy: “Mai nói đúng Huy hèn hạ, nhưng Huy chẳng biết ngày mai gặp nhau rồi phải đối mặt thế nào nữa, Huy là kẻ yếu đuối vô dụng, huhu!”

    _Mai: “Xin lỗi! Nhưng mà thật sự Huy nên học cách sống quen dần với thực tại đi! Nó ko đáng để Huy đau khổ!”

    _Huy: “Đáng hay ko Huy là người biết rõ vì người cho đi là Huy, nhận lại cũng là Huy, nên Huy tự biết cậu ấy đáng hay ko! Giờ Huy hơi mệt, muốn yên tĩnh một chút, xin lỗi vì đã ko tiếp đón 2 bạn”.

    _Hiền: “Ko sao! Tụi này hiểu mà, ko có trách Huy đâu, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa lo mà nghỉ ngơi đi, tụi mình về đây!”

    _Huy: “Uhm!”

    2 nhỏ bước ra mà lòng cũng đau khôn xiết, 2 nhỏ cảm nhận đc mà đứa bạn thiên thần nhỏ kia phải gánh chịu nhưng biết làm sao đc, chỉ có thể để Huy tự vượt qua mà thôi. Hai người bước ra thưa ba mẹ của Huy rồi ra về, nhưng chỉ thấy ba của Huy và thằng nhóc em nó.

    _Hiền – Mai: “Thưa chú tụi con về! Dạ cô đâu rồi chú?”

    _Ông Tính: “Cô về nấu cơm trưa, cho thằng nhỏ ăn rồi đi làm tiếp rồi con!”

    _Hiền: “Dạ! Vậy thưa chú tụi con về!”

    _Ông Tính: “uh! Mấy đứa về cẩn thận!”

    2 nhỏ “dạ” rồi ra dẫn xe về, trên đường về 2 nhỏ bàn tính là sẽ hẹn Xuân ra để nói chuyện, Hiền gọi điện thoại cho Xuân và Xuân cũng đồng ý, họ hẹn gặp nhau tại quán “Học Đường”.

    Xuân đi đến chổ hẹn và đã thấy Hiền và Mai ngồi đợi sẵn, họ vẫn ngồi cái góc cũ chổ mà họ đã phạt Huy ăn mấy ly kem liền.

    _Xuân: “Chào Hiền! Chào Mai! 2 bạn hẹn Xuân ra đây có chuyện gì ko?”

    _Mai: “Là chuyện của Huy, tại sao ông lại đối xử với nó như vậy? Ông quên những gì mà nó đã làm cho ông à?”

    _Hiền: “Bây giờ nó đang đau khổ lắm ông có biết ko?”

    _Xuân: “Xuân xin lỗi! Thật sự Xuân rất khó xử một bên tình một bên nghĩa nhưng 2 bên lại ko hoà thuận với nhau, mình thật sự ko biết phải làm gì?”

    _Mai: “vậy ông có biết là Huy nó thích ông ko? Nó mặc kệ dù biết ông ko thích nó, nó làm tất cả là vì cái gì chứ?” Mai bực tức đứng lên đập bàn.

    _Xuân: “Có….Xuân biết…và Xuân cũng rất thích Huy…!”

    _Hiền – Mai: “Biết…biết…sao….?”

    Hiền và Mai ngỡ ngàng khi nghe câu nói đó của Xuân, họ như bị xịt keo trước câu nói đó nhưng rồi họ cũng điềm tĩnh lại đc rồi Hiền hỏi Xuân.

    _Hiền: “Vậy tại sao ông lại làm nó tổn thương chứ? Tại sao ông lại ko nói cho nó biết chứ?”

    _Xuân: “Đúng là Xuân thích Huy nhưng nó chỉ dừng lại ở mức nào đó thôi! Nó hơn tình bạn nhưng ko thể là tình yêu, vì người Xuân yêu là Quỳnh!”

    _Mai: “Vậy thì tốt nhất là ông nên nói cho nó biết đi và đừng làm nó tổn thương nữa!”

    _Xuân: “Ko thể đc!”

    _Hiền: “Tại sao ko thể?”

    _Xuân: “Xuân biết Huy thích Xuân là vào ngày noel năm trước, chỉ là do vô tình Xuân nghe đc Huy tâm sự lúc còn mơ màng thôi, nhưng Xuân ko thể nói nếu nói ra mình sẽ mất đi người bạn mình yêu quý nhất, chính vì thế mà mình ko thể nói!”

    Hiền và Mai nghe xong cũng nguôi giận phần nào và họ cũng hiểu đc là cả 2 đều sợ mất đi người bạn yêu quý. Huy sợ nếu nói ra Xuân sẽ xa lánh Huy, còn nếu Xuân nói ra Huy sẽ mặc cảm mà tự mình tránh né Xuân.

    _Xuân: “2 bạn cho Xuân ít thời gian! Xuân sẽ cố gắng tìm cơ hội để làm hoà với Huy!”

    _Hiền: “Thôi! Tụi này hiểu rồi! Ông liệu mà làm sao thì làm! Nếu ông lại làm nó đau khổ thì đừng trách tụi này!!!!”

    _Xuân: “Uh! An tâm đi!”

    Họ mãi tranh cãi, bàn luận với nhau mà họ ko hề hay biết có một người ngồi cạnh đó, do khuất tầm nhìn của bức tường nên họ ko thấy, người đó đã nghe hết cuộc nói chuyện của họ.

