Truyện Tình Cảm Trái Tim của chàng Hoàng Tử

Thảo luận trong 'Truyện Chữ' bắt đầu bởi Duy JB, 30/10/16.

Lượt xem chủ đề : 106

  1. Duy JB

    Duy JB Đồng Sáng Lập © Thành viên BQT Tổng Hội TXT Actived
    • 145/162

    Tham gia ngày:
    18/8/16
    Bài viết:
    1,406
    Đã được thích:
    673
    Điểm thành tích:
    145
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Q6
    Nằm ở đâu ??:
    Center
    “ Ugh, tớ ghét coi cái quỷ này quá”, tôi lầm bầm. Mariana thì cười lớn bên cạnh tôi. Năm nào cô ấy cũng bắt tôi xem chung cái cuộc diễu hành của Hoàng gia trên ti vi cùng với cô ấy. Không biết để làm gì nữa. Mọi thứ năm nào cũng giống như nhau. Hoàng tử Sebastian thì giành toàn bộ thời gian nháy mắt với những cô gái trẻ phía khán đài. Công chúa Penelope thì diện 1 bộ váy đầm mới toanh lộng lẫy và vẫy tay với mọi người một cách tế nhị. Những tốp lính thực hiện cuôc hành quân chán ngắt, Nữ hoàng đọc lại bài diễn văn của năm trước, và năm trước nữa.
    “Nhưng nhìn trang phục của họ kìa, Alec, những bộ váy đó thật đẹp”, cô ấy kêu lên. Mariana là bạn thân nhất của tôi và chúng tôi đang ở nhà của cô ấy. Tôi sống với bố mẹ nuôi cùng 6 người anh chị em nữa, bố mẹ nuôi của tôi cũng khá tử tế, chỉ là trong nhà lúc nào cũng ồn ào và thằng James có vẻ không thích tôi lắm.
    Gia đình của Mariana thì lại rất tuyệt vời. Bố của cậu ấy, bác Enrique, là một thầy giáo dạy tại trường của chúng tôi, còn mẹ cậu ấy, bác Rosa, là chủ của một tiệm bánh ngọt. Mariana và tôi cùng làm việc tại tiệm bánh vào những ngày cuối tuần. Nhưng bác gái lại không cho phép chúng tôi làm việc vào những ngày còn lại trong tuần vì “như thế các con sẽ lơ là bài tập ở trường”. Bác ấy trả cho tôi 10 đô một giờ nên tôi cũng chẳng thể phàn nàn gì.
    “Cái bộ váy năm nay của công chúa trông thế nào ?”, bác Rosa hỏi, chân đang bước vào phòng. Bác ấy đặt một cây bánh Oreo trên đùi tôi và tôi cười nhe răng với bác ấy.
    “Cũng dễ thương lắm ạ, năm nay Công chúa mặc màu xanh” Mariana khai báo, chỉ tay về phía công chúa đang xuất hiện trên màn hình. Bác Rosa gật đầu và đẫy mạnh tôi qua một bên để cô ấy có chổ ngồi.
    “Thế này là không lịch sự lắm nhé” tôi tuyên bố. Hai người phụ nữ kia thì cười lớn, tôi bóc tiếp một cái bánh nữa.
    “Shh, Nữ hoàng sắp phát biểu kìa” Mariana háo hức nói và chụp tay lên mặt tôi, tôi liếm tay cô ấy.
    “ Tớ có nói gì đâu”
    Máy quay chĩa về hướng Nữ hoàng, người mà theo lẽ dĩ nhiên đang mặc một chiếc váy hoành tráng, có thể giá của cái váy đó còn mắc hơn của ngôi nhà này nữa. Âm nhạc ngừng hẳn, mọi người ngừng diễu hành, đám đông cũng thôi la hét.
    “Hỡi những thần dân yêu quý của đất nước tươi đẹp này, bài phát biểu năm nay sẽ không chỉ là sự thủ tục chúc mừng của một năm thành công. Năm nay còn là để ca tụng những kí ức của quá khứ, về bạn bè, gia đình và mọi người được soi sáng bởi niềm vui.”
    Tôi trợn mắt lên, vẫn tiếp tục đưa bánh Oreo vào miệng. Tôi đang cố gắng xem mình có thể đặt tối đa bao nhiêu cái bánh trong đó, thành tích đang là 3 cái.
