Rồi sẽ có ngày mình ngồi lại với nhau Anh bình thản bắt đầu bằng câu: “Chào em - người yêu cũ” Em cười đáp: “Chào anh - người em từng thương không biết nhiêu là đủ” Để giật mình vì một quãng đời những tưởng đã ngủ yên. Rồi sẽ có ngày mình nói chuyện rất riêng Về một người đến sau nhưng giờ là tất cả Cô ấy đẹp xinh và nấu ăn ngon đến lạ Anh ấy hiền hòa và vững chắc một bờ vai! Rồi sẽ có ngày trong một cơn say Anh nhấc máy gọi em và nhận ra bàn tay vẫn thật nhanh với dãy số đã từ lâu xóa mất Ở đầu dây bên kia, em vội vàng: “Cứ tưởng mình đã quên nhau giữa dòng đời tất bật” Xong hai đứa nhường chỗ cho khoảng lặng dài thay cái gật đầu: Ừ nhỉ, có quên đâu! Rồi sẽ có ngày dẫu không gặp thật lâu Mình vẫn nhận ra hình dung người kia lúc tình cờ lướt ngang trên phố Sau hai cái cười chênh vênh khi nhớ lại nửa đời giông tố Là cứ vậy bước qua nhau… Rồi sẽ có ngày cơn ngủ của mình không còn những niềm đau Vì giấc mơ nào cũng có vòng tay kế bên ôm chặt Bằng thân phận người-đến-sau, họ ngăn lòng mình khỏi mấy cơn quặn thắt Nhưng họ cũng biết buồn vậy… phải không? Rồi sẽ có ngày mình phải dẹp bỏ tất cả những hoài mong Việc duy nhất phải làm chỉ là thật lòng yêu thương họ Đã quá long đong bởi một lần rời bỏ Nên hạnh phúc này khi đã nắm đừng buông! Rồi sẽ có ngày mình hiểu ai cũng từng có một nỗi buồn Để trân trọng bình yên sau thật nhiều gió bão Ai cũng từng có một đoạn đường chẳng biết đâu là nơi nương náu Để càng thương lấy người chấp nhận đón mình về và ve vuốt những niềm đau. Rồi sẽ có ngày mình nói cảm ơn nhau?
Có một ngày ta cúi cảm tạ nhau Những thương đau để dành từ thuở cũ Những khát vọng mỏi mòn vẫn chưa đủ Ta hiểu rõ sướng-khổ một cuộc tình... Có một ngày ta bình thản, lặng thinh Những sóng vùi tan hoang người mang tới Đứng thẳng lên, không tỏ ra chới với Bởi chẳng còn dựa dẫm ở ai kia!
Chào bạn, mình thích bài thơ của bạn Cách đây vài tháng mình cũng từng làm 1 bài chung chủ đề này, mời bạn đọc qua và cho nhận xét hihi https://meohoang95.wordpress.com/2017/09/11/co-mot-ngay/
sao nó cứ ghi KẾT NỐI CỦA BẠN KO PHẢI LÀ KẾT NỐI RIÊNG TƯ r ko cho truy cập, thơ thất tình buồn lúc nào cũng hay và đong đầy xúc cảm
Mình vẫn vào bình thường mà nhỉ, bạn thử chép đường dẫn vào trình duyệt, hoặc xem bằng trình duyệt khác, hoặc đổi DNS, xem ủng hộ mình nhé. Bạn cũng có thể vào trang Facebook https://www.facebook.com/meohoang95.wordpress/ Nếu không tiện, mình chép nguyên văn ra đây CÓ MỘT NGÀY Mèo Hoang Bỗng một người từ đâu xuất hiện Tự hôm nào chia nửa đôi ta! … Có một ngày anh buông tay em ra Không níu lại như anh từng cố gắng Đó sẽ là một ngày trời mất nắng Hai đứa sẽ không còn thấy mặt nhau! Hai thế giới mỗi đứa ở một đầu Mỗi người riêng một bầu trời soi sáng Không còn anh, mong em đừng khủng hoảng Bởi sẽ đau đoạn ruột của người kia… Có một ngày anh quên mất nẻo về Bấm máy lên nhưng không gọi em nữa Nhìn danh bạ anh bỗng bất chợt nhớ Xóa số em để khỏi phải làm phiền… Có một ngày anh hát nhạc tình duyên Nhìn xung quanh, không có em ở cạnh Câu song ca tự nhiên thấy lành lạnh Giọng nữ kìa, chỉ có nhạc nhịp vơ… Có một ngày anh viết một bức thơ Nhét vào phong mà không điền người nhận Cầm trên tay, tâm thơ càng thêm hận Bật lửa đốt hết những gì đã ghi… Có một ngày anh thấy chẳng còn chi Trong không gian từng đẫm mùi thương nhớ Căn phòng lớn giờ chỉ mình anh ở Tối khép cửa, chăn phủ ấm lòng anh… Có một ngày trời nắng sáng trong lành Anh sẽ ra con đường mình hay tới Ký ức xưa giờ chỉ như hạt bụi Muốn quét sạch cho cảnh vui tươi lên… Có một ngày anh sẽ chẳng nhớ tên Gọi một người nhưng mà không nhớ tiếng Muốn hét lên nhưng rồi lại cứng miệng Bất lực vì đã nghĩ chẳng thể quên… * Rồi một ngày niềm vui đến liên miên Anh sẽ sống trong cuộc đời hạnh phúc Gặp, ôm, hôn những con người xuôi ngược Sơn màu lại những vết nứt ngày qua! Có một ngày anh sẽ chợt nhận ra Không có em cuộc đời anh vẫn thế Vẫn bốn mùa mỗi năm trôi nhè nhẹ Vẫn bốn hướng mọi ngả bước êm đềm… * Bỗng một ngày xui xẻo lại gặp em Trách trái đất sao lại tròn không phẳng Ta gặp nhau cũng không thể nhìn thẳng Chỉ trộm liếc rồi ngoảnh vội mặt đi! Những tưởng khoảnh khắc ấy chẳng là chi Ôi trời ơi, tim anh chợt nhồi nén Bao kỷ niệm tự nhiên lại ập đến Cuộc đời bỏ lớp mặt nạ đang mang! Ôi đau khổ ngỡ đời đã sang trang Tất cả do anh tự mình mê hoặc Cảm xúc vui vốn không hề có thật Chỉ là những gắng cự của linh hồn… Có một ngày anh thấy mình bồn chồn Muốn “vô tình” gặp lại một lần nữa Muốn nói điều quan trọng như nhịp thở: “…, ………..!” – là lặng im, là bất lực không lời… Sợ em lại bất an sống bên người Cứ lo về anh, người ở quá khứ Đã một ngày anh trở thành đã cũ Buồn mặc anh, đau khổ cứ mặc anh! 11.09.2017