    _????: “hừhh!! Làm hoà sao? Đừng có mơ! Tao sẽ cho tụi mày tan rã nhanh thôi, Bộ Tứ GLMG (Gay Less Man Girl) hahahahaha!

    End chap 4 sóng gió đã bắt đầu đến với bộ tứ, rồi kẻ bí ẩn nghe lén cuộc nói chuyện của Xuân, Hiền, Mai là ai? Hắn có âm mưu gì với bộ tứ và người hắn nhắm trung tâm đến là người nào? Mời các bạn đón đọc chap 5: “Tình Bạn Phai Mờ”.
     
  5. Huy1994

    Huy1994 Leader Upload Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,756
    Đã được thích:
    2,670
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Tình Ngỡ – Chap 5: Tình bạn phai mờ
    by Quay Dancer
    _????: “Alo! Quỳnh àk?………..!!?”

    _Quỳnh: “Cám ơn!”

    Nói xong nhỏ tắt máy sắc mặt nhỏ bắt đầu thay đổi, nó chau mài lại, hai hàm răng cắn chặt, tay bấu vào cạnh bàn. Dường như vừa có chuyện gì đến với nó thì phải. Nó đai nghiến rồi thì thào 1 mình như đứa tự kỷ “ko có bất cứ ai có thể cướp đi người yêu của Thúy Quỳnh này đc! Huy ơi! Bạn nghĩ bạn có thể chiếm đoạt Xuân với mình sao? Đừng có mơ!”.

    Ngày hôm sau, vẫn như thường lệ bộ tứ vẫn đến lớp từ rất sớm nhưng riêng Xuân do phải đón Quỳnh tiểu thư nên đến sau. 2 nhỏ dường như ko cáu gắt khi gặp Xuân nữa, thế nhưng vẫn ko khỏi khó chịu khi thấy Quỳnh, nó cứ gai mắt thế nào ấy.

    Huy thì từ hôm xảy ra việc Xuân đón Quỳnh đi học, cậu trở nên ủ rủ mặc dù cũng có phần nào vui khi bên Hiền và Mai, thế nhưng họ lấp đc khoảng trống tinh thần làm sao lấp đc khoảng trống con tim mềm yếu đó.

    Điều mà Hiền và Mai đang suy nghĩ là ko biết làm thế nào cho Huy bớt buồn trong lúc đợi chờ Xuân làm hoà với cậu. Vào lớp Huy chẳng nhìn Xuân lấy 1 lần mặc dù dãy bàn họ đối diện nhau, Xuân thì lâu lâu lại quay sang nhìn thiên thần 1 cái chua xót.

    Tiếng trống báo hiệu hết tiết học cả đám ngã người ra mệt mỏi, Huy đứng dậy và bước ra ngoài cậu muốn tránh mặt Xuân, Xuân chỉ biết im lặng vì cậu biết tình thế bây giờ cậu đã bất lực.

    Sau 5 phút giải lao mọi người tập trung vào lớp, Huy về chổ cất tập sách tiết học trước để chuẩn bị tiết học mới thì chợt thấy 1 tờ giấy đc quyển sách đè lên, cậu mở ra xem thì thấy dòng chữ “Hẹn gặp Huy ở phòng thực hành, Xuân có chuyện muốn nói riêng với Huy! Huy nhớ giữ bí mật nhé vì Xuân chỉ muốn nói riêng với Huy thôi!”

    _Gia: “Huy! Huy! Ông bị sao vậy, tự nhiên ngồi đờ đẫn ra đấy?”

    _Huy: “Tui ko sao Gia à! Chỉ là hơi mệt tí thôi! Cám ơn Gia!”

    _Gia: “uh! Ko có gì, mà Huy nè ra về tui mời ông đi ăn chè đc ko?”

    _Huy: “chắc ko đc đâu! Ra về mình bận tí việc chưa biết khi nào về nữa!”

    _Gia: “ko sao! Tui đợi ông ở quán nước đối diện trường cũng đc, khi nào xong việc túi chở đi!”

    _Huy: “Thôi cũng đc! Ko từ chối đc Gia rồi, hihi!” Cuối cùng Huy cũng đồng ý.

    Tiến Gia là cậu bạn ngồi cùng bàn với Huy, cậu luôn an ủi và động viên Huy mỗi lúc buồn, đối với Huy thì Gia tốt với Huy hơn Xuân rất nhiều điều, quan tâm, chăm sóc cho Huy, nhưng ko hiểu sao Gia lại ko thuộc bộ tứ bạn thân của Huy.

    Huy vẫn đang suy nghĩ “dãy phòng thực hành đc khoá kín chỉ khi nào có lớp nào có tiết thực hành thì giáo viên mới mở phòng đấy, nhưng tại sao Xuân lại hẹn mình ở đó? Ko lẽ Xuân mượn đc chìa khoá của thầy cô nào sao?” Suy nghĩ mãi vẫn chưa ra đc tại sao Xuân lại có chìa khoá phòng thực hành, mà còn hẹn riêng cậu ở đó nữa, thật khó hiểu.

    Tiếng trống ra về vang lên cuối cùng tiết học cuối cũng chấm dứt, mọi người thu xếp sách vỡ rồi chuẩn bị về.

    _Gia: “Tui đợi ông ở quán nước đối diện nhé! Thất hứa là tui giận luôn mai mốt ko thèm nói chuyện đấy!”

    _Huy: “Huy biết rồi! Xong việc Huy sẽ chạy ra ngay!”