    “Tin tức quan trọng nhất mà tôi muốn thông báo ngày hôm nay là người bạn thân quý mến của tôi đang tìm kiếm đứa con trai của mình, Alexander. Thằng bé bị bắt cóc mất từ lúc mới sinh và những chứng cứ gần đây nhất khiến chúng tôi tin rằng thằng bé được nuôi lớn ngay ở vương quốc này. Thằng bé đã được 17 tuổi. Nếu các bạn có bất cứ thông tin nào về nơi ở của thằng bé, xin hãy báo cho gia đình Hoàng gia được biết.”
    Mariana và bác Rosa đều cùng nhìn tôi với những con mắt mở to còn tôi thì đang đứng hình với 4 cái bánh trong miệng.
    “Alec, có thể nào đó là cậu”
    Tôi nhanh chóng nuốt hết những cái bánh, rõ ràng là khá đau đớn khi làm thế. “ Không thể nào đâu, Alec là 1 cái tên khá phổ biến. Hơn nữa, bố mẹ nuôi nói bố tới làm việc trên 1 con tàu, ông chết trên biển còn mẹ tớ thì không muốn nuôi tớ 1 mình.
    “Có thể họ đã nói dối” Mariana tuyên bố.
    “ Cũng có thể là cậu bị khùng và đang muốn được có quan hệ gì đó với gia đình Hoàng gia?” tôi ghẹo, Mariana thì giả vờ giận dỗi, “Ít nhất cũng phải để tớ mơ chứ!”.
    Bác Rosa và tôi cùng cười lớn và sau đó tất cả chúng tôi đều im lặng lắng nghe phần còn lại bài phát biểu của Nữ hoàng. Tóm gọn là về việc đất nước đang ở cạnh 1 cái hố chiến tranh (tin tức này cũng mới nhưng không phải là chúng tôi chưa nghe lần nào) và Nữ hoàng hoan hô 1 năm thành công nữa về mảng kinh tế chính trị.
    Tôi đi bộ về nhà tối đó và thấy toàn bộ anh chị em nuôi trong nhà và cả bố mẹ nuôi nhìn chằm chằm vào mình “Con có làm gì sai hả?” tôi hỏi, cảm thấy hơi hoảng loạn 1 chút. Lần cuối cùng mà tôi nhận được 1 sự đón tiếp như thế này là lần tôi đánh thằng James tơi bời, sau đó bỏ nhà đi khoảng 1 tiếng cho đến khi nhận ra là mình sẽ chết đói.
    “Nữ hoàng sẽ đến gặp anh” Debra nói, tôi nhướng một bên lông mày lên. “Họ sẽ đến gặp tất cả những ai 17 tuổi và có tên là Alexander”.
    “Thế thì họ sẽ phải tìm cho đến mãi mãi” tôi nói với 1 cái nhún vai. “Con đi làm bài tập đây”
    Cô em nhỏ nhất của tôi, Jena, nối bước theo tôi lên phòng, tôi thì ở chung phòng với Adam. “Anh là người Hoàng gia thiệt luôn hả?”
    “Không phải đâu. Thậm chí nếu anh là người mà họ đang tìm thì đó cũng chỉ là 1 bà bạn thân của Nữ hoàng thôi mà”
    “Thế thì anh vẫn là người có quan hệ Hoàng gia mà” con bé nói. Sau đó tự mỉm cười tươi với bản thân vì biết sử dụng từ quan hệ Hoàng gia (royalty by affiliation). “Sẽ thật đỉnh nếu anh chính là người con mất tích ấy. Đến lúc đó anh vẫn sẽ về thăm em chứ? Hay là em có được phép đến cung điện thăm anh không?”
    “Có thể chứ. Nhưng Jena này, anh sẽ không có đi đâu hết”, tôi hứa. Con bé nhún vai rồi bước vào phòng cùng tôi. Con bé ngồi lên giường của tôi trong khi tôi đi về phía bàn học để làm bài tập.
    “Sẽ thật đỉnh nếu anh là người đó, nhưng mà em cũng sẽ nhớ anh lắm.”