    _Mai: “chà hôm nay cụ non mời thiên thần đi chơi! Chắc vui lắm nè, ngày mai có tin giật gân *hot boy cụ non hẹn hò với nam thiên thần* hí hí hí!”

    _Gia: “Thôi tùy mấy bạn nghĩ sao cũng đc, tui đi trước nha Huy nhớ giữ lời hứa đấy!”

    _Huy: “dc rồi!” Xong cậu quay sang 2 nhỏ bạn. ” Nè giỡn đủ chưa 2 cô nương?”

    _Hiền: “có đứa đỏ mặt kìa, bị nói trúng tim đen rồi! Hahaha!”

    _Huy: “ở đây cười cho đã đi, Huy đi đây!”

    _Mai: “bái bai cưng nha! Chúc cưng vui vẻ với hoàng tử cụ non nha!”

    Huy bước ra và đi thẳng đến phòng thực hành, phía sau có 1 cặp mắt đang nhìn cậu chằm chằm với nụ cười bí hiểm.

    _????: “Hừmhhmm! Tất cả chỉ là mới bắt đầu thôi! Rồi mày sẽ trở nên cô đơn và yếu đuối, cũng chẳng bao lâu nữa mày sẽ ko còn là trở ngại của tao nữa đâu! Hừmmhahahaha!”

    Huy bước đến phòng thực hành cửa đã mở sẵn, cậu bước vào nhưng chưa thấy Xuân đâu. Bỗng cậu cảm nhận đc điều gì đó chẳng lành, hình như có người theo dõi, chưa kịp định thần thì cửa phòng đóng lại, Huy chạy nhanh đến nhưng ko kịp, cậu nghe đc tiếng bấm ổ khoá. Cậu đập cửa gào thét.

    _Huy: “Xuân! Thả Huy ra, tại sao Xuân lại làm vậy chứ, mở cửa ra nhanh lên! Mở cửa ra!”

    Huy lấy đà tung cước đạp cửa mấy cái liền nhưng vô vọng vì là cửa sắt nên đạp mấy cái Huy đã thấy ê ê, cũng may Huy có học võ chứ nếu ko với sức khoẻ của cậu cũng chả đạp nổi 2 cái. Cậu ngồi bệch xuống đất tựa lưng vào cửa chợt cậu thấy tờ giấy nằm dưới đất từ lúc nào, tờ giấy ghi “Xin lỗi Huy! Vì đã làm thế này nhưng vì chứng minh tình yêu với Quỳnh, Xuân đành có lỗi với Huy, Xuân sẽ tạ lỗi với Huy sau!”

    Đọc xong lòng Huy như ngàn con dao đang cắt xé “tại sao Xuân lại hành xử như vậy chứ? Nếu Xuân muốn chỉ cần nói với Huy 1 lời là đc mà, Huy sẽ ko làm phiền Xuân nữa!” Nước mắt Huy bắt đầu rơi lả chả, đầm đìa cả khuôn mặt thiên thần, cậu vừa khóc vừa nghĩ lại những ngày tháng đã qua.

    Chợt…… Trong đầu Huy thoáng lên 1 suy nghĩ “ủa! Hình như có cái gì đó lầm lẫn! Tại sao Xuân lại nói với mình là chứng minh tình yêu với Quỳnh, trong khi bề ngoài mình và Xuân chỉ là bạn thân? Chuyện mình thích Xuân chỉ có Hiền và Mai biết thôi mà, ngoài ra đâu còn ai biết kể cả Xuân cũng ko! Có lẽ nào lại là……. Hả? Ko thể nào, ko thể như vậy đc!”

    Gia chờ Huy hơn 1 tiếng mà vẫn chưa thấy Huy xuất hiện, cậu chạy vào trường tìm thì gặp Xuân đang cùng Quỳnh bước ra, Gia chạy lại hỏi.

    _Gia: “Xuân, Quỳnh! 2 người thấy Huy đâu ko? Huy nói có việc hỏi thầy cô gì đó mà đến giờ vẫn chưa thấy mặt!”

    _Xuân: “ko! Tui ko thấy, lúc nãy tui rời lớp trước Huy nên cũng ko rõ!”

    _Quỳnh: “mình cũng đang định tìm Huy nè, thầy hiệu trưởng bảo muốn 2 đứa làm đại diện cho sân khấu văn nghệ 20/11 sắp tới, nhưng lại ko thấy đâu!”

    Đang nói chuyện thì Thiện Chí bước ra từ phòng giáo viên, Chí là lớp phó lớp A2 học cùng đám thằng Huy, Gia cũng gặng hỏi.

    _Gia: “Chí này! Ông thấy Huy đâu ko? Hiền với Mai nhờ tui chở Huy về dùm mà đợi nãy giờ chưa thấy đâu? Ủa mà ông lên phòng giáo viên chi vậy?”

    _Chí: “tui đem báo cáo lớp mà cô chủ nhiệm giao tuần trước lên nộp cô thôi! Àk! Mà lúc nãy tui thấy Huy đi về rồi mà, hình như là vội vã lắm!”

    _Gia: “Vậy mà bắt tui đợi nãy giờ! Huy này chơi đểu tui rồi!”

    _Xuân: “ko đâu! Chắc Huy có chuyện gì đột xuất mà ko kịp nói lại đó thôi, Huy ko phải hạng người vậy đâu!”

    _Quỳnh: “làm sao biết đc, lòng người khó đoán lắm! Ai biết đc nó làm gì xấu sau lưng người ta!”

    _Chí: “đúng rồi đó! Dạo này tui thấy thằng Huy nó lạ lắm, chẳng giống ngày thường chút nào!”

    _Quỳnh: “thôi bỏ đi! Cũng trễ rồi tụi mình về!”

    Xuân cũng im lặng vì ko muốn có thêm hiểu lầm, cả đám bỏ ra về mà ko hề hay biết Huy đang khóc ở dãy phòng vắng vẻ kia, giờ Huy chỉ cầu mong là có lớp nào đó có tiết thực hành trưa nay hoặc bảo vệ trường đi kiểm tra mà thôi.

    Huy vừa mệt vừa đói, cậu chẳng còn sức lực để gào thét, trong lòng cậu giờ suy nghĩ mai ko biết nói với Tiến Gia thế nào? Cùng nổi hận tột cùng với Xuân, cậu dần mất hết sức lực rồi cậu ngã lăn ra sàn bất tỉnh.

    End chap 5 ai là người đã nhốt Huy? Ko lẽ đúng là Xuân? Bây giờ Huy đã từ đau khổ chuyển sang căm hận Xuân, người mà Huy đã làm tất cả vì cậu ấy! Rồi Huy sẽ đối mặt với ngày mai như thế nào trong khi bây giờ trong mắt mọi người cậu đã trở thành người xấu.
     
    Minh Nguyễn1 thích bài này.
  6. Huy1994

    Huy1994 Leader Upload Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,756
    Đã được thích:
    2,670
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Tình Ngỡ – Chap 6: Đôi mắt phía sau lưng
    by Quay Dancer
    Cái nắng của buổi trưa bắt đầu gay gắt hơn nó chiếu qua hành lang rồi len lõi qua những khe cửa sổ, cửa cái. Ánh nắng chiếu xuống sàn hành lang xen qua khe hở dưới cánh cửa phòng thực hành làm cho mặt sàn nơi đó bắt đầu nóng lên, người nằm ngay chổ đó bắt đầu cảm nhận khó chịu khi nhiệt độ đang tăng, người đó bắt đầu dần tỉnh dậy.

    Thì ra Huy vẫn chưa thoát ra đc khỏi phòng thực hành đó, cả người cậu ko còn chút sức lực do quá đói và mệt, Huy cố gượng dậy ngồi tựa lưng vào cửa rồi cố dùng tay để đập cửa cầu cứu, nhưng cậu chẳng còn chút sức lực nào.

    Tiếng trống của tiết 1 của khối chiều đã bắt đầu, có những tiếng bước chân càng ngày càng gần đến phòng thực hành, cuối cùng cánh cửa phòng thực hành mở ra Huy ngã ngay xuống đất, cả đám học sinh nhốn nháo chả biết sao Huy lại bị nhốt ở đây? Rồi một a chàng khá điển trai, cao to vội đến cạnh ngồi xuống đỡ Huy lên.

    _Minh: “hả? Là Huy thiên thần lớp 7a2 đây mà! Tại sao em ấy lại bị nhốt ở đây?”

    _Lan: “Minh biết nhóc này hả?”

    _Minh: “biết! Nó là nam thiên thần của khối 7, Lan ko biết sao?”

    _Lan: “àk! Lan cũng ko mấy để ý những chuyện vặt vãnh, nên cũng ko biết nhiều!” Thực ra cô biết chứ nhưng thấy hành động của Minh cô vờ như ko biết.

    _Minh: “để mình đưa nhóc xuống phòng y tế, Lan nói với thầy Khang về việc này nhé! Mình sẽ trở lại ngay!”

    _Lan: “đc rồi Minh đi đi! Để Lan nói lại cho!”

    Nói xong Minh đỡ Huy lên lưng rồi cõng xuống phòng y tế, Lan đứng nhìn Minh cõng cậu nhóc Huy gì đó đi mà lòng như có linh cảm có chuyện chẳng lành. “Rốt cuộc Minh có quan hệ thế nào với Huy mà lại quan tâm 1 cách lạ thường đến vậy? Thật chẳng giống Minh thường ngày chút nào!”

    Đến phòng y tế Minh để Huy nằm trên giường cho cô y tá khám, Minh thì cứ đứng ngắm nhìn khuôn mặt thiên thần của Huy anh cảm thấy thật dễ chịu, tâm hồn anh đang dao động trước sự đáng yêu của Huy, nói đúng hơn là anh thích Huy từ lúc thấy Huy hát ngày khai giảng.

    Minh hơn Huy 1 lớp, anh là một trong những hot boy của trường, anh luôn lạnh lùng khó tả nhưng hành động của anh đối với Huy hôm nay đã làm nhiều người để ý. Cô y tá khám xong cho biết là Huy chỉ bị kiệt sức do đói mà thôi, Minh chào cô y tá rồi chạy vụt xuống căn tin mua 1 ít bánh ngọt và 2 hộp sữa rồi quay lại phòng y tế.

    Huy cũng dần tỉnh nhưng chẳng có chút sức nào, Minh đỡ Huy ngồi dậy tựa lưng vào tường, nhìn khuôn mặt Huy mà anh xót.

    _Minh: “anh có mua ít bánh ngọt với sữa, em ăn uống đi rồi nghỉ ngơi! Mà sao em lại bị nhốt ở đó vậy?”

    _Huy: “dạ! Em cám ơn anh! Em bị người ta gạt đến đó rồi nhốt em lại, em ko hiểu vì lý do gì nữa! Nhưng anh là….!”