    “Anh cũng sẽ nhớ em lắm, Jena à” tôi cố bỏ qua Jena đang tiếp tục huyên thuyên và mở cuốn bài tập tiếng Tây Ban Nha ra, tôi có một bài kiểm tra vào 2 ngày nữa và hoàn toàn chưa chuẩn bị gì hết. Tôi phải thú nhận là tôi rất tệ môn tiếng Tây Ban Nha nhưng tôi lại khá thích nó.
    Adam sau đó cũng bước và phòng, trên tay là cuốn vở toán. Adam thì nhỏ hơn tôi 3 tuổi, chỉ mới là học sinh lớp đầu của cấp 3 nhưng thằng nhóc quả là 1 tay siêu hạng môn toán. Nó đang học chung lớp toán tích phân với tôi.
    “Toàn bộ vụ này quả là kỳ cục thật. Sao họ lại có thể công bố việc mất tích một đứa trẻ sau tận 17 năm? Đúng là nhảm nhí.”
    “Uhm, anh đồng ý, nghe có vẻ mờ ám”
    “Anh có muốn người đó là anh không?” Adam hỏi, thả mình xuống giường.
    “Không” tôi trả lời tức khắc, “Anh rất vui vẻ với vị trí hiện tại của mình. Anh có 1 học bổng cho mùa thu tới, có những người bạn tốt và có tụi em nữa mà”. Jena cười rạng rỡ khi tôi nhắc tới tụi nó và Adam cũng cười mỉm một chút.
    “Vậy anh sẽ làm gì nếu đó là anh” Adam hỏi.
    “Anh không biết nữa. Chắc là đi với họ, cũng đâu còn lựa chọn nào khác”.
    “Hoặc như anh đủ 18 tuổi trong vòng 3 tháng nữa, lúc đó anh có thể tự chọn muốn đi đâu” Adam chỉ ra. Tôi nhún vai rồi quay lại với sách vở của mình.
    Buổi tối của tôi chỉ đến đó là kết thúc, tôi làm xong bài và leo lên gường ngủ lúc 11 giờ.
    Tôi thức dậy khi cảm nhận được ai đó đang lắc lư người mình, nhưng vì nghĩ hôm nay hôm nay là thứ 7 và tôi chưa sẵn sang để thức dậy nên tôi chỉ làu bàu vài tiếng rồi lăn người qua, sau đó tôi kéo chăn trùm lên đầu.
    “Để anh ngủ, Jena”
    “Tôi thực sự hy vọng mình không phải là một bé gái 10 tuổi” một giọng cất lên. Giọng nói đương nhiên giàng được sự chú ý của tôi và làm tôi quay người lại và mở mắt ra nhìn. Đứng cạnh bên giường tôi là Hoàng tử Sebastian, Jena thì đứng phía sau Hoàng tử cười rúc rích. Tôi lập tức ngồi dậy và vô ý đập đầu vào cái cạnh giường phía trên.
    “Ow” tôi rên rỉ và ngã ngữa ra nằm lại trên nệm. Sebastian tủm tỉm cười. “Sao ngài lại ở trong phòng ngủ của tôi” tôi nhìn lên và hỏi.
    “Mẹ nuôi của cậu nói chắc là cậu đã thức rồi. Nhưng rõ ràng là cậu chưa thức và Jena thì khăng khăng là tôi nên đánh thức cậu dậy.”
    “Hay thật, cảm ơn em nhé Jena” tôi càu nhàu. Tôi cuối cùng ngồi lại một lần nữa trên giường và đưa tay lên vuốt lại mái tóc rối bù của mình.
    “Tóc anh bù xù quá” Jena nói.
    “Ừ, biết rồi. Mấy giờ rồi em?”
    “11 giờ rưỡi rồi. Thôi gặp anh dưới nhà nha” Jena nói rồi bỏ đi nhưng còn quý ngài Sebastian thì vẫn còn đứng đó.
    Tôi đứng dậy, không quan tâm việc mình đang ở trần và chỉ mặc dộc mỗi cái quần lót boxer. Dù gì thì chắc là quý Hoàng tử cũng không phải là chưa đến hồ bơi lần nào. Chắc là ngài sẽ biết 1 đứa con trai sẽ trông như thế nào khi không mặc áo. Tôi bước về phía tủ quần áo và chụp lấy 1 cái quần jeans và 1 cái áo thun cũ. Tôi quay người lại và thấy Sebastian đang nhìn chằm chằm vào người mình. “Tôi giúp gì được cho ngài không”
    Hoàng tử nhún vai còn tôi thì mặc quần áo vào.