    _Minh: “àk! Anh tên Minh học lớp 8a1, hôm nay lớp anh có tiết thực hành hoá vừa mở cửa là thấy nhóc ở đó nên anh đưa nhóc xuống đây!”

    _Huy: “em cám ơn anh nhiều lắm!”

    _Minh: “thôi! Em ăn đi rồi nghỉ ngơi tí cho khoẻ! Chiều anh đưa em về!”

    _Huy: “ko cần đâu anh! Như vậy phiền anh lắm! Em tự về được mà!”

    _Minh: “ko có gì đâu! Anh cũng có giúp ko công đâu, anh sẽ có điều kiện nhưng ko phải lúc này, hì!”

    _Huy: “dù sao anh cũng đã giúp đỡ em, em nợ anh 1ân tình, nếu điều kiện của anh em làm đc nhất định em sẽ làm!”

    _Minh: “vậy đc rồi! Cứ ăn uống rồi nghỉ ngơi đi! Chiều anh đưa em về!”

    _Huy: “dạ!”

    Huy ở lại phòng y tế nghỉ ngơi, anh Minh thì về lớp học. Huy đang suy nghĩ “ko lẽ Mai và Hiền đã nói cho Xuân biết? Chắc Xuân ko muốn mình phá hoại tình cảm nên mới làm thế! Trời ơi! Bạn thân của mình tại sao lại đối xử với mình như thế!” Đang mãi suy nghĩ cái cảm giác có ai đó đang theo dõi lại đến, Huy quay sang nhìn ra hướng cửa nhưng chẳng thấy ai.

    _????: “Mày may mắn hơn tao tưởng đấy Huy! Nhưng tao biết mày đang nghi ngờ bạn bè mày! Hừmmm! Tao sẽ sớm cho mày biến mất khỏi cái trường này, mày mối lo ngại lớn nhất của tao Huy ak!”

    Cuối cùng ngày học cũng hết, nghe tiếng trống ra về vang lên Minh thu dọn tập sách rồi chạy ngay đến phòng y tế, Lan thấy lạ nên cũng đi theo và bất ngờ Lan thấy Minh dẫn Huy ra từ phòng y tế, Lan lại tức sôi máu nhưng cố kìm lại rồi chạy đến chổ Minh và Huy.

    _Lan: “Minh! Minh quên là tụi mình còn phải lo cho tiết mục 20/11 sắp tới àk?”

    _Minh: “đương nhiên là nhớ! Lan cứ về trước đi, mai gặp lại rồi nói chuyện sau! Để Minh đưa nhóc này về cái đã!”

    Nói rồi Minh nắm tay Huy kéo đi, Lan đứng nhìn mà căm hẫn, tay nắm chặt rung bần bật, chợt có tiếng nói từ sau lưng cô vọng tới.

    _????: “Chị thích anh đó đúng ko? Chị có muốn trừ khử cái gai kia để kéo anh ấy về bên chị ko?”

    _Lan: “em là ai? Mà sao lại nói vậy?”

    _????: ” Chị ko nhất thiết phải biết em là ai, mà chị chỉ cần biết em và chị có cùng một mục đính là nhổ cái gai kia!”

    Lan đứng suy nghĩ hồi lâu “đúng, cuộc sống của mình vẫn đang yên ổn cùng Minh, tự nhiên ở đâu lòi ra tên Huy đáng ghét. Nhất định mình sẽ giành lại Minh”.

    _Lan: “đc rồi chị sẽ hợp tác với em, nhưng em có đảm bảo sẽ thành công ko?”

    _????: “Chị cứ yên tâm và làm theo yêu cầu của em nhất định anh ấy sẽ về bên chị!”

    _Lan: “vậy giờ chị phải làm gì đây?”

    _????: “Giờ chị cứ về trước đi! Còn chuyện làm gì tiếp theo em sẽ cho chị biết sau!”

    _Lan: “ừh!”

    Lan nửa tin nửa ngờ về cái con người kì lạ kia nhưng cô trước mắt là nhổ đi cái gai kia vẫn quan trọng hơn.

    Minh thì vẫn đang chở Huy về trên con martin của mình, vừa đi họ vừa trò chuyện.

    _Minh: “em nhớ chỉ đường cho anh chở về đấy, ko thôi anh chở nhóc về nhà anh luôn đó nhe!”

    _Huy: “dạ! Em biết rồi nhưng mà điều kiện mà anh nói lúc nãy là gì vậy?”

    _Minh: “ko phải là lúc này nhóc àk! Anh sẽ nói cho nhóc nghe điều kiện của anh lúc thích hợp!”

    _Huy: “nhưng anh chỉ mới gặp em lần đầu sao anh lại giúp em nhiệt tình vậy?”

    _Minh: “em mới biết anh lần đầu nhưng anh biết em từ hôm khai giảng kìa! Hì!”

    _Huy: “nhưng cũng chỉ là 1 lần đó thôi mà!”

    _Minh: “ko phải chỉ 1 lần, nhiều lần lắm tại em ko biết đó thôi! Mà thôi bỏ đi!”

    Huy cũng im lặng và ko hỏi nữa, cậu cứ thắc mắc về anh chàng Minh mới quen biết này “tại sao anh ấy lại nói là gặp nhiều lần rồi? Chẳng lẽ người theo dõi mình là anh ấy!” Đang suy nghĩ thì cảm giác đó lại đến, cậu cảm nhận đc ai đó đang theo dõi mình.

    _????: “Tại sao mày luôn đc ưu ái, hết người này đến người khác giúp mày vậy Huy? Tao nhất định cho mày thân bại danh liệt, ko còn ai bên cạnh mày! Hãy chờ đó!”

    End chap 6, Huy đã cảm thấy có người theo dõi cậu rồi chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo? Bây giờ có thêm anh chàng hot boy xuất hiện trong đời cậu ko biết anh ta muốn điều gì ở Huy mà có vẻ bí ẩn lắm. Huy sẽ đối phó với chông gai phía trước như thế nào đây mời các bạn đón xem chap 7: Cuộc thi ngày 20/11.
     
    Minh Nguyễn1 thích bài này.
  7. Huy1994

    Huy1994 Leader Upload Thành viên BQT Super Mod TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    1/10/16
    Bài viết:
    2,756
    Đã được thích:
    2,670
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Sv
    Nơi ở:
    Hcm
    Nằm ở đâu ??:
    Top
    Tình Ngỡ – Chap 7: Cuộc thi ngày 20/11
    by Quay Dancer
    Hôm nay về trễ nên Huy bị ba Tính la 1 trận cũng may có anh Minh giải cứu nếu ko Huy đã bị nhừ đòn rồi.

    _Huy: “em cám ơn anh đã cứu em! Ko có anh chắc em bị nhừ đòn với ba rồi!”

    _Minh: “thế mà lúc đầu có người định đi bộ về đấy! Em lại nợ anh rồi nhé nhóc! Àk! Anh nghĩ chắc em cũng đc chọn làm đại diện cho cuộc thi ngày 20/11 nhĩ!”

    _Huy: “cuộc thi 20/11? Sao em ko nghe ai nói về vấn đề đó nhĩ? Chẳng nhẽ là…!”

    _Minh: “chẳng nhẽ sao em? Anh nghĩ là em đã biết rồi mới đúng, vì với khả năng của em anh nghĩ chắc chắn em phải đc làm đại diện, nhưng em lại ko hề biết gì, lạ thật!”

    Huy lại nghĩ đến chuyện mình bị nhốt “ko lẽ Xuân nhốt mình là do ko muốn mình biết là có thầy cô gọi để thông báo cuộc thi, vì mình là đối thủ của Quỳnh sao? Ko thể tin đc là có nhiều chuyện làm mình bất ngờ thật!”

    _Minh: “Huy! Em đang suy nghĩ gì mà thẩn thờ vậy?”

    _Huy: “dạ! Ko có gì đâu anh! Tại em còn hơi mệt thôi chứ ko có gì đâu!”

    _Minh: “uh! Vậy thôi em nghỉ ngơi đi, muộn rồi anh cũng phải về đây! Để anh vào nhà chào 2 bác cái anh về!”

    _Huy: “dạ!”

    Minh bước vào nhà chào ông Tính để ra về, ông Tính vẫn đang mãi mê với cái bộ bàn ghế bằng lon nước ngọt và bên cạnh là cậu em của Huy.

    _Minh: “dạ, thưa bác trai con về! Mà bác làm cái này đẹp và khéo tay quá! Con có thể đặc bác làm cho con 1 bộ đc ko bác?”

    _Ông Tính: “đc chứ! Cũng cám ơn con đã chở thằng Huy về! Hôm nào rãnh ghé nhà bác chơi!”

    _Minh: “Dạ! Vậy thưa bác con về!”

    Minh quay bước ra mà miệng mỉm cười, có lẽ anh đã lấy đc điểm cộng đầu tiên với bác trai. Trước khi Minh dẫn xe ra khỏi cửa rào thì Huy cũng đã hỏi anh 1 câu.

    _Huy: “vậy khi nào anh cho em biết điều kiện của anh vậy?”

    _Minh: “sau cuộc thi 20/11!”

    Anh chỉ nói ngắn gọn và mỉm cười với Huy, nụ cười của anh có thể làm chết biết bao nhiêu trái tim, anh rất ít khi cười thế nhưng Huy lại nhận đc nụ cười trọn vẹn của anh. Sau khi tiễn chân Minh về Huy suy nghĩ về những gì anh Minh nói lúc nãy mà thì thào.

    _Huy: “tại sao mọi chuyện lại rối ren thế này? Những việc liên tục xảy ra làm mình ko thể nào ngờ tới! Hiền và Mai có lẽ đã tiết lộ bí mật của mình, Xuân thì vì 1 người con gái mà phản bội tình bạn! Thật ko thể tin đc!”

    Ngày hôm sau, như thường lệ Huy vẫn dậy từ rất sớm để chuẩn bị đi học, Hiền và Mai cũng đã đến chờ Huy. Chuẩn bị xong cả 3 bước ra khỏi nhà thì ngạc nhiên thay anh chàng Minh hot boy đang đứng chờ từ bao giờ ko biết. Hiền như chết lặng vì vẻ đẹp trai của anh, nhỏ đã thần tượng anh chàng này lâu rồi nhưng bây giờ mới đc tiếp xúc trực tiếp.

    _Minh: “hôm nay, anh chở nhóc đi học nhé? Anh có chuyện muốn nhờ nhóc đây!”

    Hiền và Mai vô cùng ngạc nhiên với lời đề nghị của anh, vừa định hỏi anh điều gì đó thì anh lại tiếp lời và dường như anh đã đoán đc điều gì.