    “Đi thôi, mọi người đang đợi phía dưới”.
    Hai người chúng tôi bước xuống cầu thang. Cả nhà tôi đang ngồi trong phòng khách cùng với Nữ hoàng và Công chúa. Hai người họ đều đang mặc những trang phục đắt tiền. Ít nhất thì họ cũng chỉ trông giống những người giàu có bình thường chú không phải là những người dự lễ hội gì.
    “Alexander?” Nữ hoàng lên tiếng.
    “Là thần đây ạ” tôi đứng dựa vào khung cửa còn Hoàng tử Sebastian thì bước lại ngồi cùng Nữ hoàng trên bộ ghế lớn. Tôi có thể thấy cả một đoàn cảnh vệ đứng xung quanh nhà và tự hỏi những người hàng xóm có đang thắc mắc chuyện gì đang xảy ra không.
    “Nhưng cậu là người châu Á mà” bà ấy nói, tôi đảo mắt.
    “Thật hả? Thần không biết chuyện đó”, tôi nói và giả vờ ngạc nhiên. Hoàng tử Sebastian cười mỉm. Bỗng một người phụ nữ chạy vào phòng với vẻ mặt bối rối.
    “Xin lỗi, tôi đến trễ, cái lò than lại nổi chứng-” người phụ nữ sững lại khi nhìn thấy tôi. “Cậu giống Andrew như đúc”
    “Andrew là người châu Á hả” Nữ hoàng có vẻ bất ngờ hỏi.
    “Chính xác là người Hàn quốc, bố mẹ anh ấy là người Hàn quốc, anh ấy lớn lên ở đó” Người phụ nữ giải thích tiếp. “Tôi gặp anh ấy khi tôi đi đến đó, đang làm trong một xưởng đóng tàu, anh ta là một thủy thủ.”
    Tôi nhìn cha mẹ nuôi của mình với cặp mắt mở to. Nhưng trông họ cũng bối rối như tôi vậy.
    “Thực sự thì chúng ta không thể biết đây là con của bà, Annalise, chỉ vì nó trông giống như Andrew. Khả năng ta tìm được thằng bé ở ngôi nhà đầu tiên cũng không thường xảy ra đâu.” Hoàng hậu nói.
    “Theo giấy tờ mà nói, lại khá là trùng hợp, cậu trai tên Alec được sinh ra vào tháng 1 năm 1997 trên một cánh đồng nhỏ.” Hoàng tử Sebastian tỏ ra thông thái. “Và chàng trai này cũng là người châu Á nữa, giống như chú Andrew, nên có thể nói khả năng trùng hợp là rất lớn.”
    “Okey, vậy nếu nói tôi chính là đứa con mất tích của bà, tại sao bà lại đem gửi tôi đi?” không ai trả lời tôi, trong khi bà Annalise đang suy nghĩ điều để nói.
    “Andrew chết trên biển, còn con chỉ mới 2 tháng tuổi còn ta thì không thể tự nuôi nấng một đứa trẻ được. Lúc còn sống với Andrew ta đã nói dối gia đình rằng mình chỉ đang đi du lịch, vì... ta không muốn bị họ ghét bỏ”. Tôi nhướng một bên lông mày của mình lên. Bà ta bỏ rơi con mình vì sợ bị bố mẹ phán xét.
    Nhưng rõ ràng đến giờ thì câu chuyện mà bố mẹ nuôi của tôi biết lại khớp với nhau. Một người cha chết trên biển, một người mẹ không muốn tự mình nuôi con. Ta-da, còn tôi thì xuất hiện ở đây 17 năm sau đó. “Vậy, làm sao để chứng minh được tôi thực sự là con bà?”
    “Ồ, chúng ta sẽ xét nghiệm DNA” Nữ hoàng lên tiếng.
    Tôi giật mình khi điện thoại trong túi reo lên. Tôi móc điện thoại ra, giơ một ngón tay lên với họ để cho họ biết tôi cần 1 phút rồi bước ra ngoài. Tôi có nhìn thấy gương mặt hãi hùng của mẹ nuôi với 1 sự thật là tôi vừa ra dấu bảo Nữ hoàng im lặng.