    _Minh: “hai em định hỏi sao anh biết nhà Huy đúng ko? Hôm qua anh gặp Huy ở phòng hiệu trưởng, Huy và Quỳnh sẽ làm đại diện cho khối 7, do Huy ko có xe về nên anh cho quá giang, hì!”

    Huy đang sợ lộ mất chuyện hôm qua mình bị nhốt, nhưng ko ngờ Minh lại giải vây cho cậu, 1 phần Huy ko muốn làm 2 nhỏ lo, 1 phần là muốn âm thầm tìm hiểu sự thật sau những gì vừa xảy ra. Nhưng giấu đc bây giờ chứ vào trường sao giấu đc, thôi thì cứ giấu đc lúc nào hay lúc đó.

    _Huy: “dạ đc thôi! Hôm nay em đành phiền anh vậy! Xin lỗi 2 bạn nha! Lát lên lớp gặp lại!”

    _Mai: “thằng này thấy trai đẹp là sáng mắt quên bạn bè! Thôi đi đi, tụi này giận mày luôn rồi!”

    _Hiền: “ganh tị với Huy quá! Dc hot boy của trường chở đi học, Hiền này thua Huy rồi huhu!”

    _Huy: “trời! Chỉ là do anh ấy có việc nhờ Huy thôi mà! Tí nữa mình gặp nhau trên lớp nhé!”

    _Minh: “nhưng mà mấy đứa đừng nói hot boy này nọ, anh có phải hot boy gì đâu! Thôi anh đưa Huy đi trước nha 2 em!”

    _Mai: “dạ! Hẹn gặp lại anh sau!”

    _Minh: “uh! Hẹn gặp lại 2 đứa!”

    Nói rồi anh phóng xe chở Huy đi trước, Hiền và Mai cũng tàn tàn đạp xe đi. Trên đường đi Huy cứ mãi thắc mắt sao anh Minh lại chở mình đi học, cậu cất tiếng nhẹ nhàng nói với anh.

    _Huy: “em cám ơn anh!”

    _Minh: “cám ơn vì điều gì? Nếu vì chuyện anh chở em đi học và chuyện lúc nãy thì ko ,cần đâu!”

    _Huy: “Ơh! Sao….anh biết là cám ơn anh vì đã giải vây cho em?”

    _Minh: “thì đôi mắt em đã nói lên cho anh biết là em đang nghĩ gì mà! Lúc nãy anh nhìn thấy đôi mắt lo lắng của em nên anh biết em sợ bạn em lo lắng đúng ko?”

    _Huy: “d…d..dạ!”

    Cậu bất ngờ với anh chàng Minh này, đẹp trai mà lại còn thông minh, đoán đc người khác đang nghĩ gì chỉ bằng 1 cái nhìn, quả thật anh ko hề đơn giản 1 chút nào. Huy cũng ko hỏi gì thêm, cậu cũng quên bẻn chuyện cậu định hỏi anh là sao lại chở cậu đi học.

    Huy đến trường với bao cặp mắt ghen tị của mấy đứa con gái cứ nhìn chằm vào cậu, làm cậu ngượng ngùng ko tả đc. Đến trường Huy chào và cám ơn anh rồi chạy 1 mạch vào trường, vào lớp Huy thấy Gia đã đến trước cậu bước đến để xin lỗi về chuyện hôm qua.

    _Huy: “Gia àk! Huy…xin lỗi chuyện hôm qua..!”

    _Gia: “xin lỗi? Ko cần xin lỗi, Huy là người ko có uy tín, Gia nói hôm qua rồi, nếu Huy hứa mà ko giữ lời thì đừng bao giờ nói chuyện với Gia nữa!”

    _Huy: “thật sự Huy xin lỗi! Huy ko cố ý làm vậy đâu, Huy có nổi khổ riêng mà, Gia nghĩ Huy sao cũng dc, rồi ngày nào đó Gia sẽ hiểu cho Huy!”

    _Gia: “Huy ko cần nói nữa và Gia cũng ko cần hiểu! Với Gia bây giờ Huy là người xấu, từ nay về sau đừng nói chuyện với Gia nữa!”

    Huy cảm nhận đc sự giận dữ của Gia, từ nét mặt đến hành động và lời nói. Huy ngồi vào chổ nhưng chẳng dám nhìn Gia, Huy biết đây ko phải lúc nói ra nên cậu im lặng cứ để cho Gia giận.

    Mọi người dường như đã đến đủ hết rồi, tiếng trống vào học cũng đã vang lên tất cả học sinh đã vào chổ ngồi, cô chủ nhiệm tới Xuân đứng dậy và hô to.

    _Xuân: “nghiêm!”

    _Cô chủ nhiệm: “các em ngồi xuống! Cô cũng xin thông báo với các em là lớp chúng ta sẽ đề cử Huy và Phụng làm đại diện thi cuộc thi văn nghệ 20/11!”

    Cả lớp “Ồ!” Lên 1 tiếng rõ to, cả lớp bắt đầu bàn tán xôn xao, cô chủ nhiệm vẫn nói tiếp.

    _Cô chủ nhiệm: “còn 1 điều nữa là 3 người có đc điểm cao nhất sẽ đc tham gia cuộc thi liên tỉnh và thành phố!”

    Sự ngạc nhiên lớn hơn lại ập về, tất cả như tiếc nuối và ghen tị nhưng họ cũng biết rằng họ ko qua đc Huy và Phụng.

    _Xuân: “chúng ta vỗ tay cổ vũ cho 2 đại diện lớp mình nào!”

    Cả lớp nghe theo đề nghị của Xuân vỗ tay ầm ầm, làm Huy và Phụng đều ngượng ngùng.

    Rồi 2 tiết học trôi qua, giờ giải lao 15 phút cũng đến, có 1 vài đứa quây quanh Huy và Phụng, bô lô ba la nói luyên thuyên. Bổng loa nhà trường vang lên “mời các đại diện tham gia cuộc thi văn nghệ đến phòng hội trường để họp!”

    Khi đến hội trường Huy chạm mặt Quỳnh, ánh mắt nhỏ nhìn Huy như muốn nuốt chửng cậu.

    _Quỳnh: ” cuối cùng cũng có ngày mình đc so tài cùng Huy thiên thần nhĩ! Rất vinh dự!”

    _Huy: “ko cần phải móc méo nhau! Mình ko thù oán cũng ko có ý hơn thua! Đừng buôn lời nói sốc nhau!”

    _Quỳnh: “rất có cá tính! Rất xứng đáng với danh tiếng, nhưng để rồi xem Quỳnh này sẽ hạ bệ thiên thần sớm thôi! Hứk!”

    _Huy: “Quỳnh cứ làm những gì mình muốn Huy chẳng xen vào, hạ đc thì cứ hạ!”

    _Minh: “lại gặp em rồi nhóc! Đúng như anh nghĩ, em chắc chắn sẽ đc làm đại diện lớp để tham gia cuộc thi này!”

    Hai người đang nói chuyện thì anh chàng Minh hot boy xuất hiện cùng 1 cô gái bên cạnh đí là Lan.

    _Huy: “ủa! Anh Minh, anh cũng đc chọn làm đại diện sao? Thế thì em và anh có dịp tranh tài rồi!”

    _Lan: “em là Huy đúng ko? Chị cũng đã từng thấy em hát hôm khai giảng, có lẽ em và Quỳnh đây sẽ là đối thủ đáng gờm của anh chị đấy!”

    _Quỳnh: “dạ! Em nhất định sẽ giành dc tấm vé dự thi liên tỉnh!”

    _Huy: “cũng đừng tự tin quá ko hay đâu! Nếu đã đc chọn làm đại diện thì nhất định là họ có tố chất! Chưa chắc gì mình hơn đc người ta đâu!”

    _Minh: “đúng! Nhưng anh tin chắc là em sẽ đc chiếc vé đấy, thiên thần àk!”

    Câu nói của Minh làm Lan thêm tức giận, Quỳnh cũng ngớ ngẩn chẳng biết nói gì thêm chỉ mang ấm ức trong lòng. Buổi họp đã bắt đầu, Minh nắm tay Huy kéo vào trong, Lan và Quỳnh cũng bước theo mà lòng mang nỗi căm phẫn với Huy, cuộc họp nói về thể lệ cuộc thi và cơ cấu chấm điểm.

    _Hiệu trưởng: “chào các em! Thầy biết chắc các em ngồi ở đây đều là ứng cử viên ưu tú, đc cả lớp bầu chọn, thầy mong cuộc thi sắp tới các em sẽ ko thua kém gì các trường khác! Mỗi lớp sẽ có 2 bạn, 1 Nam và 1 Nữ, mỗi bạn sẽ có 2 tiếc mục và 1 phần so tài, các em sẽ phải loại trực tiếp người cùng lớp và tiếp theo là bốc thăm ngẫu nhiên cho đến khi chỉ còn lại 3 người!”

    Quỳnh nghe đc tin này lòng nhỏ lại nôn nao, mong cho mau đến ngày thi để có thể so tài và loại Huy.

    _Hiệu trưởng: “cuộc thi sẽ diễ ra trong 2 ngày là 19 và 20/11, ngày đầu sẽ là thi cá nhân và ngày thứ 2 sẽ là loại trực tiếp! Điểm sẽ đc chấm là 1 giáo viên trường ta và 2 giáo viên trường nghệ thuật văn hoá Tp HCM, thầy mong các em sẽ làm hết sức mình, chúc các em thành công!”

    Mọi người vỗ tay và hò hét inh ỏi, Minh nhìn sang Huy mỉm cười và nói.

    _Minh: “anh mong đc 1 lần so tài cùng em đấy nhóc à! Anh sẽ ko nhường nhóc đâu!”

    _Huy: “em cũng rất vui nếu đc so tài cùng anh! Nhưng sẽ vui hơn nếu ko gặp nhau và cùng nhau tham dự cuộc thi liên tỉnh!”

    _Minh: “ok nhóc!”

    Lan nhìn thấy cảnh đó mà tức run người, nhưng đây ko phải là lúc nóng nảy mà phải bình tĩnh chờ cơ hội để thực hiện kế hoạch loại bỏ Huy.Chỉ còn 10 ngày nữa là đến ngày thi tất cả các thành viên tham gia đều chăm chỉ luyện tập để mong giành đc tấm vé cuộc thi liên tỉnh.

    End chap 7, rồi mọi chuyện tiếp theo sẽ ra sao? Liệu Huy và Quỳnh có gặp đc nhau tại vòng loại trực tiếp ko? Lan và cái người bí ẩn kia sẽ làm gì tiếp theo?

    Mời các bạn đón đọc chap 8: “3 tấm vé và âm mưu”.
     
    Minh Nguyễn1 thích bài này.
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):