    “Gì đó”
    “Qua đây chơi đi” Mariana nói, tôi đảo mắt.
    “Không được đâu, Nữ hoàng đang ở đây, họ vừa xác nhận rằng tớ trông hệt như Andrew, người cha quá cố của mình.” tôi vừa nói xong thì Mariana rêu ré lên, to đến mức tôi phải đưa điện thoại ra xa tai mình.
    “Vậy là cậu rồi! Cậu là người Hoàng gia!!” Cô ấy nói một cách phấn khích.
    “Bạn bè của Hoàng gia thôi, tớ nghĩ sự thật là thế”
    “Thật là đỉnh quá đi, ngoài đời Nữ hoàng có xinh đẹp như trên ti vi không”
    “Chắc là vậy. Nhưng tớ phải ngưng đây, cậu gọi ngay khi mọ người đang bàn luận”. Mariana lại la lên, làm tôi phải né điện thoại ra một lần nữa.
    “Trời, đồ điên! Nếu như Nữ hoàng đang ở trong nhà thì cậu cứ việc phớt lờ điện thoại của tớ. Đây là chuyện đại sự đó đồ không não” tôi cười lớn.
    “Được rồi, được rồi, nói chuyện sau” tôi tắt điện thoại, bỏ nó vào túi và quay trở lại phòng khách.
    “Mariana có thể đợi được mà, Alec” mẹ nuôi của tôi rầy tôi.
    “Mẹ có gặp Mariana chưa?” tôi tỏ ra chống đối. Mẹ tôi thì lắc đầu với vẻ không tin vào tai mình còn Hoàng tử Sebastian thì cười mỉm. Bà Annalise cũng cười.
    “Cách nó nói chuyện cũng giống ông ấy” bà ấy nói.
    “Sebastian, con với Alexander đi dạo một chút nhé, trong lúc ta và Annalise bàn chuyện với nhau.” Nữ hoàng đề nghị. “Penelope, con cũng đi chung luôn”
    “Công chúa Penelope ở lại chơi với con được không ạ” Jana lên tiếng hỏi. Penelope cười và sau đó đồng ý đi theo em gái tôi lên phòng của nó.
    Sebastian thì nhún vai sau đó bước ra khỏi nhà, tôi nhìn mẹ nuôi với cái vẻ “chuyện gì thế không biết” sau đó nối bước Hoàng tử.
    “Vậy thì, đây là toàn bộ hàng xóm của cậu hả.” Hoàng tử gợi chuyện. Một vài người cảnh vệ đi sau chúng tôi khi cả hai đang bước dọc xuống phố. “Tôi thì chưa bao giờ có hàng xóm, sống trong cung điện và chỉ có thế”
    “À, cũng có cái hay và cái dở, lúc trước có một ông hàng xóm là một người nghiện ngập, sau đó thì bị cảnh sát bắt. Bây giờ thế chổ ông ấy là một thầy giáo lịch sử, thầy dạy tôi tiếng Nga vào mỗi tối thứ Ba.”
    “Tiếng Nga hả” Sebastian hỏi với một chút ngạc nhiên.
    “Vâng, tôi thích học ngôn ngữ, tôi học tiếng Tây Ban Nha ở trường và học tiếng Đức trên mạng.” Hoàng tử trông có vẻ khá ấn tượng.
    “Tôi thì bị bắt học tiếng Tây Ban Nha và tiếng Pháp từ nhỏ vì những lý do ngoại giao.” Sebastian đá một hòn sỏi với đôi giày 400 đô của mình. “Cậu còn thích gì nữa”
    “Môn lịch sử, tôi cũng thích làm bánh”
    “Làm bánh nữa hả? Có thể cậu được di truyền từ Annalise. Bà ấy là người làm rất thạo nhiều loại bánh nướng và bánh hấp”. Tôi nhún vai.
    “Thực ra thì tôi đang làm việc bán thời gian cho một tiệm bánh của mẹ một người bạn.” Tôi giải thích. Hoàng tử cười một lần nữa và làm tôi phải suy nghĩ rằng đây thực sự là một gã trai thích cười.
     
0 đang xem bài này (0 member, 0 khách ):